THỤC MÃN ĐƯỜNG - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:07:16
Lượt xem: 2,524

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng nhỏ giọng:

 

“A tỷ… là để tỷ cung… Muội, tự nguyện…”

 

“Suỵt.”

 

Ta xoa đầu nàng:

 

“Chơi trò ‘diệt cửu tộc’ vui . Muội chỉ cần ghi nhớ một điều — là Diệp Man – cỏ dại mọc bừa trong phủ, mà là Diệp Thục Mạn, là của , là con gái Thừa tướng. Nhìn xem những đang quanh bàn , bọn họ mới là nhân, là chỗ dựa cả đời của .”

 

Nghe đến đây, nàng yên lặng cúi đầu.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Góc nghiêng gương mặt đón lấy ánh nến, tựa như lớp vỏ cứng cỏi rạn vỡ khi đối mặt với tia sáng ấm áp mà nàng hằng ao ước. Cuối cùng cũng lộ sự yếu mềm bên trong, vùi đầu nức nở.

 

Lệ tuôn một tiếng động, đọng cằm, từng giọt lớn rơi xuống.

 

Gió thu se lạnh phả qua khe cửa.

 

Ta kéo c.h.ặ.t áo lông cho nàng:

 

“Đợi nhập cung , dọn viện của mà ở, Thục Mạn.”

 

Ngọn hỏa d.ư.ợ.c nhỏ bé, âm u .

 

Kiếp , hãy sống mắt của mẫu , sự che chở của Diệp phủ. Hãy học cách tìm sợi dây tình , tắt ngòi dẫn hỏa, xua oán khí. Trận chiến khói lửa — để gánh .

 

 

Mồng Sáu tháng Mười là ngày , Khâm Thiên Giám xem xem hai .

 

Một trận mưa lớn dứt, trời hửng nắng, ánh nắng chiều nghiêng nghiêng rọi xuống, cả khu vườn ngập tràn sắc thu, hoa lá rực rỡ.

 

Chỉ tiếc rằng, khi lên kiệu hoa — g.i.ế.c một .

 

Người là Mã ma ma, tâm phúc của Tiết Quý phi.

 

Tiết thị vốn là cháu gái ruột của Thái hậu, mối quan hệ chẳng bình thường với bạo quân. Hậu cung gần như do một nàng thao túng. Trong dân gian còn truyền rằng — chỉ khi trông thấy nàng , bạo quân mới thể kiềm nén cơn sát khí.

 

Chó nhờ chủ mà lên hương, ngay cả một nô tài cũng dám khoác da hổ lên mặt .

 

Gần một canh giờ dạy dỗ lễ nghi.

 

giờ lành, Mã ma ma mặt mày tươi , lời uyển chuyển, nhưng ý tứ chẳng che giấu : phận trong phủ đều là chuyện cũ, từ nay cung, tuân theo quy củ hoàng gia.

 

Rõ ràng là đang nhắm .

 

Trong ánh mắt phẫn nộ lo lắng của mẫu , khéo léo nghiêng một chút.

 

Mã ma ma lập tức vươn tay đỡ.

 

nhờ thế, bộ hỉ phục kéo sượt một cái, chỉ một cái thôi, liền rách một đường chỉ, chuỗi trân châu Đông Hải — tượng trưng cho tôn quý và vinh hiển — văng tung tóe khắp nơi.

 

Người thì quỳ nhặt, kẻ thì vội tìm.

 

Ta vén khăn che mặt lên, nổi giận quát:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thuc-man-duong-wkct/chuong-3.html.]

 

“Ta là tân phi Hoàng thượng đích chỉ định, theo nghi chế nữ quan phẩm cấp ngũ phẩm trở lên nghênh đón. Nay phái đến một kẻ già cỗi như ngươi đến cũng coi như thôi , ai cho ngươi lá gan mà dám hỏng y phục của , phá hỏng hôn lễ? Ngươi là dụng ý gì? Nếu Tiết Quý phi cung, thì nên thuyết phục Hoàng thượng mới . Còn những hành vi nhục như thế, ý gì?”

 

Cả nhà lập tức hiểu ẩn ý.

 

Mẫu liền phối hợp, sắc mặt xanh mét, vung tay bỏ :

 

“Tốt, hóa là tâm địa hiểm độc như ! Ta lập tức đến cung môn Nguyên Cực quỳ một ngày một đêm! Phải hỏi cho rõ — họ Diệp một nhà trung liệt, xa, trưởng nữ của bảy năm hòa nơi biên ải, kết mối giao hảo trăm năm giữa hai nước. Nay định, thì một nô tài phẩm cấp cũng dám lên mặt ức h.i.ế.p, thiên lý ở ?”

 

Nói đoạn, nước mắt bà liền rơi xuống.

 

Mấy cũng nháo nhào, lớn tiếng hô:

 

“Chúng con cũng theo mẫu cung! Nữ nhi nhà họ Diệp thể để chà đạp!”

 

Mã ma ma dọa đến quỳ sụp xuống đất, dập đầu liên tục, còn tự tát bôm bốp. Bà vốn chỉ lập uy, lấy lòng chủ t.ử, nào ngờ gánh nổi hậu quả.

 

Lý tổng quản bên cạnh Hoàng đế đến nơi, liền thấy một màn như .

 

Giờ lành sắp trôi qua, việc tại điện Chỉ Nguyên đều chuẩn xong xuôi, chỉ còn chờ đến.

 

Vài lời là hiểu ngay đầu đuôi.

 

Trước tiên ông quát Mã ma ma:

 

là điên ? Chắc là Quý phi uống rượu say, nên ngươi lén chạy ngoài gây sự? Nếu đụng đến chủ t.ử, mấy cái mạng của ngươi cũng đủ đền!”

 

Rồi nhanh ch.óng phủi sạch trách nhiệm cho Tiết thị.

 

Lại xoay sang lành:

 

“Nương nương, xem, hôm nay là ngày đại hỷ — cung đều đang đợi . Đông châu cũng tìm , mau mặc chỉnh tề, lên kiệu thôi.”

 

Một nữ quan dẫn đường tiến , giơ tay ngăn .

 

“Lời . Gấp vốn ở việc đó. Ta còn một điều hỏi cho rõ. Nếu , dù cung, cũng chỉ là một hồn ma hiểu rõ cái c.h.ế.t của .”

 

“Hôm nay giữa bao như , rách y phục của , tổn hại danh tiết của , bôi nhọ thanh danh nhà họ Diệp . Nếu là kẻ nghĩ quẩn, lao đầu c.h.ế.t tại chỗ cũng chẳng chuyện lạ. Vậy xin hỏi — chuyện là ý của Hoàng thượng, của Quý phi, là…”

 

Ta thẳng ông .

 

Lý tổng quản liên tục lắc đầu.

 

“Vậy thì hiểu .”

 

Đôi mày mắt xinh bỗng chốc lạnh như băng, khóe môi cong lên một nụ chứa đầy sát khí:

 

“Người , còn mau kéo tiện tỳ dám lộng quyền khi quân xuống — đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại chỗ cho .”

 

Mã ma ma thất thanh hét lên: “Các dám!”

 

Lý tổng quản vội vàng giữ c.h.ặ.t bà , định mở miệng cầu xin, cắt ngang. Giọng lạnh lẽo, nghiêm nghị:

 

“Ta ngày đại hỷ thấy m.á.u là điềm chẳng lành. hôm nay chuyện chẳng lành chỉ một việc . Đông châu rơi vãi, hỷ phục hủy, ngay cả khăn trùm đầu cũng vén sớm. Bệ hạ vốn thương xót cảnh của , mới chịu hao tổn long khí để trấn áp mệnh cách — đó là ân điển ban cho trọng thần. Vậy mà tất cả một nô tài phá hỏng. Ta càng cảm kích thánh ân bao nhiêu, càng thể dung cho bà sống thêm một ngày!”

 

 

Loading...