THÔNG LINH SƯ 2: LÀNG SƯƠNG MÙ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-25 01:29:50
Lượt xem: 221

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

“Chính là nó! Chính là con quái vật mà thấy nước!”

 

Chính Sơ mím môi, mắt lộ vẻ kinh hoàng.

 

Sắc mặt dần trở nên ngưng trọng, khi đến còn tưởng chỉ là thi trùng bình thường sót gây họa, ngờ là Thất Đầu Trùng Mẫu.

 

Có Trùng Mẫu ở đây, thi trùng sẽ liên tục sinh sôi, những gì sư phụ diệt trừ năm xưa thể là vô ích, chỉ trị phần ngọn chứ trị tận gốc. với tính cách của sư phụ, đáng lẽ nên sơ suất đến mới .

 

nhíu mày.

 

“Cô Hạ Hầu, bây giờ ?”

 

hồn, trấn an: “Đừng sợ, đây chỉ là ảo cảnh, thực lực của Trùng Mẫu bằng một phần mười.”

 

Nói xong một tay ngưng quyết: “Nhất diệp chướng mục, vạn vật bào ảnh, phá!”

 

Con quái vật còn hung hăng dọa , trong nháy mắt hóa thành từng đốm lưu quang tiêu tán.

 

“Quạ… quạ…”

 

Không gian tĩnh mịch đột nhiên vang lên vài tiếng quạ kêu, tuy rằng thứ mắt hề đổi, nhưng chúng thực sự tiến địa giới thôn Vụ Lâm thực sự.

 

một lời, xoay đến cuối hàng lôi Lưu Đại Tráng .

 

Ông sợ đến run rẩy, miệng cầu xin: “ sai , tiểu đại sư lợi hại như , sai …”

 

ném ông xuống đất, quát lớn: “Rốt cuộc ông lấy thứ gì ở thôn Vụ Lâm?”

 

Lưu Đại Tráng ngớ , theo bản năng phủ nhận: “ lấy gì cả!”

 

lạnh, lấy Thi Quỷ Châu, con thi quỷ bên trong nhe răng trợn mắt với ông , hận thể nuốt chửng ông .

 

“Con thi quỷ thu phục gần đây, tuy đáng sợ, nhưng độ nguy hiểm còn bằng một phần vạn con ở thôn Vụ Lâm, nếu ông còn thật, ai bảo vệ ông !

 

“Đến lúc đó cần đợi đem ông cho thi quỷ ăn, thứ bên trong sẽ đến lấy mạng ông , ông c.h.ế.t , chúng cùng lắm thì phiền phức một chút tự tìm chân tướng, nhưng mạng của Lưu tổng chỉ một, hãy suy nghĩ cho kỹ .”

 

Lưu Đại Tráng sớm dọa vỡ mật, ngã xuống đất, ôm lấy bản run.

 

sai , là… là chúng giữ chữ tín nên mới quái vật báo thù.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thong-linh-su-2-lang-suong-mu/chuong-3.html.]

hiệu cho xuống, Lưu Đại Tráng kể đầu đuôi câu chuyện.

 

vốn là chủ tịch tập đoàn gì cả, mà là một bình thường đến từ một ngôi làng nhỏ núi, mấy phú hào c.h.ế.t đó đều là cùng làng với . Mười năm , chúng cùng lên thành phố lớn thuê, đó nhà máy cắt giảm nhân sự, chúng mất việc, nghĩ dù thế nào cũng về nhà ăn cái Tết cho đàng hoàng, chúng liền mang theo tiền vất vả cả năm kiếm lên một chiếc xe dù, …”

 

Lưu Đại Tráng đau khổ ôm mặt .

 

“Rồi chúng cướp hết sạch tiền, tài xế vứt chúng ở nơi đồng m.ô.n.g quạnh, lúc đó nhà còn già đang chờ chữa bệnh, bố lên núi c.h.ặ.t củi ngã thành thực vật, những khác tình cảnh cũng tương tự, mấy chúng nhất thời nghĩ quẩn, quyết định tự t.ử.”

 

Mắt Lưu Đại Tráng đỏ hoe, ông chỉ tay về phía hồ phía : “Mọi lâu, gặp cái hồ , chúng định nhảy xuống, nhưng khi đến giữa hồ, đột nhiên một cây cầu nổi lên, chúng thấy lạ nên theo cầu, thấy thôn Vụ Lâm.”

 

Lưu Đại Tráng xong, đáy hồ đột nhiên nổi lên một cây cầu.

 

“Chính là nó!” Ông kích động sợ hãi chỉ về phía , “Qua cầu là đến thôn Vụ Lâm, chúng dẫn đến một hộ gia đình, ở đó gặp … gặp …”

 

An Mạn: “Đừng ấp úng nữa, nhanh!”

 

Lưu Đại Tráng nuốt nước bọt: “Gặp nữ quỷ. Nữ quỷ thể giúp chúng đổi mệnh đổi vận, điều kiện là mỗi năm đến thôn Vụ Lâm tế bái một .”

 

“Chỉ thôi ?”

 

Lưu Đại Tráng gật đầu.

 

“Vậy nữ quỷ tại gi3t ? Chẳng các ông tuân thủ ước định đến tế bái ?”

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

“Do… do tiền , dần dần quên mất chuyện ở thôn Vụ Lâm, nghĩ rằng trời cao biển rộng nữ quỷ tìm chúng , nên hai năm đến, hai năm đó chuyện gì xảy , chúng cứ tưởng chuyện qua , nhưng ngờ những từng đến thôn Vụ Lâm năm xưa lục tục về đây nhảy hồ tự t.ử.”

 

An Mạn liếc ông một cái: “Đồ ngốc! Giao dịch với ác linh mà còn dám thất hứa, đúng là chán sống .”

 

lạnh nhạt Lưu Đại Tráng: “Đường Hành, vén tay áo bên trái của ông lên.”

 

“Vâng, cô Hạ Hầu.”

 

Lưu Đại Tráng còn trốn, Đường Hành giữ c.h.ặ.t, một phát x.é to.ạc tay áo ông . Khoảnh khắc lộ cánh tay ông , tất cả đều hít một ngụm khí lạnh.

 

Môi mỏng của khẽ mở: “Quả nhiên.”

 

Cánh tay trái của Lưu Đại Tráng bao phủ bởi những đường m.á.u đan xen chằng chịt, từ cổ tay kéo dài lên , đến bắp tay .

 

Tiểu đạo sĩ Chính Sơ giọng run rẩy: “Đây… đây là Oán Linh Khế!”

 

Lưu Đại Tráng quỳ xuống mặt : “Tiểu đại sư, ! Hạ Hầu đại sư, những gì cần đều hết , con nữ quỷ mạng , cầu xin cô cứu !”

 

Loading...