Nghe nhầm , là mấy cân.
Chưởng quầy và tiểu nhị trong cửa hàng đều sững sờ.
“Chủ nhân, cái …”
Lương Chiêu đó vắt chân uống , thấy chưởng quầy gì thì nghiêm giọng: “Phu nhân thích, các ngươi lắm lời gì?”
Chưởng quầy lau mồ hôi trán: “Chủ nhân đừng trách tiểu nhân nhiều chuyện, chỉ là… nếu phu nhân lấy theo kiểu thì cửa hàng chúng gần đây sẽ còn hàng để bán nữa.”
“Tay nghề của Phượng Lâu Tường chúng ngài cũng , thời gian lâu…”
Lương Chiêu xong dường như thấy cũng lý, sang với : “Nương t.ử, trang sức ở tiệm cũ kỹ, lấy ít thôi. Lát nữa dẫn nàng tiệm tơ lụa, cửa hàng châu báu, lấy mấy món mới mẻ hơn.”
Nghe lời xem, mua đồ “lấy”, chứ từng “mua”!
Ta chỉ cảm thấy từng câu đều dễ vô cùng.
Thế là đặt xuống mấy cân trang sức vàng , chỉ chọn một đôi vòng tay vàng long phượng chạm ren, theo dạo cửa hàng khác.
Nhà họ Lương đúng là giàu sang tột bậc.
Cửa hàng nhiều vô kể.
Ta mỗi nhà lấy một chút, nửa ngày mà chất đầy một xe ngựa.
Hơn nữa Lương Chiêu tuy tính tình bá đạo, nhưng ăn giỏi.
Sinh trong gia thế như mà kẻ phá gia chi t.ử, thật đáng khen.
Quan trọng nhất là, chuyện dễ .
Thấy cái cũng thích cái cũng thích, những chê thiếu hiểu , còn hỏi: “Nương t.ử, còn nữa ?”
Cái … ai mà chịu nổi chứ?
Ta ngượng ngùng : “Chàng… đừng với quá! Ta nhiều cốt khí !”
Lương Chiêu sững , thò tay qua bóp nhẹ tai : “Nương t.ử, mềm quá, đáng yêu thật!”
Ta theo phản xạ nắm lấy ngón tay , bẻ một cái.
Ngay đó thấy tiếng Lương Chiêu kêu t.h.ả.m như heo chọc tiết.
Ta lập tức hoảng hốt: “Phu quân, chứ? Ta cố ý , chỉ căng thẳng…”
Lương Chiêu đau đến nhăn răng, nhưng vẫn an ủi : “Không , phu quân của nàng rắn chắc, nương t.ử cứ việc đ.á.n.h.”
Sao như chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thieu-gia-ac-ma-co-tien-sung-the-vo-do/chuong-7.html.]
Xấu hổ quá!
Khi hai chúng trở về Lương gia, trong phủ đều đang lo lắng.
Từ ma ma từ xa thấy chúng , vội vàng chạy tới: “Ôi trời! Thiếu gia của ơi! Sáng sớm ngoài, đến giờ mới về? Lão thái thái chờ ngài và Khương di nương dâng , đợi suốt cả ngày . Lát nữa chuyện nhớ chú ý chừng mực đấy!”
Nói xong, bà từ xuống , hung hăng trừng một cái.
Giống như là con hồ ly tinh hư thiếu gia nhà họ.
Lương Chiêu dường như điều gì, tiến lên túm cổ áo phía của , ném thẳng trong phòng.
“Nương! Người tìm cho con cái thứ th·iếp gì , lời, còn , lén chạy về nhà đẻ, con tự bắt về.”
“Cho nàng cả đống châu báu trang sức mà cũng dỗ . Nếu thấy nàng còn vài phần nhan sắc, tiểu gia sớm quất nàng !”
Cái … đây là đang diễn trò gì ? Ta cũng ngơ ngác luôn.
Vốn dĩ Lương lão phu nhân định dạy dỗ , lập tức chút ngạc nhiên.
Bà đang co rụt với vẻ mặt tủi bên cạnh Lương Chiêu, dường như hiểu điều gì, liền quát Lương Chiêu: “Vì nương nạp th·iếp cho con là để chăm sóc con, để con bắt nạt!”
Lương Chiêu ngạo mạn, bắt đầu kể từng tội của : “Nữ t.ử nhà bình dân, chẳng chút kiến thức nào, chữ nghĩa, hiểu tình thú, kém xa Lục Đào Nhi! Theo con thấy, là đưa nàng về cho !”
Nghe , Lương lão phu nhân lập tức nổi giận, đập mạnh xuống bàn: “Làm càn! Với cái bộ dạng của con như thế, thấy con mà chạy mới lạ! Ta cho con , Khương Khinh con giữ cũng giữ, giữ cũng giữ! Còn nữa, đừng nhắc Lục Đào Nhi mặt nữa, tuyệt đối cho loại phụ nữ đó bước cửa nhà !”
Nói xong, bà còn đau lòng nắm tay : “Con , gả cho cái thứ hỗn trướng như , thật là ủy khuất cho con. con là của nó , cứ yên phận mà sống, chạy lung tung nữa. Nương con là , thằng nhóc thật , chỉ là tính tình kiêu ngạo một chút.”
“Con sớm sinh con đẻ cái với nó, giữ lòng nó là .”
Nói , bà tháo chiếc vòng phỉ thúy xanh biếc cổ tay , đeo tay .
Thứ nếu đặt ở thời hiện đại, giá trị hơn mấy chục triệu, mà cứ thế cho ?
Ta kích động đến đỏ cả mắt, tay run run: “Lão phu nhân, con…”
Lương lão phu nhân : “Gọi gì mà lão phu nhân chứ? Theo Chiêu Nhi gọi một tiếng nương !”
Ta: “Nương…”
Lương lão phu nhân vốn coi trọng quy củ. Theo lẽ thường, hôm nay loạn như , đáng lẽ đuổi khỏi phủ .
Lương Chiêu chen một trận như thế, Lương lão phu nhân thấy hài lòng với , còn dứt tình với Lục Đào Nhi, nên càng chịu thả .
Hơn nữa để giữ chân Lương Chiêu, khiến tìm Lục Đào Nhi nữa, bà còn đối xử với .
Ta chỉ thể , con đường xa nhất mà Lương lão phu nhân từng qua, chính là kịch bản của con trai bà.
Bây giờ bà chỉ trông mong sinh cho Lương Chiêu một đứa con, để cắt đứt ý nghĩ của với Lục Đào Nhi.
Nào ngờ con trai bà sớm lòng đổi .