THIẾU GIA ĐI TRẢI NGHIỆM CUỘC SỐNG - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:53:52
Lượt xem: 399
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
3
Diệp Thừa: "... Rốt cuộc học ?"
Ánh mắt cuối cùng cũng rời khỏi mặt nước, tròn xoe : "Không học ."
"Tại ?"
" học thì việc nhà ai ?"
Diệp Thừa gì nữa.
hai con cá trong xô, : "Anh đến nhà chương trình , nấu canh cá."
"Thôi , chỗ một đống , hai con cá bõ dính răng."
chậm rãi thu móc câu và cần câu, trong mắt sự thất vọng giấu .
"Bị máy chĩa thì gì vui? chỉ tò mò thôi."
Diệp Thừa hờ hững : "Được , để xem tình hình ."
Khoảng thời gian tiếp theo, chương trình vẫn bình thường. Theo chế độ phát, đến giờ chiếu hai tập.
đạo diễn cảm thấy độ thảo luận của tập thứ hai giảm sút rõ rệt, ông hài lòng.
Sau khi xong việc, ông gọi Diệp Thừa đến chuyện: "Tiểu Thừa , bàn với chuyện . Cậu xem, tập đầu tiên c.h.ử.i dữ lắm, nhưng tập hai quen với cái tính thối của , ham thảo luận xuống."
"Vậy thì ?"
"Cho nên một cú xoay chuyển." Đạo diễn nhả khói t.h.u.ố.c: "Tính cách thì ai cũng , giờ việc , khán giả thấy, ây da, đứa trẻ thực tâm địa , thế chẳng là lên ?"
Diệp Thừa lạnh: "Chẳng là nguyên bản ?"
Đạo diễn hắc hắc: "Gia công nghệ thuật thích đáng cũng là thể thiếu."
Diệp Thừa nhất thời cạn lời.
vẫn gọi đang ngang qua : "Nhà cô ngày mai rảnh ?"
"Làm gì?"
"Đến nhà cô hai ngày, xóa mù."
"Xóa mù gì cơ?"
"Xóa mù chữ cho cái đồ mù chữ như cô."
ngẩn một chút: “Đạo diễn đồng ý ?"
Diệp Thừa sang đạo diễn, giọng nặng nề: "Lẽ nào ông đồng ý?"
"Đồng ý đồng ý, mới là tổ tông."
Sáng sớm hôm , họ vác máy móc đến nhà . Diệp Thừa lấy từ trong túi một cây b.út, một tờ giấy, trải cái bàn vuông ở gian chính.
"Biết tên ?"
cầm b.út.
Hà Tiểu Văn.
Ba chữ vẹo vọ, nét chữ dính . Diệp Thừa cúi đầu một cái: "Tạm xem ."
Sau đó cầm b.út, bên cạnh một nữa, từng nét một.
"Viết theo ."
lời, cứ thế đồ theo hết đến khác. Viết xong cái đó, bắt đầu tên tất cả những thứ thể thấy trong căn phòng .
Không lâu , nhớ nấu cơm. Diệp Thừa đầu đạo diễn. Đạo diễn xua tay: "Quay, hết, nấu cơm cũng ."
bếp, nhóm lửa đun nước, bắc nồi lớn. Đông , nấu mì.
bê cái ghế đẩu thấp đến, bước lên, với tay thành nồi khuấy khuấy. Diệp Thừa , ở cửa một lúc.
Rồi tới, xổm bếp, thêm một thanh củi lò. Anh đến đây cũng nhiều ngày , động tác còn lạ lẫm lắm.
Đạo diễn ở ngoài cổ vũ: "Được đấy Tiểu Thừa, thạo việc , đây chẳng là xoay chuyển ?"
Diệp Thừa niềm vui khi khen. Anh lạnh lùng, lấy cái kẹp sắt chọc chọc lò, chút bực bội mắng một câu: " mấy cái cũng để lấy lòng khán giả."
Giọng thấp, nhưng thấy. ghế khuấy mì, với : " múc bát to nhất cho ."
"Không ăn, mì nước lã, thích."
"Rắc tí tro bếp là hết lã ngay."
"..."
Mì nấu xong, múc một bát lớn mang phòng trong. Mẹ cả ngày đều ở trong phòng, ít khi ngoài. Đạo diễn theo , tiện miệng hỏi một câu: "Bố cháu ?"
"Ông chơi , cũng thể chet ở xó nào , cả."
Đẩy cửa , đang mép giường, cúi đầu.
"Mẹ, ăn cơm."
Bà đón lấy bát, một cái, đang định ăn. Bất thình lình thấy cái ống kính đen ngòm phía . Cái bát "choảng" một tiếng đặt xuống cái bàn bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thieu-gia-di-trai-nghiem-cuoc-song/chuong-2.html.]
Bà phắt dậy, đột nhiên túm lấy tóc , bàn tay "bốp bốp" đ.á.n.h . ôm đầu thụp xuống, nhắm mắt .
Diệp Thừa xông , kéo bà : "Sao đ.á.n.h hả!"
Mẹ kéo , đó lẩm bẩm những lời mê sảng, trông như phát bệnh . Đạo diễn vội ngăn : "Không , chắc là máy bà sợ, chúng ngoài, ngoài ngay đây."
Mọi lùi ngoài, cửa đóng .
Diệp Thừa trong sân, mặt căng thẳng, bảo đạo diễn tắt máy một lát. Sau đó : "Cô sống trong cái môi trường quỷ quái gì thế ?"
xổm chân tường, tóc tai vẫn bù xù, lên tiếng.
"Đi viện mồ côi còn hơn ở đây."
hỏi: "Đó là nơi nào? Đi thế nào?"
Diệp Thừa định thôi, thở hắt một : "Bỏ , cô thì cái gì."
Anh sang với đạo diễn: "Đoạn , cắt bỏ ."
Đạo diễn: "Đoạn nào?"
"Đoạn của Hà Tiểu Văn đ.á.n.h nó ."
4
Đạo diễn suy nghĩ một lát: "Không cần cắt, ."
Diệp Thừa nhíu mày: "Phát ngoài nó chẳng sẽ c.h.ử.i c.h.ế.t ?"
"Ai cũng những vùng núi thế coi trọng bệnh tâm thần, nhiều ngây ngô đều nhốt trong nhà sống mòn qua ngày. Bây giờ cư dân mạng cũng hiểu chuyện, trạng thái của nó là hiểu hết thôi, còn tình nguyện viên tổ chức đến giúp đỡ."
Diệp Thừa suy tư: "Được đấy, ông còn nghĩ sâu xa thế?"
Đạo diễn vỗ n.g.ự.c: "Một chương trình tuyên truyền tích cực, tưởng đùa ? Trưởng thôn phối hợp như là vì tuyên truyền cho thôn đấy."
Đã tuyên truyền, đạo diễn dự định lát nữa lên núi một chút.
Buổi chiều, nắng bớt gắt. Chú ba của trưởng thôn dẫn chúng lên núi, phía là phim.
Đường núi hẹp, cỏ rậm, đều chậm.
Đạo diễn bắt đầu tán gẫu với , Diệp Thừa là con thứ trong nhà, trai em gái, kẹp ở giữa nên ít quản giáo, trốn học đ.á.n.h , gia đình mới đưa đến đây cải tạo, còn đầu tư cho chương trình.
: "Ở trong núi thì cải tạo gì? Cháu ngày nào chẳng ở đây, thấy gì ."
"Cháu nhận suốt quãng đường mà phàn nàn gì ? Thay vì lúc mới đến, mồm mép đào mả tổ nhà lên ."
ha hả.
"Đạo! Diễn!" Diệp Thừa dường như thấy gì đó, bất mãn đầu .
Đạo diễn thành thục đ.á.n.h lạc hướng: "Ây? Chỗ phong cảnh đấy!"
Dưới chân núi là ngôi làng, nhà cửa thưa thớt, ruộng từng khoảnh một, giữa con sông nhỏ phản chiếu ánh sáng.
Sắc mặt Diệp Thừa giãn một chút: "Cũng khá hài hòa."
xổm bên đường hái quả dại: "Tầm năm ngoái, từ đây lăn xuống, đầu đập đá, lúc khiêng xuống mặt đầy m.á.u."
Diệp Thừa khựng một chút mới tiếp tục tới.
Đến bìa rừng hồng, ngẩng đầu những quả màu cam đỏ treo cành: "Màu tươi thật."
gật đầu: "Tươi thật, chín quá rụng xuống đất là bắt đầu thối, thối thì thu hút ruồi nhặng, qua đây hái, giẫm một cái đầy chân dòi."
Diệp Thừa nuốt nước bọt, dường như nôn. căng thẳng: "Anh thế?"
"Cô đừng chuyện là hết."
Ồ ồ.
Đi tiếp một đoạn, Diệp Thừa hít sâu một : "Không khí trong núi đúng là thật."
cũng hít một , nhưng miệng ngậm c.h.ặ.t. Thấy vẻ mặt nghẹn khuất của , Diệp Thừa thở dài: "Thôi thôi thôi, cô gì thì cứ , bảo bắt nạt cô."
buông tay: "Sao ngửi thấy mùi phân chim nhỉ."
Diệp Thừa lập tức sang đạo diễn: "Có thể cắt bỏ ? Từ lúc lên núi đến giờ, lấy một câu nào t.ử tế."
Đạo diễn , cũng . trong lòng thắt một cái.
Thế nào gọi là cắt bỏ ?
Là những gì ở nhà đó cũng tính nữa ? Thế thì , để phối hợp cái , hôm nay còn giặt quần áo.
Càng nghĩ càng khó chịu, , lầm lũi xuống núi.
Kết quả ngày hôm , Diệp Thừa như gì mò đến.
"Hà Tiểu Văn, nhà trưởng thôn hôm nay thịt ngỗng, cô ?"
"Chờ chút, khoai lang của sắp xong ."
thò đầu từ bếp, Diệp Thừa cũng . Không lâu , trợ lý nhỏ của đoàn phim cũng theo lảng vảng bên ngoài.
Khoai lang chín .
cầm hai củ, theo họ về nhà trưởng thôn. Đi bao xa, Diệp Thừa cúi đầu , sờ lên cổ tay : "Đồng hồ của ?"