Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 229: Gia Nhập Đội Ngũ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:20:58
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Mạt xác thực tìm một nơi địa thế tương đối cao thả pháo hoa, nhưng rừng cây quá lớn, nàng nhất thời nửa khắc , chỉ thể cắm đầu xông về một hướng, đường gặp ít quái vật cản đường.
Cộng thêm bên còn mang theo một tên ngốc quá lời, tốc độ liền càng chậm.
Lúc tên ngốc lời, Đường Mạt liền nghĩ, vì luẩn quẩn trong lòng mang theo một tên ngốc bên . nghĩ tới sắc mặt của mấy kẻ bệnh đau mắt đỏ , nàng nhịn an ủi , gì cũng coi như một , thể trơ mắt chịu c.h.ế.t.
Haizz, Đường Mạt dùng sức thở dài, lầm bầm với tên ngốc: “Vận may của ngươi thật đúng là tệ, đều sắp hâm mộ .”
Tên ngốc nàng “hề hề”: “Đẹp!”
Đường Mạt trợn trắng mắt, mang theo tên ngốc tiếp tục lên đường, buổi tối đều nghỉ ngơi.
Mãi cho đến khi trời sắp sáng ngày hôm , Đường Mạt mới dừng bố trí một cái khốn trận, nhốt tên ngốc . Sau đó bố trí một cái trận pháp phòng ngự bao phủ hai , nàng mới lầm bầm phiền phức an tâm tu luyện, khôi phục thể lực.
Bất quá một canh giờ, Đường Mạt mở mắt , lười biếng duỗi cái lưng mỏi. Sau đó theo thói quen lấy bàn ghế, bày lên điểm tâm và trái cây, bắt đầu ăn sáng.
Bất luận ở nơi nào, nghi thức cảm giác của cuộc sống tuyệt đối thể thiếu, đặc biệt là khi đối mặt với mỹ thực.
Tên ngốc ở một bên chớp mắt, nước miếng đều sắp chảy xuống.
Đường Mạt nhíu mày, vội vàng ném một miếng điểm tâm cho , cứu vãn khẩu vị tràn ngập nguy cơ của .
Ngay khi nàng sắp ăn xong, trong rừng phía bỗng nhiên truyền đến từng đạo tiếng xé gió, đang cấp tốc chạy về hướng nàng bên .
Thần sắc Đường Mạt đổi, tư thế uống nhàn nhã giống hệt .
Công phu hai ngụm , tới vọt , hai nam một nữ. Căn cứ d.a.o động khí tức suy đoán, hai nam là võ giả, nữ là phù sư, đều là Hoàng cấp sơ giai.
Ba hiển nhiên cũng ngờ sẽ gặp , hơn nữa còn là một màn quỷ dị như thế, ở trong rừng rậm nguy cơ tứ phía bày bàn uống , kẻ ngốc thì chính là chỗ dựa sợ gì.
Ba thoáng qua tên ngốc hàng thật giá thật bên cạnh, đoán chắc nữ nhân mắt hẳn là vế .
Nhất thời, trong lòng liền tính toán.
Đường Mạt uống xong ngụm cuối cùng, dậy chậm rãi thu dọn bàn ghế, kết thúc mới : “Các ngươi còn , là lời ?”
Nữ nhân mặc chiến y màu đỏ tươi , hỏi: “Cô nương một ?”
Đường Mạt giơ tay chỉ: “Còn một tên ngốc.”
Nữ nhân thèm để ý : “Có cùng chúng ?”
Đường Mạt nghĩ nghĩ: “Các ngươi khỏi khu rừng rậm ? Ta đến một nơi địa thế cao một chút.”
Nữ nhân hiểu , nhưng cũng gật đầu : “Khéo , điểm đến của chúng chính là ngọn núi cao nhất tầng thứ hai.”
Lông mày Đường Mạt nhướng lên: “Xa ?”
“Lộ trình hai ngày.”
Đường Mạt gật đầu: “Sau khi gia nhập cần cái gì?”
Trong mắt nữ nhân nhiễm lên vài phần ý : “Tự nhiên là bảo vệ lợi ích của đoàn đội, tình huống đủ khả năng giúp đỡ đồng đội một chút là .”
“Được thôi.” Đường Mạt chuyển sang hỏi: “Hôm nay là ngày mấy?”
Nữ nhân ngẩn , phản ứng kịp.
Ngược nam nhân mặc chiến y màu xanh đậm bên cạnh nghĩ nghĩ : “Mùng mười tháng chín?”
Đường Mạt một cái: “Vậy gọi là Sơ Thập , là Phù trận sư.”
Một nam một nữ sắc mặt lập tức phức tạp thôi, đây là gì a, báo tên giả sợ , ngay cả tên cũng lười tự đặt!
Nữ nhân khẽ thở dài lắc đầu: “Ta tên Hồng Liên, cũng là Phù trận sư.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-229-gia-nhap-doi-ngu.html.]
Nam nhân xanh đậm theo : “Độc Xà, Mộc hệ võ giả. Hắn là Băng Sơn, Băng hệ võ giả.”
Nam nhân mặc chiến y màu trắng sắc mặt băng lãnh gật gật đầu, coi như chào hỏi.
Đường Mạt cũng gật đầu đáp . Sau đó nàng triệt tiêu trận pháp, thuần thục hóa một sợi dây thừng trói cổ tay tên ngốc, : “Đi thôi, lên núi.”
Hồng Liên kỳ quái : “Ngươi mang theo gì? Thực lực của ngươi hẳn là cần khác dò đường .”
Đường Mạt thở dài: “Nhất thời luẩn quẩn trong lòng, nhận một củ khoai lang bỏng tay.”
Độc Xà : “Bỏng tay ném là .”
Đường Mạt lắc đầu: “Bây giờ còn lúc, thể mang thì mang theo , vạn nhất ngày nào đó thì .”
Hồng Liên và Độc Xà trao đổi ánh mắt một chút, thêm gì nữa.
“Đi theo .” Hồng Liên dẫn đầu lắc xông ngoài.
Độc Xà và Băng Sơn theo sát phía , Đường Mạt dắt tên ngốc nhanh chậm rơi phía .
Hồng Liên cố ý thăm dò thực lực của Đường Mạt, tốc độ tăng lên tăng, nhưng bất luận nàng tăng tốc thế nào, Đường Mạt đều là loại trạng thái nhàn nhã . Cũng là cố ý biểu hiện nhẹ nhõm, là thật sự còn lâu mới đạt tới cực hạn của nàng.
Hồng Liên hạ tốc độ xuống, chuyện phiếm: “Sơ Thập mới đến tầng hai lâu?”
Đường Mạt ừ một tiếng: “Ngày thứ hai, còn các ngươi?”
Hồng Liên hồi tưởng một chút: “Hơn hai năm , cũng khi nào thể ngoài.”
Đường Mạt chớp chớp mắt: “Muốn ngoài khó?”
Độc Xà một tiếng: “So với tầng thứ nhất khó hơn nhiều. Đầu tiên chọn đội ngũ quan trọng, nhất là quen, nếu dễ coi như bia đỡ đạn; tiếp theo bên nhất định mấy bạn đáng tin cậy, để phòng ngừa cùng đội hạ độc thủ.”
Hồng Liên tiếp lời : “Trước khi chọn đội ngũ quan trọng nhất là, ngươi thể sống đến lúc đó.”
Lúc , Băng Sơn đầu tiên mở miệng, giọng cũng băng lãnh giống như sắc mặt: “Thực lực bản mới quan trọng nhất.”
Hồng Liên và Độc Xà đều gật đầu xưng .
Đường Mạt thoáng qua Băng Sơn, mặc dù cảm giác tồn tại chút thấp, nhưng ba giống như ẩn ẩn lấy đầu, thực lực của hẳn là mạnh nhất trong ba .
“Phía bầy nhỏ quái hút m.á.u tiếp cận, chuẩn chiến đấu.” Hồng Liên bỗng nhiên .
Ánh mắt Độc Xà quỷ dị sáng lên, hứng thú dạt dào : “Ta đều sắp đợi nữa .”
Dứt lời, dẫn đầu xông ngoài, trong nháy mắt liền thấy bóng dáng.
Hồng Liên thấy thế, bất đắc dĩ giải thích : “Độc Xà chính là một kẻ điên chiến đấu, một ngày g.i.ế.c quái hút m.á.u liền khó chịu, ngươi đừng để ý.”
Đường Mạt nàng sợ hiểu lầm Độc Xà đoạt g.i.ế.c quái là vì linh bảo, liền gật đầu : “Ngày nhiều cơ hội.”
Hồng Liên kinh ngạc nàng một cái, thấy nàng thật lòng cảm thấy như thế, nhịn cảm thán : “Người thông thấu như Sơ Thập dù cũng là ít.”
Băng Sơn cũng Đường Mạt một cái, băng tuyết trong mắt dường như tan một chút.
Đợi ba mang theo tên ngốc chạy đến, Độc Xà mở lĩnh vực, từng sợi Quỷ Thích Đằng màu xanh đậm sinh trưởng , trói gô đám quái vật , chậm rãi siết c.h.ặ.t.
Máu tươi theo Quỷ Thích Đằng chảy xuống, rơi trong lĩnh vực hội tụ thành một dòng sông nhỏ.
Đường Mạt thấy thế, chậc một tiếng: “Độc Xà qua chút biến thái.”
Hồng Liên : “Không cách nào, Quỷ Thích Đằng tay tất thấy m.á.u, nếu thể hấp thu đủ huyết khí, đợi khi chiến đấu kết thúc, Quỷ Thích Đằng sẽ hút khô tinh huyết của Độc Xà.”
Đường Mạt đến nhíu mày, thứ tà môn như thế còn dám dùng? Tai hại cũng quá lớn !
Hồng Liên phảng phất nàng đang nghĩ gì, than thở: “Không con đường tu hành của tất cả đều thể thuận buồm xuôi gió, nâng cao thực lực chỉ thể từ thủ đoạn, mặc kệ là đối với kẻ địch là đối với chính .”