Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 373: Bị Hiểu Lầm Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:28:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lớn một nhỏ ngoài bao xa, đụng mặt một Giao Nhân đang vội vã. Giao Nhân “vèo” một cái bơi qua, “vèo” một cái bơi trở , dừng mặt hai , hỏi: “Đường Bảo?”
Đường Bảo chớp chớp mắt, “Ta quen ngươi.”
Giao Nhân lộ vẻ vui mừng, “Ngươi là Đường Bảo?”
Khương Mẫn gì, xem cục bột nhỏ ứng phó thế nào.
Đường Bảo Giao Nhân mặt, suy nghĩ một chút, hỏi: “Là cha nhờ ngươi tới tìm ?”
Giao Nhân thở phào nhẹ nhõm, “ , hai vị đại nhân lo lắng cho ngươi.”
Đường Bảo mỉm , đôi mắt tròn xoe cong thành hình trăng khuyết, nhe một hàm răng trắng bóc, giọng non nớt lễ phép : “Phiền ngươi dẫn tìm cha .”
Vừa buông Khương Mẫn .
Khương Mẫn: …
Đường Bảo theo Giao Nhân hai bước, giống như đột nhiên nhớ tới cô, đầu vẫy tay với cô, “Tạm biệt dì.”
Khương Mẫn: Đã là tỷ tỷ! Tỷ tỷ!
Cô tức buồn , thấy Đường Bảo , liền trông coi đan lô của , nhưng xoay thở dài một tiếng, cam chịu phận theo. Dù cũng là quen một hồi, tận mắt thấy Đường Bảo trở về bên cạnh cha , cô thật sự chút yên tâm.
Đường Bảo đầu liếc cô một cái, gì. Giao Nhân liếc Đường Bảo, thấy nó ngăn cản, liền cũng mặc định sự theo của Khương Mẫn.
Dọc đường chuyện, hai lớn một nhỏ nhanh trở nơi ở của Đường Mạt và Phó Vân Tu, cũng chính là cổng lớn cung điện sắp xếp cho Huyền Trọng Môn.
“Đường Bảo!” Mắt Đường Mạt sáng lên, hình lóe lên liền ôm Đường Bảo lòng, “Con chạy , nương lo c.h.ế.t .”
Đường Bảo lúc vô cùng ngoan ngoãn, hai cánh tay ngắn ngủn cố gắng ôm lấy cổ nương , giọng mềm mại nũng, “Nương , Đường Bảo sai , nương tha thứ cho Đường Bảo , Đường Bảo nhớ nương .” Ngước mắt lên thấy Phó Vân Tu mặt cảm xúc, nó vội vàng thêm một câu, “Càng nhớ cha hơn.”
Đường Mạt trong lòng thể dễ dàng tha cho nó như , nhưng nụ mặt khống chế , ngay cả sự lạnh lẽo giữa lông mày Phó Vân Tu cũng nhạt vài phần.
“Lần chạy lung tung nữa, lỡ như gặp nguy hiểm, sẽ bao giờ gặp cha nữa .” Đường Mạt dọa dẫm.
Đường Bảo liên tục gật đầu, trong lòng cũng dâng lên vài phần sợ hãi, lỡ như gặp hung thú ăn thịt trẻ con nào đó quả thực nguy hiểm, huống hồ tiểu sư thúc cũng từng , một nhân loại đáng sợ, cũng sẽ ăn thịt trẻ con.
Nghĩ đến đây, Đường Bảo theo bản năng về phía Khương Mẫn, đ.á.n.h giá từ xuống một phen, thầm nghĩ, may mà dì hôm nay gặp thích ăn thịt trẻ con.
Đường Mạt ôm nó nên thấy, nhưng Phó Vân Tu nương theo ánh mắt của nó sang.
Khương Mẫn thấy chú ý tới , vội vàng hành lễ, “Bán Thần Khương Mẫn của Trường Phong Cốc, bái kiến Thần Linh đại nhân.”
Tự dưng một nhân loại theo, Phó Vân Tu chuyển niệm suy nghĩ liền mối liên hệ trong đó, hỏi: “Đường Bảo gây rắc rối cho ngươi chứ?”
Khương Mẫn lắc đầu, : “Đường Bảo ngoan.”
Phó Vân Tu nhướng mày, gì, con trai đức hạnh gì còn rõ hơn ai hết, cũng chỉ ngoan ngoãn một chút mặt nương nó thôi.
Lúc , Đường Bảo cảm thấy nguy cơ giải trừ, nhớ tới vấn đề cấp bách cần giải quyết của , vội vàng tụt xuống khỏi nương , lấy con cá trong suốt xiên bằng que tre , giơ lên cao hỏi, “Nương nương , cá chín ?”
Đường Mạt và Phó Vân Tu cụp mắt thoáng qua, đều ngơ ngác, đây là cá gì? Hai theo bản năng về phía Giao Nhân bên cạnh.
Giao Nhân cũng thấy con cá nhỏ trong suốt que tre, sắc mặt lập tức đổi, “Con cá thể ăn! Nó độc!”
Đường Mạt và Phó Vân Tu về phía Đường Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-373-bi-hieu-lam-roi.html.]
Cái đầu nhỏ của Đường Bảo lắc như cái trống bỏi, “Ta ăn, chỉ khi nó chín thì trông như thế nào thôi.”
Giao Nhân : “Chính là bộ dạng , chắc là chín .” Ngập ngừng một chút, : “Ngửi mùi thịt chín.”
Gia đình ba kinh ngạc, “Thế mà loại thịt chín vẫn trong suốt.”
Khương Mẫn cạn lời, trọng điểm là một đứa trẻ suýt chút nữa ăn thức ăn độc ?
Đường Mạt trực tiếp xử lý con cá , đó lời cảm ơn với Khương Mẫn, gia đình ba liền tiến cung điện nghỉ ngơi.
Sau đó chuyện diễn như thường lệ, ngày hôm lễ kỷ niệm tổ chức đúng hạn.
Lễ kỷ niệm của Giao Nhân mời nhiều c.h.ủ.n.g t.ộ.c đến tham dự, chỉ Đường Bảo, mà Đường Mạt và Phó Vân Tu đều cảm thấy quá mở mang tầm mắt.
Không đến những thứ khác, chỉ riêng Bán Thú Nhân Nhất Tộc khiến bọn họ hoa mắt ch.óng mặt .
Bán Thú Nhân, đúng như tên gọi, chính là hậu duệ của và thú.
Chủng tộc thực chất vẫn lấy hình chủ đạo, chỉ là ngoại hình sẽ một đặc trưng của loài thú.
Ví dụ như những đặc điểm rõ ràng hơn, đầu lợn , đuôi khỉ, nửa là nửa là rắn. Còn những đặc điểm quá rõ ràng, đại thể giống nhân loại, chỉ là tai thú, đồng t.ử thú, đầu sừng, bên miệng râu các loại.
Sau khi xem xong, Đường Mạt và Phó Vân Tu , phát từ tận đáy lòng cảm thán, nhân loại quả nhiên là động vật ăn tạp, ngay cả chủng loại cũng kén chọn.
Ngoài Bán Thú Nhân, Đường Mạt còn thấy nhiều c.h.ủ.n.g t.ộ.c trong truyền thuyết.
Phượng Hoàng Nhất Tộc, Thạch Hầu Nhất Tộc, còn Thực Thiết Thú Nhất Tộc, Cửu Vĩ Hồ Nhất Tộc vân vân, đều là những c.h.ủ.n.g t.ộ.c tồn tại trong truyền thuyết của Già Lam Giới, nay cuối cùng cũng thấy chân .
Đường Mạt cảm thán: “Truyền thuyết quả nhiên đều bắt nguồn từ hiện thực, thể tin a.”
Lễ kỷ niệm của Giao Nhân tự do, tân khách chỗ cố định, thể tùy ý . thức ăn quỹ đạo cố định của nó, xoay vòng qua , ăn thì lấy.
Đường Bảo còn nhỏ, những thứ thể ăn hạn, nhưng nó háu ăn, thấy thức ăn từng thấy đều nếm thử mùi vị.
Đường Mạt và Phó Vân Tu phòng thủ nghiêm ngặt, nhưng khó tránh khỏi lúc gặp quen chuyện, ngay lúc hai đang trò chuyện với một con Huyền Vũ mới quen , Đường Bảo từ lấy một ly rượu, một ngụm cạn sạch.
Đợi đến khi hai phát hiện , Đường Bảo say lờ đờ, mang theo khuôn mặt đỏ bừng tại chỗ, ngây ngô với bọn họ.
Đường Mạt giật , vội vàng lấy một viên Giải Tửu Đan nhét miệng nó.
Phó Vân Tu thì mí mắt giật liên hồi, nhận thức mới về khả năng nũng của tiểu ma vương.
Hiệu quả của Giải Tửu Đan tuy , nhưng cũng là tác dụng ngay lập tức.
Cho nên, Đường Bảo bây giờ vẫn là một đứa trẻ ngơ ngác, nó đột nhiên thu nụ , nhíu mày, giơ bàn tay nhỏ bé mập mạp lên, chỉ chỉ về phía Đường Mạt, trong miệng còn lẩm bẩm, “Một, hai, ba, bốn, năm... Kỳ lạ, nương biến thành năm ...”
Đường Mạt chút lo lắng, “Sẽ uống đến ngốc luôn chứ.”
Phó Vân Tu bình tĩnh : “Sẽ , dù cũng là Vương cấp thể chất, thiên phú là tinh thần niệm lực, dễ ngốc như .”
Trong lúc chuyện, Khương Mẫn tới, vốn dĩ chỉ là tình cờ gặp mặt, chào hỏi một tiếng, ngờ đến phát hiện Đường Bảo thế mà say rượu! Mà cha của Đường Bảo giống như việc gì một bên xem náo nhiệt.
Khương Mẫn hít sâu một , càng cảm thấy hai vị Thần Minh là cha trách nhiệm, nuôi dưỡng đàng hoàng, thì đừng sinh chứ!
Đến đây~