Thứ Nữ Ăn Dưa Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Đình Lén Sủng Thế Tử Phi - Chương 88: Cẩm Nang Hóng Dưa Lúc Nửa Đêm: Bàn Về Muôn Vàn Cách Nghe Lén Góc Tường!

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:44:45
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịnh Chiêu tắm rửa xong, một bộ y phục sạch sẽ, cả sảng khoái hơn hẳn.

 

Cuối cùng cũng cảm thấy còn dính dớp khó chịu nữa.

 

Trong lòng nàng lôi Lý đại nhân mắng thầm thêm mười nữa mới chịu buông tha cho ông.

 

Lúc nàng mới nhớ tới Quan Nguyệt, cái bao bố một chút động tĩnh cũng .

 

[Trời đất, là ngỏm chứ?]

 

Thịnh Chiêu đưa tay thăm dò thở của ả, [May quá, chắc là lúc nãy đập đầu ngất xỉu luôn, vẫn tỉnh !]

 

Vốn tính cẩn thận, nàng buộc c.h.ặ.t miệng bao bố thêm nữa.

 

Tiểu nhị của khách điếm mang cơm canh nóng hổi lên, nàng ăn buôn chuyện với hệ thống.

 

[Ta thấy tên tiểu nhị cũng tồi , vác cái bao bố khỏe re, là một thật thà!]

 

Hệ thống: [Ký chủ, tên cũng khá tinh thần trượng nghĩa đấy, nhưng cô đừng thấy bây giờ trông thật thà chất phác, thực lưng đang yêu thầm khuê nữ của chưởng quầy đó!]

 

Thịnh Chiêu đến đây, đũa đang và cơm cũng khựng .

 

Có dưa?!

 

[Hả? Thật đùa ? Hắn yêu thầm khuê nữ của chưởng quầy á? Yêu thầm kiểu gì? Bao lâu ? Khuê nữ chưởng quầy cũng ở trong khách điếm ?]

 

Thịnh Chiêu b.ắ.n một tràng câu hỏi.

 

Hệ thống: [Thật 100%! Lão chưởng quầy tuy thô kệch to con, nhưng khuê nữ của lão xinh lắm! Bình thường ở khách điếm giúp chưởng quầy tính toán sổ sách, chăm chỉ, cứ qua như thế, tên tiểu nhị động lòng cho ! Tết Nguyên Tiêu năm ngoái còn lén lút tặng cho khuê nữ chưởng quầy một cây trâm đấy!]

 

Thịnh Chiêu: [Wow! Chủ động vì tình yêu luôn! Thế khuê nữ chưởng quầy nhận ?]

 

[Trùng hợp , mới đưa thì chưởng quầy bắt quả tang tại trận! Ái chà chà, chưởng quầy tức điên xách cái muôi sắt rượt chạy tám con phố, cuối cùng trong cái khó ló cái khôn, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống mặt chưởng quầy, bảo là chưởng quầy hiểu lầm , cây trâm đó thực là tặng cho lão, chỉ là nhờ khuê nữ chuyển lời giùm thôi!]

 

Thịnh Chiêu đập bàn ngặt nghẽo.

 

[Ha ha ha ha ha ha ha ha! Thế mà cũng lấp l.i.ế.m ? Xem cũng ngốc lắm! Thế chưởng quầy tin ?]

 

Nghe thấy tiếng đập bàn, cùng với tiếng quen thuộc .

 

Người của Hình Bộ ở mấy phòng khác lập tức im phăng phắc.

 

Tiếng gì ?

 

Hình như là tiếng của Tiểu Thịnh đại nhân!

 

Chi Chi đang kể dưa cho Tiểu Thịnh đại nhân ?!

 

Thế thì to chuyện , đám Hình Bộ lập tức ngóng hành động!

 

[Tin chứ! Sao tin! mà thành như , ngược cho chưởng quầy ngại ngùng, đầu tiên lão nhận quà, trong lòng cũng vui vẻ lắm.]

 

[ mà ngày hôm lão cài cây trâm đó chợ, mấy bà thím trong trấn nhạo cho một trận, bảo lão là "cây già nở hoa", lão cảm thấy sỉ nhục, về nhà liền treo tiểu nhị lên xà nhà tra khảo suốt hai canh giờ.]

 

[Phụt! Lão là một đại nam nhân cớ cài trâm đường chứ!]

 

Thịnh Chiêu đặt bát cơm xuống, cầm một miếng bánh ngọt lên, tiếp tục hỏi.

 

[Sao treo lên tra khảo thế! Rồi nữa! Có tra ?]

 

Hệ thống: [Tất nhiên là tra , cây trâm đó khắc tên khuê danh của khuê nữ chưởng quầy mà! Lần thì hết đường chối cãi, chưởng quầy tức nhẹ, đến tận bây giờ mỗi ngày lão vẫn c.h.ử.i ba bận đấy!]

 

Thịnh Chiêu nhớ bộ dạng trợn mắt dựng mày của chưởng quầy với tiểu nhị ở cửa lúc ban ngày.

 

Thảo nào!

 

Ai bảo dám dòm ngó khuê nữ nhà !

 

Phòng Thiên Tự 1 ở vách bên cạnh, Lý đại nhân hỏa tốc bò từ giường dậy, tai áp c.h.ặ.t tường, mặt ép tường đến mức bẹp dí.

 

Chỉ thấy cái gì mà "cây trâm", cái gì mà "khuê nữ", còn cái gì mà "cây già nở hoa"?

 

Chẳng lẽ là bí sử chốn khuê phòng nhà ai?

 

Sốt ruột quá mất, rõ!

 

Ông quả thực gấp đến mức vòng vòng trong phòng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thu-nu-an-dua-lo-tieng-long-ca-trieu-dinh-len-sung-the-tu-phi/chuong-88-cam-nang-hong-dua-luc-nua-dem-ban-ve-muon-van-cach-nghe-len-goc-tuong.html.]

 

"Á!"

 

Phòng Thiên Tự 3 ở bên , Chủ sự vì tranh giành vị trí với Tống đại nhân, cẩn thận va góc bàn, đau đến mức kêu to.

 

Thịnh Chiêu khựng một chút, [Tiếng gì ?]

 

Hai phòng bên cạnh lập tức im bặt, ba nín thở ngưng thần, dám phát chút tiếng động nào.

 

Lý đại nhân trong lòng thầm mắng, chắc chắn là do hai cái tên gây tiếng động !

 

Chẳng nặng nhẹ gì cả, cũng cẩn thận một chút!

 

Chủ sự chỉ đành đau đớn kêu gào trong lòng.

 

Nước mắt sắp trào đến nơi !

 

Phòng Địa Tự 1 ở lầu, bên xảy chuyện gì, Vệ bộ đầu và Ngỗ tác hai đang xếp chồng lên lén trần nhà.

 

Ngỗ tác nghiến răng, cõng Vệ bộ đầu đầu, vẻ mặt đầy khó chịu, "Lão Vệ, ngươi nên giảm cân !"

 

Vệ bộ đầu ở bên áp sát tai, "Suỵt! Sao tiếng gì nữa ... Áu!"

 

Một tiếng hét t.h.ả.m kìm nén, Ngỗ tác vội vàng hỏi, "Sao thế thế? Nghe thấy gì mà kích động ?"

 

"Mẹ kiếp, cái xà nhà rớt bụi, rớt mắt !"

 

Ngỗ tác: ...

 

Cạn lời luôn! Thà để còn hơn!

 

Bốn tên nha dịch giống như thạch sùng bám ngói mái nhà, dù Tiểu Thịnh đại nhân cũng là nữ t.ử, bọn họ cũng dám lật ngói trộm, chỉ là hóng hớt bát quái thôi!

 

"Đại ca, chả thấy gì cả!"

 

"Ồn ào cái gì? Đi ngoáy ráy tai của !"

 

Có một tên nha dịch đột nhiên trượt chân, "Á! Cứu...!"

 

Bị một tên nha dịch khác khẩn cấp bịt miệng, thấp giọng cảnh cáo, "Muốn c.h.ế.t ! Nếu để Tiểu Thịnh đại nhân thấy, đừng hòng bát quái nữa!"

 

Thịnh Chiêu thấy kỳ lạ lắm.

 

[Sao cứ cảm giác xung quanh phòng động tĩnh gì đó? Là ảo giác của ?]

 

Hệ thống: [Không nữa, thể là của Hình Bộ ở phòng bên cạnh đang sắp xếp hồ sơ vụ án chăng, khách điếm cách âm vốn , tiếng động cũng bình thường thôi! Không ! Chúng tiếp tục hóng dưa!]

 

Thịnh Chiêu hì hì, [Được , tiếp tục hóng dưa!]

 

Lý đại nhân, Tống đại nhân, còn Vệ bộ đầu đang sợ hết hồn, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Hệ thống: [ cũng gì, tâm địa cũng lắm! Lần khách điếm một cô nương tên bợm nhậu say xỉn quấy rối, liền vác chổi xông lên đuổi đấy! Có điều...]

 

Thịnh Chiêu gặng hỏi, [Có điều ? Mau mau !]

 

Hệ thống: [Có điều lúc chạy tới thì vấp cái ghế, trực tiếp dập đầu một cái rõ to mặt tên bợm nhậu, tên bợm nhậu ngơ ngác luôn, cuối cùng vẫn là cô nương nhân lúc tên bợm nhậu đang ngơ ngác, bê bình hoa đập ngất , đó còn băng bó đầu gối cho tiểu nhị nữa cơ!]

 

Thịnh Chiêu: [...]

 

Cái đứa trẻ xui xẻo , lòng nhiệt huyết nhưng vận may thì nát bét!

 

Hệ thống: [Mới tháng thôi, bắt gặp ông chủ tiệm vải bên cạnh cứ bám theo một cô nương ân cần hỏi han, tưởng ông chủ tiệm vải nuôi ngoại thất, liền thề non hẹn biển báo cho phu nhân , hai lén lút xổm cửa canh chừng cả đêm, kết quả cô nương thực thất lạc từ nhỏ của ông chủ tiệm vải, bây giờ vất vả lắm mới tìm , coi như bảo bối cho !]

 

Thịnh Chiêu ngặt nghẽo ngã lăn giường, trâm cài tóc cũng lỏng lẻo.

 

[Ha ha ha ha ha ha! Tên tiểu nhị cũng thú vị quá ! Thế ông chủ tức giận ? Hắn quỳ xuống cầu xin tha thứ ?]

 

Hệ thống: [Chứ nữa! Đâu chỉ ông chủ tức giận, phu nhân ông chủ cũng tức! Bây giờ mỗi ngang qua tiệm vải, đều sát mép tường, hoặc là che mặt chạy thật nhanh qua, nếu sẽ ông chủ tiệm vải dùng thước đo vải quất m.ô.n.g!]

 

Thịnh Chiêu đang ngả nghiêng.

 

Hệ thống đột nhiên hét lớn, [Ký chủ! Tổ chức của Trú Đông dò la tin tức, nhóm chúng sẽ ngang qua Thạch Kiều trấn, đêm nay định đích đến ám sát cô đấy!]

 

Thịnh Chiêu: ?

 

Đêm nay?!

 

 

Loading...