Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 322: Đổi Một Màu Sắc
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:27:10
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong ấn tượng của Vân Khê, trận chiến hỗn loạn, cũng diễn bao lâu, khi nàng nhớ , những hình ảnh khắc sâu trong ấn tượng chỉ vài cái như .
Một là khi nàng lợi dụng Thú Hồn Đan tham gia chiến đấu, bên cạnh ngừng Luyện d.ư.ợ.c sư ngã xuống, m.á.u tươi giống như b.ắ.n trong mắt nàng , khắp nơi đều là một màu đỏ tươi.
Hình ảnh thứ hai chính là Chử Vân Lai.
Chử Vân Lai vốn dĩ lấy sức một kéo chân hai gã Thánh cấp Huyết Ma, vì bỗng nhiên xuất hiện mặt nàng.
Vân Khê ngẩn ngơ một lúc lâu mới phản ứng , lưng Chử Vân Lai xuất hiện một cái lỗ tròn, thật sự là một cái lỗ, thể thông qua lưng thấy cảnh tượng n.g.ự.c .
Vân Khê thấy rõ ràng, mặt Chử Vân Lai một gã Thánh cấp Huyết Ma, hình như tên là Khải Nặc.
Đây chính là hình ảnh thứ ba .
Vân Khê nhớ rõ ràng rành mạch bộ dáng của Khải Nặc, thậm chí từng biểu cảm của , từng chữ .
Khải Nặc : "Nhân loại các ngươi lúc thông minh, lúc ngu xuẩn hơn bất kỳ ma thú nào. Nếu như tự ngươi bỏ trốn, tỷ lệ lớn thể sống sót, cớ vì một đám gà mờ mà bồi táng theo."
Chử Vân Lai vì cứu bọn họ mà c.h.ế.t , cứ như ngã trong n.g.ự.c Vân Khê.
Lúc ngã xuống, Chử Vân Lai vẫn tắt thở, thậm chí còn mỉm với Vân Khê một cái, hai môi mấp máy thành tiếng, an ủi nàng, "Đừng , đừng thích giống như nữa, xứng với nàng."
Đây chính là hình ảnh cuối cùng mà Vân Khê nhớ .
Sau đó nàng sống sót , cứu, nàng đều nhớ nữa.
Khi hồn , nàng ở trong một doanh địa của Liên minh quân , trong n.g.ự.c còn ôm t.h.i t.h.ể của Chử Vân Lai.
Nàng ôm phi thường c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức Chử Vân Lai đều dính nhiệt độ cơ thể của nàng, giống như vẫn còn sống .
Cánh tay Vân Khê bởi vì dùng sức quá độ mà cứng đờ, cử động liền đau giống như sắp gãy , nàng nhịn đau, đưa tay sờ sờ khuôn mặt xanh xao của Chử Vân Lai, cảm giác lạnh lẽo dọa nàng rùng một cái.
Nàng nhịn run rẩy, nước mắt đều từ trong hốc mắt run rẩy rơi .
Tề Minh Nguyệt nổi nữa, ở bên cạnh Vân Khê khuyên nhủ hồi lâu, nhưng nàng cứ như thấy gì, ôm lấy mà nàng yêu thầm từ thời thiếu nữ, trầm mặc rơi lệ.
Mãi cho đến khi bọn Đường Mạt và Phó Vân Tu chạy về.
Đường Mạt thấy Vân Khê cái đầu tiên, hốc mắt liền đỏ lên.
Vân Khê xưa nay thích mặc áo trắng, yêu sạch sẽ, bất luận thấy nàng lúc nào, đều là nhiễm một hạt bụi sạch sẽ gọn gàng.
Vân Khê lúc , áo trắng thấm đẫm vết m.á.u khô, hai tay dính đầy m.á.u bẩn, trong n.g.ự.c ôm t.h.i t.h.ể tàn tạ của Chử Vân Lai, từng giọt từng giọt nước mắt lẫn m.á.u ngừng rơi xuống...
"Đừng nữa." Đường Mạt khàn giọng : "Mắt sắp mù ."
Vân Khê cử động một chút, đầu về hướng phát âm thanh, giọng khô khốc giống như đang mài sỏi, "Đường Mạt, báo thù, tự tay báo thù."
"Được." Đường Mạt một ngụm đáp ứng, " tỷ đột phá Thánh cấp ..." Nàng bảo Vân Khê buông Chử Vân Lai , c.h.ế.t nhiều ngày như , cũng nên tìm một nơi thích hợp để an táng, dù cũng thể cứ ôm mãi như , nhưng nàng mở miệng thế nào.
"Giúp tìm một cỗ quan tài ."
Đường Mạt sửng sốt, lật tay liền lấy một cỗ quan tài băng thủy tinh, "Đây là chuẩn cho chính , tỷ cứ dùng tạm ."
Nghe , trong lòng Phó Vân Tu giật thót, ánh mắt ý vị rõ chằm chằm nàng một cái.
Vân Khê rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-322-doi-mot-mau-sac.html.]
Đường Mạt và Phó Vân Tu khoảnh khắc thấy khuôn mặt của nàng, theo bản năng nín thở.
Trong hai mắt Vân Khê phủ lên một lớp màng mỏng màu m.á.u, thoạt giống như đôi mắt của Huyết Ma , hai vệt m.á.u khô in hằn hai má nàng, thoạt dị thường đáng sợ.
"Mắt của , dọa ?" Vân Khê chủ động hỏi.
Đường Mạt kinh ngạc : "Tỷ ?"
Vân Khê bận tâm gật gật đầu, "Trước đó chút rõ, bây giờ chỉ thể cảm nhận một chút ánh sáng ."
Đường Mạt mím mím môi, trong mắt dâng lên vài phần tức giận, nhưng thấy bộ dáng đáng thương đáng sợ của Vân Khê, tính tình của nàng thế nào cũng phát , chỉ thể cố nhịn, ồm ồm : "Giao Chử Vân Lai cho Phó Vân Tu , bộ quần áo, lau sạch vết m.á.u hãy nhập quan."
Vân Khê há miệng, nàng thể tự , nhưng cảnh tượng mơ hồ mắt nhắc nhở nàng, nàng còn năng lực nữa .
Lúc , trong lòng Vân Khê mới xẹt qua một tia ảo não, mắt của nàng hỏng quá đúng lúc .
Không nỡ buông cánh tay , Vân Khê yêu cầu: "Ngay tại căn phòng . Đường Mạt, phiền ngoài một chút."
Đường Mạt hít sâu một , xoay liền .
Phó Vân Tu động gian giới chỉ của Chử Vân Lai, mà lấy một bộ chiến y của , hai chiều cao tương đương, mặc ngược cũng vặn.
Sau khi thu dọn thỏa, Phó Vân Tu đặt t.h.i t.h.ể của Chử Vân Lai trong quan tài băng thủy tinh, "Kích cỡ cũng , vặn thể đặt Chử xuống."
Vân Khê giọng nhạt nhẽo, "Vậy thì , vất vả cho ." Nàng chuyện lên, mượn chút ánh sáng le lói trong mắt mò mẫm đến gần quan tài băng, cúi sờ sờ mặt Chử Vân Lai, đó đóng quan tài băng , thu trong gian giới chỉ của .
"Đợi ngày trở về Vân Đỉnh Thành, tìm một nơi thích hợp an táng ."
Phó Vân Tu trầm giọng : "Người nhà của đều còn nữa, tỷ đưa trở về cũng ."
Vân Khê lắc đầu : "Ta chính là nhà của , trong lòng , sớm là đạo lữ của . Mặc dù chúng còn kịp kết khế, nhưng cũng chỉ thiếu một cái kết khế mà thôi."
Phó Vân Tu cảm thấy trạng thái của nàng chút đúng, khuyên thế nào, chỉ thể : "Ta gọi Đường Mạt ở cùng tỷ."
Hắn ngoài lâu, Đường Mạt liền , nàng cũng hỏi Chử Vân Lai, chỉ : "Ta giúp tỷ tắm rửa một chút , cả đầy m.á.u, ngoài đều thể dọa bọn trẻ thét lên đấy."
Vân Khê cởi huyết y , hỏi: "Ở đây còn trẻ con?"
Đường Mạt đ.á.n.h giá thần sắc của nàng, thoạt dường như hòa hoãn hơn ít, liền : "Nơi là doanh địa Liên minh tương đối kín đáo, ít già trẻ nhỏ đều sinh sống ở đây, phi thường an ."
"Ta còn thích trẻ con, đáng tiếc bây giờ thấy nữa ." Vân Khê bước trong thùng tắm, tiếc nuối .
Đường Mạt trầm ngâm : "Lát nữa tìm xem thử , hẳn là khó chữa."
Vân Khê ừ một tiếng.
Sau đó hai vẫn luôn trầm mặc, mãi cho đến khi Vân Khê tắm rửa sạch sẽ, giống như thường ngày mặc lên một bộ áo trắng, nàng bỗng nhiên : "Gần đây chỗ nào may quần áo ?"
Đường Mạt nghĩ nghĩ, chần chừ gật đầu : "Hẳn là , nơi thở cuộc sống đậm, những thứ như y phục đồ ăn chỗ ở đều đầy đủ, tỷ thiếu quần áo ?"
Vân Khê "ừ" một tiếng, khẽ : "Bỗng nhiên thích màu trắng nữa, đổi thành màu đen."
Đường Mạt trầm mặc, nàng một câu cũng , cần nghĩ sâu xa nàng cũng hiểu .
Màu đen, là màu sắc mà Chử Vân Lai thích nhất.