Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 362: Đột Phát Ý Tưởng

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:28:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có lẽ là hiểu lời Đường Mạt, Đường Bảo đặc biệt tranh khí bắt đầu lớn lên. Nửa năm tiếp theo, bụng Đường Mạt giống như thổi khí cầu mà lớn lên.

 

Rõ ràng mấy năm đều biến hóa quá lớn. Hiện giờ, lớn như một quả dưa hấu lớn .

 

Theo sự đổi của thể Đường Mạt, Phó Vân Tu mắt thường thể thấy trở nên khẩn trương, mỗi ngày chạy chạy hầu hạ, tất cả những chuyện khác đều ném sang một bên.

 

Đặc biệt là gần đây, mỗi ngày buổi sáng Phó Vân Tu mở mắt, đều chằm chằm bụng nàng hỏi một câu, "Sắp sinh chứ? Đều lớn thế ."

 

Đường Mạt chỉ cảm thấy buồn , nhưng đồng thời cũng sẽ nhịn đem thần lực tham nhập bụng chào hỏi Đường Bảo.

 

Không giống với quả cầu nhỏ , Đường Bảo hiện tại mọc ngũ quan mơ hồ, tay chân cũng bắt đầu phân hóa, chỉ là còn quá rõ ràng, qua giống như một cái dị hình.

 

Chào hỏi xong, Đường Mạt sẽ kiên nhẫn với Phó Vân Tu: "Còn sớm mà, đừng vội."

 

Phó Vân Tu mỗi đều sẽ nhỏ giọng lầm bầm một câu, "Quá chậm." Sau đó là thở phào nhẹ nhõm là thất vọng xuống giường bữa sáng cho Đường Mạt.

 

Cuộc sống quỹ đạo, Huyền Trọng Môn sự tuyên truyền của các phương thế lực, danh tiếng tăng lên theo đường thẳng, hầu như mỗi ngày đều mộ danh đến bái sư, đáng tiếc một ai thể đạt tới tiêu chuẩn thu đồ của Thất sư tỷ bọn họ.

 

Tuy rằng lúc đại điển đó giống như bọn họ đều thu đồ , nhưng trọng tâm của Đường Mạt và Phó Vân Tu trong mười năm tới đều sẽ đặt lên hài t.ử, cũng định thu đồ .

 

Xích Hỏa bản vẫn còn là một đứa trẻ, càng ý định thu đồ .

 

Đao đạo của Vạn Sĩ T.ử Ngạn còn đến cuối, cũng phân tâm.

 

Vì thế, thật sự thu đồ để lớn mạnh tông môn chỉ Thất sư tỷ và Tam Cửu sư , ánh mắt hai còn cao đến lạ kỳ, thiên tài căn bản chướng mắt, cho dù là thiên tài cũng tính tình hợp ý mới chịu thu.

 

Thu đồ thu đến dị thường gian nan.

 

Đường Mạt mỗi ngày ở trong tông môn rảnh rỗi đến mức sắp mọc nấm, hôm nay ăn xong bữa sáng thật sự xem sư sư tỷ thở dài, liền : "Chúng ngoài chơi mấy ngày ?"

 

Phó Vân Tu ăn cơm thừa của nàng, thuận miệng hỏi: "Muốn chơi?"

 

Đường Mạt cả phất phất tay, "Trung Ương Thế Giới lớn như , nơi nào thể ? Chúng mới mấy vực? Cứ khỏi cửa , đến tính đến đó." Nói chuyện nàng liền lên, bộ dáng lập tức xuất phát.

 

Phó Vân Tu chậm rãi bưng ly nước lên, "Chỉ hai chúng ?"

 

Đường Mạt trừng mắt, "Chàng còn để ai cùng?"

 

Phó Vân Tu bất đắc dĩ, chỉ thể dậy : "Đi thôi, chào hỏi sư tỷ một tiếng ..."

 

"Đừng đừng đừng!" Đường Mạt nhỏ: "Chúng im lặng mà , thể để bọn họ ."

 

Vốn dĩ Tam Cửu sư đối với việc Phó Vân Tu thu đồ chút oán niệm , nếu bọn họ ném tông môn mặc kệ chạy ngoài chơi, chừng sẽ lải nhải thế nào .

 

Phó Vân Tu suy nghĩ một chút liền hiểu lo lắng của nàng, lập tức đôi môi mím c.h.ặ.t, phối hợp với nàng lẻn khỏi tông môn.

 

Lúc cửa còn gặp Xích Hỏa, còn tưởng rằng hai chỉ dạo phố ở vực lân cận, gần đây bọn họ luôn mua một ít đồ dùng cho trẻ sơ sinh, đều quen .

 

Rời xa Huyền Trọng Vực, Đường Mạt rốt cuộc lộ một nụ thả lỏng vui sướng, nghiêm túc quy hoạch : "Nghe mặt trời lặn ở Lạc Nhật Vực phía Tây to , sẽ cảm giác mặt trời ôm lấy, xem. Còn Linh Vực phía Nam, ngắm hoa ngắm linh thực."

 

"Còn Hung Thú Vực phía Tây, nhiều hung thú kỳ quái hiếm thấy, bên ngoài đều thấy ." Đường Mạt tích cực : "Ta tìm một ấu tể hung thú đáng yêu về bạn với Đường Bảo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-362-dot-phat-y-tuong.html.]

 

Phó Vân Tu an tĩnh xong, : "Nam viên bắc triệt a, một nơi nào thuận đường." Dừng một chút, quy hoạch : "Trước Linh Vực, thuận đường mua một ít linh d.ư.ợ.c, đợi Đường Bảo đời tiện điều dưỡng thể cho nàng, đó Lạc Nhật Vực, cuối cùng Hung Thú Vực."

 

Đường Mạt dị nghị.

 

Đường xá xa xôi, hai cũng định vẫn luôn tự đường, dù cũng là ngoài giải sầu vui chơi. Vốn định thuê mấy dẫn đường, nhưng còn tìm thích hợp, liền gặp một ông chủ thương đội quen thuộc.

 

Ông chủ tên là Trương Thu, đó giúp bọn họ dán bức họa Vạn Sĩ T.ử Ngạn ít, là một vô cùng nhiệt tình.

 

Nghe hai Linh Vực, nụ mặt Trương Thu lập tức lớn hơn, "Đây trùng hợp , chuyến cũng Linh Vực nhập hàng! Không chê thì các ngươi cùng một đường ."

 

Đường Mạt và Phó Vân Tu , chần chờ : "Có chậm trễ thời gian của các ngươi quá ..."

 

Trương Thu phất phất tay, "Lúc chúng vội, trở về mới cần gấp gáp, hơn nữa đều là chuyện ăn của nhà , sớm một ngày muộn một ngày cũng ai so đo." Thấy hai còn chút do dự, : "Trên đường chỗ nào chỗ nào vui đều quen thuộc, tuyệt đối sẽ để các ngươi chịu thiệt."

 

Lời đều đến nước , Đường Mạt và Phó Vân Tu chỉ thể cảm tạ đáp ứng.

 

Thương đội của Trương Thu cũng nhiều, tính cả chỉ bảy . Trương Thu là Bán Thần, sáu khác đều là Thánh cấp.

 

Nghe hai vị Thần Linh cùng bọn họ Linh Vực, tất cả đều hoan nghênh, đây chính là bảo đảm an a, vận khí chừng còn thể cùng Thần Linh bắt quàng họ, căn bản lý do cự tuyệt.

 

Trương Thu cũng liên tục bảo đảm hai vị Thần Linh đại nhân đều vô cùng hòa ái dễ chung sống, bảo cần khẩn trương.

 

Mọi cũng chỉ qua loa như , ai coi là thật, hòa ái nữa thì đó cũng là Thần Linh, thể giống bình thường như bọn họ ?

 

Kết quả đợi đến khi thật sự thấy bọn họ đều nhịn kinh ngạc, vị Thần Linh tên Đường Mạt thế nhưng là một t.h.a.i phụ!

 

Thân phận t.h.a.i p.h.ụ trong nháy mắt kéo gần cách giữa Thần Linh và bình thường. Theo bản năng, trong thương đội đều cảm thấy Đường Mạt yếu ớt, cần chăm sóc thêm.

 

Nếu Phó Vân Tu ngày ngày mặt biểu tình, thoạt quá dễ tiếp cận, bọn họ đều đích lên chăm sóc ẩm thực sinh hoạt của Đường Mạt.

 

Sau khi tiến Nam Phương Quần Vực, nhiệt độ khí rõ ràng tăng cao trở nên ẩm ướt.

 

Đường Mạt cũng theo đó trở nên đặc biệt đổ mồ hôi, luôn dính dính nhớp nháp, mỗi ngày đều phiền toái, tính tình giống như pháo nổ, một chút liền nổ.

 

Cố tình lúc , thương đội gặp bọn cướp trăm năm cũng từng gặp.

 

Lý do cướp kỳ quặc, lão đại bọn cướp trúng Đường Mạt , rõ ràng là một t.h.a.i phụ, còn trêu như , tên lão đại sợ cái gì quái gở .

 

Mặt Phó Vân Tu lập tức trầm xuống, ánh mắt về phía bọn cướp giống như một đám c.h.ế.t.

 

, thật sự đến lượt động thủ.

 

Đám cướp vặn đụng họng s.ú.n.g của Đường Mạt.

 

Đường Mạt hít sâu một , đang tiến lên dạy dỗ đám cướp trời cao đất dày một trận, kết quả còn kịp động thủ, một đạo niệm lực non nớt liền từ bụng nàng vọt ngoài, lao thẳng đến mặt đám cướp.

 

Đường Mạt và Phó Vân Tu lập tức ngẩn , hai còn loáng thoáng cảm nhận trong niệm lực mang theo vài phần phẫn nộ —— bắt nạt nương !

 

Cảm ơn bỏ phiếu tháng! Vô cùng cảm tạ!

 

 

Loading...