Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 279: Chuẩn Bị Cấy Ghép

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:23:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Có ý gì?" Phó Vân Tu liên thanh hỏi: "Đan d.ư.ợ.c tác dụng ? Cần dị bảo gì ? Con thể tìm."

 

Trình Thiên Diệp lắc đầu: "Chúng chỉ là bình thường, ngay cả Thánh cấp cũng với tới, càng đừng là Thần. Đó là tồn tại cao cao tại thượng, cao hơn xa so với cấp độ của chúng . Linh lực niệm lực ở mặt thần lực giống như một đứa trẻ sơ sinh, vô cùng yếu ớt."

 

Trình Thiên Diệp về phía Đường Mạt: " Mạt Mạt giống , con bé từng thừa tải thần lực, thể và tinh thần niệm lực của con bé đều dính khí tức của Thần, điều cho con bé thể khống chế một lượng nhỏ thần lực, từ đó từ từ thanh trừ."

 

Phó Vân Tu hít sâu một : "Cứ chỉ chờ đợi thôi ?"

 

Trình Thiên Diệp nghĩ nghĩ, về phía Phó Hồng: "Ta nhớ trong nhà còn một cây T.ử Tuyết Sâm ngàn năm, vặn thể cho Mạt Mạt dùng."

 

Phó Hồng gật đầu: "Ta lấy tới."

 

Dư Hoa đỏ mắt, cảm kích về phía hai vợ chồng.

 

Tên của T.ử Tuyết Sâm bọn họ lẽ từng qua, nhưng lão d.ư.ợ.c ngàn năm, cần nghĩ cũng nhất định vô cùng trân quý.

 

Phó Hồng trở về nhanh, Trình Thiên Diệp nhận lấy hộp ngọc trong tay ông, đó trở tay lấy một con d.a.o nhỏ bằng ngọc, cắt một lát nhỏ T.ử Tuyết Sâm, bỏ trong miệng Đường Mạt.

 

T.ử Tuyết Sâm miệng liền tan, trôi cổ họng nàng, trong nháy mắt liền hấp thu.

 

Trình Thiên Diệp nữa kiểm tra một phen, thở phào nhẹ nhõm : "Có hiệu quả, mỗi ngày một lát nhỏ, thẳng đến khi Mạt Mạt tỉnh ." Bà về phía , mỉm một cái: "Thời gian càng lâu, thần lực trong cơ thể con bé càng ít, sẽ nghiêm trọng hơn , chỉ là khỏi hẳn chậm một chút mà thôi."

 

Nghe , đều lộ vài phần tươi .

 

Phó Vân Tu chớp chớp mắt, hậu tri hậu giác phát hiện tay chân đều chút tê dại, thật sự là quá khẩn trương.

 

"Ta cho Mạt Mạt bộ quần áo." Dư Hoa đau lòng con gái: "Con bé nếu tỉnh, khẳng định chịu nổi bộ dáng của ."

 

Mọi gật đầu rời , Phó Vân Tu cuối cùng, tri kỷ đóng cửa phòng .

 

"Nương." Phó Vân Tu gọi Trình Thiên Diệp , : "Thú hạch Long Thú lấy về , bên phía Xích Hỏa khi nào thể bắt đầu trị liệu?"

 

Trình Thiên Diệp liếc một cái: "Chỉ nô dịch lão nương ngươi."

 

Phó Vân Tu nghiêm mặt : "Nương một chút cũng già. Hơn nữa... Đường Mạt vẫn luôn nhớ thương thương thế của Xích Hỏa." Nếu Xích Hỏa thể nhanh ch.óng khỏe , Đường Mạt tỉnh hẳn là cũng sẽ vui vẻ .

 

"Ngày mai ." Trình Thiên Diệp : "Ngay tại quảng trường."

 

Phó Vân Tu gật đầu: "Nắm chắc lớn ?"

 

Trình Thiên Diệp lắc đầu, trong mắt mang theo lo âu: "Chỉ từng xem trong điển tịch, từng thực thao qua, xác suất thành công khó ." Bà dừng một chút: ", đây là biện pháp duy nhất ."

 

Lông mày Phó Vân Tu cũng nhíu .

 

Trình Thiên Diệp thấy thế : "Đừng lo lắng, mấy ngày nay vẫn luôn nghiên cứu cổ tịch, cho dù thành... Xấu nhất cũng chính là thể tu luyện nữa, ít nhất mạng vẫn còn."

 

Phó Vân Tu cũng cảm thấy an ủi, Xích Hỏa là Long Thú a, nếu thật sự thể tu luyện, tám phần chỉ sẽ cảm thấy sống bằng c.h.ế.t.

 

Thở dài, Phó Vân Tu : "Hy vọng thể thành công."

 

Trình Thiên Diệp sợ suy nghĩ quá nặng, chủ động sang chuyện khác: "Thương thế của Chử Vân Lai khỏi hẳn , Minh Thần và Lệnh Hồ bọn họ nhiệm vụ, tính toán thời gian ngày mai hẳn là thể trở về. Đợi các con đến đông đủ, sẽ thú hạch cho Xích Hỏa."

 

"Mọi đều nhớ thương đấy, áp lực của con cũng đừng quá lớn." Trình Thiên Diệp đau lòng sờ sờ mặt con trai: "Đi thu dọn một chút , để hai con bọn họ ở cùng thêm một lát."

 

Phó Vân Tu gật đầu đáp, trực tiếp tới biệt viện của Trình Thiên Diệp ở phía y quán, nơi phòng của .

 

Đơn giản rửa mặt chải đầu xong, một bộ chiến y, đó thu dọn giường chiếu một chút, lúc mới trở ngoài phòng Đường Mạt, lẳng lặng chờ đợi.

 

Hồi lâu, Dư Hoa đỏ mắt : "Đưa Mạt Mạt về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-279-chuan-bi-cay-ghep.html.]

 

Phó Vân Tu : "Chúng con ở tại viện của nương con, tình huống gì cũng tương đối thuận tiện."

 

Dư Hoa vui mừng : "Cũng , vất vả cho con ."

 

Phó Vân Tu lắc đầu: "Mạt Mạt là đạo lữ của con."

 

Càng là thủ hộ nhất đời đời kiếp kiếp, nhưng mà... còn đủ mạnh.

 

Dư Hoa theo Phó Vân Tu ôm con gái rời , xoay về phía Phó gia, con gái trở , với cha con bé một tiếng, nếu oán trách.

 

An trí cho Đường Mạt, Phó Vân Tu yên lòng kiểm tra thể nàng một chút, thương thế so với đó hơn nhiều, hẳn là công lao của T.ử Tuyết Sâm, nhưng mắt vẫn đang ngừng chuyển biến .

 

Phó Vân Tu sờ sờ gương mặt tái nhợt của Đường Mạt, đau lòng dùng môi dán dán, khẽ : "Kiên trì lên, sẽ thôi." Cũng là đang Đường Mạt, là đang chính .

 

Nhìn chằm chằm Đường Mạt một lát, Phó Vân Tu khoanh chân ở mép giường chữa thương, tiên dưỡng thương thế, ngoài g.i.ế.c Huyết Ma, mau ch.óng tăng thực lực lên.

 

Trước mắt, đây chính là biện pháp nhất để tăng thực lực.

 

bao lâu, các trưởng lão Đường gia nhận tin tức từ chỗ Dư Hoa liền chen chúc mà tới, mỗi đều phòng Đường Mạt một cái, còn lôi kéo Phó Vân Tu hỏi ngừng.

 

Xác định Đường Mạt chỉ là tạm thời hôn mê, nguy hiểm tính mạng xong, các vị trưởng lão mới tính là an tâm.

 

Giày vò như , trời đều sáng choang .

 

Tiễn bước các vị trưởng lão, Phó Vân Tu thở một , tiếp tục chữa thương, Chử Vân Lai tới nữa.

 

Hắn cũng là Đường Mạt , đối phương ngoại trừ sắc mặt lắm , qua giống như là ngủ .

 

Phó Vân Tu mặt biểu tình : "Mấy ngày nữa là thể tỉnh, cần lo lắng." Hết cách , lặp quá nhiều , chút tê dại.

 

Chử Vân Lai gật đầu, bỗng nhiên ôm quyền thi lễ với Phó Vân Tu, đó trịnh trọng lời cảm tạ: "Thú hạch vốn nên là tìm, vết thương cũng nên để Đường Mạt chịu."

 

Phó Vân Tu chút cạn lời: "Không coi thường ngươi, nếu thật đổi thành ngươi , chúng thể sẽ bao giờ gặp nữa."

 

Chử Vân Lai:... Đau lòng.

 

Đợi Chử Vân Lai rời , Đường Minh Thần và Lệnh Hồ Tiếu bọn họ trở Thiên Diệp Thành tới nữa, quan tâm thương thế Đường Mạt một phen xong, liền thương lượng cùng xem Xích Hỏa cấy ghép thú hạch như thế nào.

 

"Các ngươi ." Phó Vân Tu nhàn nhạt : "Ta bồi Đường Mạt."

 

Trải qua thời gian ở chung, mấy đối với đặc tính thê nô của Phó Vân Tu hiểu rõ, một chút cũng kinh ngạc, thậm chí tỏ vẻ thập phần lý giải.

 

Lúc , Đường Minh Thần đầu thoáng qua Đường Mạt, với Phó Vân Tu: "Đợi cấy ghép kết thúc, sẽ đến thông báo kết quả cho các ngươi."

 

Phó Vân Tu vuốt cằm đáp: "Nhớ đóng cửa."

 

Rốt cuộc yên tĩnh .

 

Lúc , xung quanh quảng trường đầy , đại đa t.ử Thiên Diệp y quán, bộ phận nhỏ thì là Luyện d.ư.ợ.c sư của Đường gia Phó gia.

 

Cấy ghép thú hạch a, cả một đời thể chỉ một cơ hội quan sát , phàm là học y thì ai xem.

 

Võ giả mặt ít, chỉ Đồ Ma tiểu đội và mấy tiểu bối Đường gia ở đó.

 

Nhiều ngày trôi qua như , thương thế của Xích Hỏa định , chỉ là vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, từ mặt thương sang, đặc biệt giống một cái xác tàn khuyết.

 

Chử Vân Lai ở bên , giống như tự ngược chằm chằm Xích Hỏa, tận mắt Xích Hỏa khỏe .

 

 

Loading...