Thiếu Niên Du Lạc Trường An - Chương 1: Họa Khởi
Cập nhật lúc: 2025-12-31 20:29:57
Lượt xem: 0
Cuối xuân tháng ba, kinh thành rực rỡ ánh xuân.
Đại Chu là một triều đại lấy võ lập quốc. Cuối triều , quần hùng tranh bá, Thái Tổ Đại Chu vốn là một tướng trẻ trong quân khởi nghĩa Thanh Thành. Nhờ chiến công hiển hách nên ông vương Thanh Thành coi trọng, gả nghĩa nữ cho, nhiều năm chinh chiến cuối cùng cũng đoạt thiên hạ. Vì , từ triều đình đến dân gian ai nấy đều say mê cưỡi ngựa b.ắ.n cung, con cháu vương hầu trong kinh thành càng ngoại lệ, quanh năm rong ruổi Lạc Du Nguyên ngoài thành, ngày ngày rộn ràng.
Mùa là thời điểm hoa nở nhất. Kinh thành ở phương Bắc nên hoa đào nở muộn hơn nơi khác, đến giờ mới độ rực rỡ nhất. Hồng đậm trắng nhạt đan xen, sắc hoa rực rỡ như mây lành biến cả Lạc Du Nguyên thành chốn tiên cảnh nhân gian. Các tiểu thư trong kinh cũng nhân lúc ngoài ngắm hoa. Tiểu thư nhà quyền quý thì kiệu mềm, còn con gái nhà thường dân chỉ đội mũ sa ai nấy đều hơn hoa, khiến đám công t.ử phong lưu trong kinh như bầy ong bướm vờn quanh.
Lúc , một tên công t.ử bột gọi là Phùng Tiểu Nha Nội. Gia gia vốn chỉ là một quan viên nhỏ trong kinh, đến đời phụ mới phất lên quan ngũ phẩm trong hộ bộ, từ đó gia tộc trở nên giàu mạnh. Bản Phùng Tiểu Nha Nội cũng trở nên ngang ngược chuyên kéo bè kết phái chặn đường khác tại lối rừng đào. Thấy tiểu thư nào dung mạo xinh liền buông lời trêu ghẹo.
Việc vốn chẳng gì lạ, nhưng hôm nay, chặn trúng tiểu thư nhà một bộ khoái. Nàng là mạnh mẽ, lập tức c.h.ử.i mắng thậm tệ khiến đám công t.ử bột mất hết mặt mũi. Ban đầu, bọn chúng chỉ định trêu ghẹo mặt , nhưng thấy thể xuống nước nữa, liền nổi lòng ác định tay cướp đoạt. Vài kẻ cùng xông lên bắt nàng về .Thật đáng thương , tiểu thư chỉ duy nhất một nha theo bên cho dù nàng chút võ công nhưng còn bảo vệ nha , thể thi triển lực, rốt cuộc chúng bắt lấy sơ hở và khống chế.
"Giữa ban ngày ban mặt ngay chân thiên t.ử, lũ súc sinh các ngươi dám lộng hành như , chẳng lẽ còn vương pháp gì ?" Nàng thấy qua đường ai nấy đều lảng tránh, tức giận đến mức gần như thổ huyết, nghẹn ngào quát lên: “Chỉ mong ông trời mắt, giáng sấm sét trừng phạt lũ cầm thú ...”
Lời còn dứt, bỗng nhiên một tia sáng lóe lên. đó thiên lôi, mà là một viên đá trắng tròn, nó bay thẳng mắt Phùng Tiểu Nha Nội, khiến m.á.u tươi lập tức trào . Hắn ôm đầu lăn lộn đất kêu gào t.h.ả.m thiết.
Những viên đá khác nối tiếp bay tới, viên nào cũng trúng đích. Không bao lâu , đám công t.ử bột đều ngã nhào xuống đất. Khi còn đang sững sờ, một thiếu niên mặc hồng bào từ gốc cây đào nhảy .
"Haha, thật chẳng gì!". Đánh xong y còn lớn tiếng nhạo: “Ta tưởng các ngươi lợi hại lắm, hóa hành hiệp trượng nghĩa dễ thế !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thieu-nien-du-lac-truong-an/chuong-1-hoa-khoi.html.]
Thiếu niên dung mạo vô cùng xinh , da trắng như bạch ngọc, đặc biệt là đôi mắt rực sáng như khi cong cong. Y cầm một cái ná b.ắ.n đá trong tay, hì hì, còn lớn gan bước tới gần, xem đám mù .
"Ai mà to gan như ! Có bản lĩnh thì báo danh tính!" Phùng Tiểu Nha Nội nghiến răng chịu đau, tức giận quát.
"Công t.ử..." Tiểu thư định ngăn cản thì thiếu niên áo đỏ híp mắt đáp: “Được thôi! Ta đổi tên, đổi họ, chính là Tiểu Hầu gia của phủ Ngôn Hầu - Ngôn Quân Ngọc!”
Nghe thấy , tiểu thư cũng thấy yên tâm hơn thầm nghĩ rằng đây là công t.ử con nhà vương hầu, chắc hẳn cần lo Phùng Tiểu Nha Nội báo thù.
Nàng rằng, ở trong kinh thành vương hầu cũng chia nhiều loại. Có kẻ là thế tập vinh hiển, kẻ nhờ công lao khai quốc mà phong tước, nhưng khi truyền đến đời thế lực dần dần suy yếu. Những như dù mang danh vương hầu nhưng chẳng khác gì các quan viên bình thường, chỉ dựa chút ruộng đất để sống qua ngày, gần như gì đáng để đến.
Đó là chuyện của . Lúc , Ngôn Tiểu Hầu gia dõng dạc báo danh, bỗng thấy một hầu dáng vẻ vội vã chạy tới, túm lấy y mà : “Tiểu tổ tông của ơi, chạy tới đây? Lão phu nhân đang tìm khắp nơi, chuyện gấp, mau theo về phủ!”
Nói đến Ngôn Hầu phủ, thực nó chỉ là một trong vô phủ hầu tước ở kinh thành. Danh hiệu ban đầu là "Trấn Bắc Hầu", nhưng vì kinh thành quá nhiều phủ hầu với những cái tên như "Trấn Nam", "Bình Viễn", "Định Ba"..., dân chẳng ai nhớ hết nổi, truyền miệng lâu dần, gọi tắt theo họ thành chỉ còn "Ngôn Hầu phủ".
TD
Nguyên danh là Trấn Bắc Hầu phủ, tổ tiên từng theo Thái Tông hoàng đế chinh chiến giành thiên hạ, phong hầu. Đời tiếp tục kế thừa. Đại Chu trọng văn trị, lấy khoa cử gốc, điều là tai họa với Trấn Bắc Hầu. Lão Hầu gia cả đời chữ, con cháu cũng chẳng khá hơn dù mời bao nhiêu danh sư về dạy thì vẫn học , đến một vị tiến sĩ cũng chẳng . Cuối cùng, dòng họ chỉ thể bám biên quan mà sinh tồn.
Truyền qua năm đời, gia tộc suy bại, nhân khẩu cũng thưa thớt, giờ chỉ còn hai bà cháu. Ngôn lão phu nhân một chống đỡ gia tộc nuôi nấng đứa cháu trai duy nhất - Ngôn Tiểu Hầu gia. Hai nương tựa sống nhờ mấy trăm mẫu ruộng, cuộc sống chỉ đủ tạm qua ngày.