Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 374: Khai Sơn Đệ Tử

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:28:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Mẫn chút bực bội, nhưng Đường Bảo suy cho cùng cũng là con nhà , hơn nữa cha là Thần Linh, cô tức giận hơn nữa cũng vô dụng. Chỉ thể tiến lên, khi hành lễ liền thăm dò hỏi một câu, “Đường Bảo ?”

 

Đường Mạt vẻ mặt bất đắc dĩ, “Một phút chú ý, uống say .”

 

Nghe , Khương Mẫn hít sâu một , cố gắng áp chế hỏa khí trong lòng, là Thần Linh thể chú ý tới, cho cùng vẫn là đủ để tâm?

 

Giống như cha , chỉ lo sinh lo dưỡng, căn bản xứng cha !

 

Đường Mạt thấy sắc mặt cô đúng, khỏi hỏi: “Sao ?”

 

Khương Mẫn cứng đờ nặn một nụ , “Không , đại nhân vẫn nên đưa Đường Bảo về nghỉ ngơi một chút .”

 

Đường Mạt cụp mắt liếc Đường Bảo, : “Không , ăn Giải Tửu Đan , nhanh sẽ khỏe .” Nàng , : “Đường Bảo vẫn chơi đủ , bây giờ về, đợi nó tỉnh sẽ vui.”

 

Khương Mẫn sửng sốt một chút, gật đầu cáo từ, bất quá cô cũng xa, mà theo xa gần quanh gia đình ba , như như quan sát bọn họ.

 

Chưa đầy nửa canh giờ, khuôn mặt vốn đỏ bừng của Đường Bảo chuyển sang màu hồng nhạt, đôi mắt to đen láy cũng còn mơ màng nữa, lấy tiêu cự, chỉ là ướt sũng, trông càng đáng yêu hơn.

 

Đường Mạt và Phó Vân Tu như nó, hỏi: “Lần còn dám lén uống rượu nữa ?”

 

Đường Bảo sờ sờ khuôn mặt vẫn còn mang theo vài phần nóng, sợ hãi nhăn cái mũi nhỏ , : “Không dám nữa, chẳng ngon chút nào, Đường Bảo thích cảm giác choáng váng.”

 

Đường Mạt nhịn , đưa tay gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của nó, “Sao con cái gì cũng dám đưa miệng thế.”

 

Phó Vân Tu khựng , một câu công bằng, “Tám phần mười là di truyền từ nương .”

 

Đường Mạt cứng đờ, trong nháy mắt nhớ “chiến tích lẫy lừng” hồi nhỏ của , khỏi trừng mắt Phó Vân Tu, nàng đang dạy dỗ con cái, phá đám cái gì?

 

Khóe mày Phó Vân Tu nhướng lên, thật cũng cho ?

 

Đường Mạt tức giận giơ tay định véo eo , kết quả thịt véo , còn tay cấn một cái.

 

Đường Bảo ngửa đầu cha bên trái, nương bên , đó giơ tay vỗ vỗ cái n.g.ự.c nhỏ của , khoa trương thở hắt một , nguy cơ giải trừ! Nó mà, nó thích ăn như chắc chắn là nguyên nhân, hóa là giống nương nó, nó quả nhiên là con trai ruột của nương !

 

Rất nhanh, Đường Bảo tỉnh rượu mang theo một mùi rượu thoang thoảng, nhắm những món ngon khác, nhưng khi gặp đồ uống, nó đều cẩn thận ngửi mùi , xác định rượu mới uống.

 

Đường Mạt và Phó Vân Tu thấy thế , một nữa mặc kệ Đường Bảo khám phá ẩm thực.

 

Đôi khi chịu thiệt thòi chắc là chuyện , đặc biệt là khi còn nhỏ, chịu thiệt thòi nhiều một chút, lớn lên mới thể nhớ lâu, ít mắc lừa.

 

Khương Mẫn xem một lúc rời , hỏa khí kìm nén trong lòng tiêu tán ít, mặc dù thời gian quan sát ngắn, nhưng cô rõ.

 

Đường Mạt và Phó Vân Tu đối với Đường Bảo quan tâm, chỉ là cách nuôi dạy con cái chút đặc biệt mà thôi, giống như những bậc phụ khác gặp chuyện là căng thẳng thôi, mà là để Đường Bảo tự do phát triển trong phạm vi bảo vệ.

 

Trước đây hiểu, cô tưởng cha Đường Bảo trách nhiệm, bây giờ rõ vài phần, cô chút ghen tị.

 

Khương Mẫn tự giễu , “ là lo chuyện bao đồng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-374-khai-son-de-tu.html.]

Lễ kỷ niệm ngàn năm của Giao Nhân kéo dài ba ngày, Đường Bảo chơi vô cùng vui vẻ, Đường Mạt và Phó Vân Tu cũng kết giao ít , chung thu hoạch khá phong phú.

 

Lúc trở về, gia đình ba trực tiếp chuyển hướng tới Hung Thú Vực, vốn dĩ tìm cho Đường Bảo một con hung thú nhỏ bạn chơi, kết quả đứa trẻ thấy một con yêu một con, chỉ ấu tể, mà ngay cả hung thú trưởng thành cũng tha.

 

Hết cách, Đường Mạt và Phó Vân Tu chỉ thể lùa một bầy hung thú lớn nhỏ trở về Huyền Trọng Vực.

 

Lúc tiến Huyền Trọng Vực, Xích Hỏa và Vạn Sĩ T.ử Ngạn còn tưởng xảy thú triều nữa chứ.

 

Một bầy hung thú lớn nhỏ cứ như an cư ở hậu sơn của Huyền Trọng Sơn, Đường Bảo cũng bắt đầu suốt ngày chạy hậu sơn, ngoại trừ lúc ăn cơm ngủ nghỉ, Đường Mạt ngay cả bóng dáng nó cũng thấy, thật đúng là vài phần quen.

 

Bất quá, cũng coi như là biến tướng đạt mục đích.

 

Những ngày đó bình lặng như nước, bất kỳ sóng gió nào. Cho đến nửa năm , Huyền Trọng Sơn cuối cùng cũng nhận t.ử đầu tiên, cũng coi như là khai sơn đại t.ử của phân bộ.

 

Tên là Khương Dao, là của Khương Mẫn.

 

Lúc tin tức , Đường Mạt còn vài phần kinh ngạc, Khương Mẫn của Trường Phong Cốc , của cô còn ngoài bái sư?

 

Khoảng cách tuổi tác giữa Khương Dao và Khương Mẫn vô cùng lớn, tuổi của còn bằng lẻ của tỷ tỷ, tu vi cũng mới đột phá đến Vương cấp, ngày nào cũng xụ mặt, đầy gai góc, sâu trong ánh mắt luôn mang theo vài phần cảnh giác.

 

Khương Dao bái nhập môn hạ của Tam Cửu sư , tính cách của hai thầy trò nam viên bắc triệt, cũng thể hòa hợp .

 

Ngày Khương Dao chính thức bái sư, Khương Mẫn theo dõi bộ quá trình, trong mắt mang theo vài phần vui mừng, đứa trẻ chịu nhiều giày vò năm đó cuối cùng cũng bình an lớn lên, chốn về .

 

Lúc rời , Khương Mẫn nhịn nhờ Đường Mạt chiếu cố Khương Dao nhiều hơn một chút, đứa trẻ từ nhỏ sống quá khổ cực, nương thương cha yêu, từ lúc còn nhỏ nhặt đồ ăn phố, thường xuyên ăn no.

 

Lúc Khương Mẫn gặp , đứa trẻ bảy tám tuổi mà giống như bốn năm tuổi, một chút thịt nào, chỉ là một lớp da bọc lấy một nắm xương. Khương Mẫn thấy giống như thấy chính ngày xưa, nhịn động lòng trắc ẩn, đưa về.

 

Khương Dao hồi nhỏ giống như một con sói con, ai cũng nhe răng trợn mắt, hận thể c.ắ.n xuống một miếng thịt từ .

 

Khương Mẫn mất trọn vẹn hơn một năm mới giành sự tin tưởng của Khương Dao, đó dùng mười mấy năm mới khiến cam tâm tình nguyện mở miệng gọi tỷ tỷ.

 

Nuôi lớn một đứa trẻ như thực sự dễ dàng.

 

Đường Mạt kinh ngạc, nghĩ khuôn mặt lạnh lùng của Khương Dao, liền cảm thấy còn vẻ đây nữa, ngược cảm thấy đây chỉ là một đứa trẻ bướng bỉnh cách chung sống với thế giới, cần trưởng bối quan tâm.

 

Bất quá, Tam Cửu sư giống như tiếu diện hổ và Thất sư tỷ dịu dàng ở đây, tan chảy tảng băng nhỏ chỉ là vấn đề thời gian.

 

như Đường Mạt dự đoán, tảng băng nhỏ Khương Dao quả thực tan chảy, tốc độ còn nhanh, nhưng vì sư phụ và sư bá của , mà là vì Đường Bảo.

 

Đại khái là bởi vì trải nghiệm hồi nhỏ, Khương Dao sức đề kháng với Đường Bảo, mà Đường Bảo tại đặc biệt thích tìm Khương Dao chơi.

 

Đường Mạt suy đoán, thể là núi khó khăn lắm mới một cùng bối phận với nó, thể để nó gọi một tiếng ca ca, cho nên Đường Bảo chút kích động, mỗi ngày đều đặn tìm Khương Dao, cho dù tu luyện, nó cũng thể ngoan ngoãn yên tĩnh đợi ở một bên, đợi bao lâu cũng mất kiên nhẫn.

 

Không chỉ Đường Mạt và Phó Vân Tu, mà ngay cả Xích Hỏa cũng chút ghen tị .

 

suy nghĩ của khác, ảnh hưởng đến tình cảm ngày càng sâu đậm giữa Đường Bảo và Khương Dao, quan hệ của một lớn một nhỏ ngày càng , để khiến Đường Bảo mỗi ngày đợi quá lâu, Khương Dao thực sự liều mạng tu luyện, ngay cả Tam Cửu sư cũng nhịn kinh ngạc, thiên phú của đứa trẻ còn hơn so với tưởng tượng của bọn họ.

 

 

Loading...