THỦ ĐOẠN CỦA CHỦ MẪU - 11
Cập nhật lúc: 2026-02-01 15:57:43
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà bằng giọng vững vàng.
“Nhị rời phủ nhiều ngày, lúc phân gia cũng mang phần lớn tiền bạc. Nếu thật sự kéo xuống nước, còn ngày lành gì nữa? Theo thấy, việc tuyệt đối do nhị .”
Phụ như vớ cọng rơm cứu mạng, bà chằm chằm:
“Phu nhân lý! Vậy… chẳng lẽ trong phủ gia tặc?”
Mẫu khẽ lắc đầu:
“Hạ nhân trộm quan ấn thì ích gì? Huống chi đây là tội c.h.é.m đầu.”
Bà dịu giọng dẫn dắt:
“Phu quân nghĩ kỹ xem, mấy ngày bận công vụ, tiện tay cất ở chỗ khác ?”
Dạo phụ vốn tinh thần hoảng hốt vì thất ý quan trường, lúc càng mờ mịt:
“Ta… thực sự nhớ . nhỡ đúng là trộm mất… mất quan ấn, là chuyện mất đầu đó!”
Ánh mắt mẫu lạnh hẳn , lập tức quyết đoán:
“Vậy thì lập tức phong phủ! Không ai . Chúng lục soát từng viện một!”
19
“Ngươi so với cái con như giá đỗ … mạnh hơn nhiều.”
Tiếp đó là một giọng khác, kèm theo thở thô nặng:
“Tiểu yêu tinh, để xem lão t.ử thu dọn ngươi cho đàng hoàng!”
“Mau lên, nhanh hơn nữa…”
Phụ cứng đờ ngoài chuồng ngựa, tiếng rên rỉ kiều mị vọng từ bên trong khiến tim ông thắt .
Âm thanh quá đỗi quen thuộc.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, ông nghiến c.h.ặ.t răng, lặng lẽ bước .
“Ả tiện nhân!”
Trên đống cỏ khô, Liễu thị đang cùng gã thô hán mây mưa cuồng loạn, mê quên cả trời đất.
Hai mắt phụ trong nháy mắt đỏ ngầu, khí huyết xông thẳng lên đầu:
“Gian phu dâm phụ!”
Ông lao tới, một tay kéo phắt gã nam nhân khỏi Liễu thị.
chút sức lực của ông thể là đối thủ của đối phương?
Hắn chỉ tiện tay vung một cái, phụ liền lảo đảo ngã xuống, gáy nện mạnh cọc gỗ, đau đến tối sầm mắt.
Trong cơn đau kịch liệt, ông liếc thấy chiếc roi ngựa treo tường.
Một cơn hung ác trào lên trong lòng.
Ông lật bật dậy, giật lấy roi, động tác nhanh đến mức như biến thành khác.
“Chát!”
Một roi vang dội quất mạnh lên lưng gã thô hán, lúc mới bừng tỉnh.
Hắn đau đớn, thấy xa xa ánh đuốc lay động, tiếng mỗi lúc một gần, vội vàng kéo quần lên, húc mạnh phụ cướp đường bỏ chạy.
Phụ đ.â.m lùi mấy bước, vững thấy Liễu thị đống cỏ, ánh mắt mê ly, thậm chí còn mang vẻ thỏa mãn!
Ánh mắt ông chợt quét sang bên cạnh, thấy chiếc yếm màu hồng vò đến nhăn nhúm, khí huyết trong lập tức sôi trào.
Ông chộp lấy chiếc yếm, cưỡi lên Liễu thị, dùng dải lụa mềm mại siết c.h.ặ.t cổ trắng nõn của nàng .
Lúc Liễu thị mới tỉnh táo, hai tay hoảng loạn cào cấu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thu-doan-cua-chu-mau-cosu/11.html.]
“A! Biểu ca… biểu ca, buông ! Chàng cái gì !”
Phụ lạnh lùng chằm chằm nàng, lực tay hề giảm:
“Ta gì ư? Ta còn hỏi ngươi, ngươi đang gì!”
“Biểu ca, giải thích, như nghĩ…”
“Câm miệng! Ta nên tin ả dâm phụ như ngươi!”
Ông đột ngột siết mạnh tay:
“Một hai , thật sự tin ngươi! Kết quả thì ? Ngươi dám ở ngay trong chuồng ngựa lén lút thông dâm!”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Mặt Liễu thị nghẹn đến tím tái, khó khăn nặn tiếng:
“Buông… buông… thở …”
Nghe , tay phụ nới lỏng, lý trí trở vài phần, nhưng lời vẫn đầy tàn nhẫn:
“Hạng dâm phụ như ngươi, c.h.ế.t cũng đáng tiếc! Ta đón ngươi phủ, cơm ngon áo mà nuôi, ngươi báo đáp như thế ?”
Nói đến đây, cơn giận bốc lên, lực tay vô thức siết c.h.ặ.t thêm.
Thấy ông ý định buông tha , trong nỗi sợ hãi Liễu thị bật miệng c.h.ử.i rủa:
“Cái xác đó của ngươi, thật nghĩ còn giỏi giang lắm ? Không soi xem bao nhiêu tuổi , nam nhân qua ba mươi là phế !”
“Buông ! Đồ phế vật! Ngươi dám g.i.ế.c ? G.i.ế.c , cái chức quan của ngươi còn nổi !”
Những lời kích thích phụ đến đỏ ngầu hai mắt, hàm răng nghiến c.h.ặ.t:
“Tiện nhân! Tiện nhân!”
Gân xanh tay ông nổi lên cuồn cuộn, lực siết càng lúc càng mạnh.
Cho đến khi thể tay mềm nhũn xuống, còn chút động tĩnh nào nữa.
20
Quan ấn trí mạng , cuối cùng tìm thấy phía pho tượng Phật giá sách trong thư phòng của phụ .
Còn đêm đó, sớm thổi đèn ngủ.
Bởi mẫu đặc biệt dặn dò:
“Bất kể thấy động tĩnh gì, cũng ngoài.”
Ta quấn c.h.ặ.t chăn, ngủ say đến mức sấm đ.á.n.h cũng tỉnh.
Sau đêm , phụ liền lấy danh nghĩa “dưỡng bệnh” mà giam lỏng trong phủ.
Mẫu bưng bát t.h.u.ố.c bên giường ông, giọng dịu dàng như đang dỗ dành trẻ con:
“Phu quân kinh hãi quá độ, thể hiện giờ càng bồi bổ cho .”
Bà nhẹ nhàng đẩy một tờ cung trạng còn khô mực đến mặt ông, cầm lấy bàn tay đang run rẩy của ông, chấm hộp mực đỏ.
“Chỉ cần điểm một dấu tay là .”
Giọng bà hạ thấp, mang theo sức mê hoặc lòng :
“Thiếp dò hỏi kỹ , nếu quan phủ hỏi, cứ là lỡ tay thương. Họ thấy bản trần tình , thể suy nhược của như thế, nhất định sẽ khó thêm .”
Ánh mắt phụ trống rỗng.
Ông như một con rối giật dây, mặc cho mẫu nắm ngón tay , ấn xuống dấu vân tay đỏ tươi tội trạng.
“Như thì … như thì …”
Ông lẩm bẩm: “Thân thể thế , còn chịu nổi khổ hình lao ngục…”
“Phu quân cứ yên tâm tĩnh dưỡng.”