Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 225: Đi Đâu Về Đâu
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:20:56
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Vân Tu thường xuyên nấu mì, thỉnh thoảng một bữa cũng là Đường Mạt ăn ngán cá lớn thịt lớn, đổi khẩu vị. phàm là món Đường Mạt thích ăn, luôn sẽ càng ngày càng ngon.
Đặc biệt là mấy năm nay, bọn họ phiêu bạt biển, thèm ăn chỉ thể tự động thủ, ngược luyện tay nghề của Phó Vân Tu.
Không bao lâu, mùi thơm của nước mì bay .
Thơm quá! Mọi theo bản năng hít hít mũi, thầm than, quả nhiên thể tướng mạo.
Đường Mạt thẳng , Xích Hỏa khống chế nuốt nước miếng.
Không bao lâu, Phó Vân Tu bưng một lớn một nhỏ hai bát mì, đặt ở bàn.
Nước mì vàng óng, sợi mì trắng ngần, bên chỉ đơn giản rắc một chút hành hoa, qua bình thường, mê vô cùng.
Xích Hỏa cũng sợ nóng, bưng bát mì lên liền bắt đầu húp sùm sụp.
Đường Mạt từng miếng từng miếng ăn tinh tế, nhưng tốc độ cũng chậm.
Một lớn một nhỏ gần như đồng thời đặt bát mì xuống, đó ợ một cái lớn nhỏ, lộ biểu cảm thỏa mãn, giống như ăn sơn hào hải vị gì đó.
Bất quá chỉ là một bát mì mà thôi, chua loét nghĩ.
Đường Mạt dậy : “Sắc trời tối, chư vị sớm nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai chúng liền tới truyền tống trận.”
Dứt lời liền xoay về nhà nhỏ, Phó Vân Tu đương nhiên theo.
Xích Hỏa đến bên cạnh nhà nhỏ, lật tay lấy một cái nhà gỗ phiên bản phóng đại, khi còn với mấy một câu chúc ngủ ngon, tương đối lễ phép.
Mấy còn , mỗi tìm một góc khoanh chân điều tức, mong trời sáng.
Hoàng cô nương và Bạch cô nương mỗi nhắm mắt để ý tới , âm thầm đang truyền âm.
Bạch cô nương : “Nữ nhân dựa cái gì bắt Phó công t.ử nấu mì cho nàng ?”
Hoàng cô nương đáp: “Dựa sự yêu thích của .”
Bạch cô nương : “Tại Phó công t.ử đối với nữ nhân ôn nhu như thế, đối với chúng lạnh lùng nhạt nhẽo.”
Hoàng cô nương đáp: “Bởi vì thích nàng .”
Bạch cô nương : “Bọn họ còn ở cùng một chỗ!”
Hoàng cô nương đáp: “Bọn họ là bạn trai bạn gái, tự nhiên thể ở cùng một chỗ.”
Bạch cô nương: “... Ngươi rốt cuộc ở bên nào? Sao đỡ cho nữ nhân ?”
Hoàng cô nương: “Sự thật bày đó, ai cũng thể coi nhẹ. yêu thích là sẽ phai nhạt, thẩm mỹ là sẽ đổi, bạn gái cũng là sẽ đá.”
Bạch cô nương trầm mặc nửa ngày, mới : “Ngươi thật đáng sợ.”
Hoàng cô nương khẽ: “Ta chỉ là bình tĩnh hơn thường, cũng hiểu rõ cái gì hơn.”
Đêm vốn qua hơn nửa, trời sáng tự nhiên cực nhanh.
Ngay khi đám Lâm Dao tưởng rằng Đường Mạt sẽ ngủ đến giữa trưa, Đường Mạt mà dẫn đầu đẩy cửa , thuận tay liền triệt tiêu trận pháp.
Sau đó, Phó Vân Tu và Xích Hỏa cũng , thu dọn đồ đạc.
Một nhóm cứ thế lên đường.
“Truyền tống trận ở nơi nào?” Đường Mạt hỏi.
“Chính đông.”
Phó Vân Tu và Cung Vũ gần như đồng thời mở miệng, dứt lời hai một cái, nhao nhao ghét bỏ đầu chỗ khác.
Đường Mạt nắm lấy tay Phó Vân Tu lắc lắc, coi như an ủi, đó chớp chớp mắt hỏi: “Đông là bên nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-225-di-dau-ve-dau.html.]
Lời , đều im lặng.
“Không ai ?” Đường Mạt kinh ngạc, nàng còn tưởng rằng là vấn đề của , hiện tại xem hẳn là vấn đề của gian .
“Vậy thì theo .” Phó Vân Tu : “Ta tương đối nhạy cảm với từ trường và phương hướng.”
Đường Mạt hiểu rõ, hẳn là liên quan đến việc nắm giữ lôi từ. Nàng rộ lên: “Việc nên chậm trễ, lên đường .”
Một nhóm bay lên trung, hóa thành từng đạo lưu quang xẹt qua chân trời, đảo mắt liền thấy .
Bầu trời cao tầng thứ nhất Vô Danh Tháp thuộc về khu vực an , nhưng ai thể vẫn luôn bay trời xuống, cho dù là Thánh cấp cũng , cho nên luôn lúc tiếp đất.
Mà càng đến gần truyền tống trận, lượng quái vật càng nhiều, từng đàn nối tiếp từng đàn, ít nhất cũng mấy chục con, nhiều thì càng là vượt qua trăm con.
Dọc đường , nhóm Đường Mạt cũng gặp ít , đại đa là một đội ba năm , năng lực tự bảo vệ , cũng dễ phân chia chiến quả. Giống như bọn họ nhân nhiều như , một cái cũng .
Bất quá, đều rõ một đường tới đây bỏ sức nhiều nhất chính là Đường Mạt và Phó Vân Tu, tiếp theo chính là Xích Hỏa và Lâm Dao.
Không sai, Lâm Dao mặc dù tu vi quá , nhưng khốn trận và sát trận của cô trong quần chiến nổi lên tác dụng nhỏ.
Hoàng cô nương và Bạch cô nương chiến lực đội sổ, dọc đường ngược an phận vô cùng, cũng chủ động tìm Phó Vân Tu bắt chuyện, cũng đến mắt Đường Mạt nhảy nhót, đại khái là sợ ném xuống.
Dù tiếng thực sự của đội ngũ là Đường Mạt.
Nhìn chung mà coi như bình tĩnh.
Năm ngày , thấy một tòa thành, một tòa thành bốn phía tường cao vây quanh, chỉ hai cửa thành , giống như hòn đảo cô độc.
Đường Mạt khi thành mới tòa thành gọi là Truyền Tống Thành, từ cửa , cửa khác , qua bầy quái vật liền thể đến truyền tống trận.
Mọi chia ngấu tin tức, nửa canh giờ tập hợp ở cửa thành, đó tìm một quán hẻo lánh tổng hợp tin tức.
Phó Vân Tu : “Trong thành tổ chức đội đột kích, một đội hơn trăm , đủ liền khỏi thành, đường chiếu ứng lẫn , cùng tới truyền tống trận.”
Cung Vũ tiếp lời : “Truyền tống trận ở một vách núi, bên ngoài quái vật chiếm đầy, thể gọi là sào huyệt của quái vật.”
Hoàng cô nương cũng : “Cho nên mới tòa thành để dừng chân, thuận tiện tập hợp sức mạnh.”
Đường Mạt tổng kết: “Cho nên, chúng truyền tống trận, chỉ dựa sức mạnh của khẳng định , nhất định gia nhập một đội ngũ .”
“Trung tâm thành vặn đội ngũ đang tuyển , nhân qua năm mươi.” Phó Vân Tu .
“Vậy thì gia nhập .” Đường Mạt dứt khoát : “Lát nữa chúng một chuyến, báo cái lượng.” Nàng dừng một chút, bỗng nhiên hỏi: “Có tầng thứ hai ?”
Lâm Dao chút do dự lắc đầu: “Tầng thứ nhất đối với mà đều vô cùng nguy hiểm, tầng thứ hai chẳng là chịu c.h.ế.t, vẫn là ngoài thôi.”
Cung Vũ và Tây Mộc Vân : “Chúng tạm thời , tầng thứ nhất mặc dù chút nguy hiểm, nhưng đối với hai chúng mà là một nơi rèn luyện vô cùng .”
Cung Vũ với Lâm Dao: “Cô cũng đừng ngoài nữa, ba chúng hợp mới là trạng thái mạnh nhất, rèn luyện nhiều hơn, cô mới thể sớm ngày tiến Vương cấp.”
Lâm Dao chút chần chờ: “Ta suy nghĩ một chút.”
Đường Mạt gật đầu, về phía hai vị cô nương tỏ thái độ.
Hoàng cô nương về phía Phó Vân Tu: “Phó công t.ử định tầng thứ hai ?”
Phó Vân Tu gật đầu : “Tự nhiên xem thử.”
“Thế nhưng tầng thứ hai hung hiểm hơn tầng thứ nhất gấp mười chỉ.” Hoàng cô nương lo lắng : “Lần dễ dàng, nhưng khó khăn, còn xin công t.ử suy nghĩ thật kỹ, đừng để suy nghĩ của khác chi phối.”
Đây là đang bóng gió ai đấy? Đường Mạt khách khí trợn trắng mắt, căn bản thèm để ý đến nàng : “Được, Hoàng cô nương và Bạch cô nương ngoài. Phó Vân Tu, Xích Hỏa và , cùng tầng thứ hai.”
“Chờ một chút.” Bạch cô nương bất mãn : “Phó công t.ử còn mở miệng, ngươi dựa cái gì giúp quyết định?”
Đường Mạt hất cằm lên, vẻ kiêu ngạo : “Dựa việc sủng yêu , bao giờ với nửa chữ .”