TIỂU YẾN NHĨ - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-01-16 11:27:17
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Cập nhật lúc: 2026-01-16 11:27:17
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Lục Chí vái một vái sâu, : "Học sinh quả thực một thỉnh cầu quá đáng."
...
Không quá mấy ngày, Hà đại cữu ở nhà loáng thoáng vài câu, hóa là vợ và Hàn Ngân Châu đang bàn bạc chuyện của Hà Quế Nga.
Bánh gấu
Hai họ tỏ vẻ căm phẫn, cứ như thể bình thường họ yêu thương Quế Nga lắm bằng, còn Vân Cần thì như kẻ cướp đoạt con gái của họ, nếu đưa tiền mà mang thì đúng là mơ.
Hà đại cữu : "Các thế chẳng là bán con bé ? Thật cả!"
Hàn Ngân Châu cha chồng mắng thì thầm nghĩ mụ chẳng bán chác gì cả, còn Hà đại cữu lão già hình như quên mất chính ngày cũng định bán Nguyệt Nga như thế nào.
Mắng vợ và con dâu vài câu xong, Hà đại cữu coi như oai xong, liền cầm tập bản thảo chép xong định giao việc.
Vị thư sinh ký tên "Nỗ lực thêm bữa cơm" từ tháng nhận chép sách nữa, Hà đại cữu cuối cùng cũng thêm vài phong bản thảo để .
khi lão đến chỗ Hàn bảo chính, Hàn bảo chính : "Ôi, thông gia thật gặp thời , vị thư sinh nhận chép sách ."
Hà đại cữu ngẩn : "Sao như ?"
Hàn bảo chính lúc cũng đang đau đầu vì chuyện của , chẳng còn tâm trí mà tìm việc giúp Hà đại cữu.
Lão : "Hôm qua, Uông lão gia sai nhắn rằng đất đai của ở thôn Trường Lâm vấn đề, cử xuống thanh tra."
Đất đai chính là mạch m.á.u của các phú hộ phương . Hàn bảo chính tuy ngang ngược vô đức như Tần gia, nhưng mấy năm nay lão cũng lén lút thu mua ít ruộng đất trái quy định.
Chuyện mà tra thì chỉ nước tiêu đời.
Trước đây Uông huyện lệnh vẫn thường mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ cần các bảo chính quản lý thôn xóm là , ngài cũng sẽ nể mặt mà chừa đường sống, bởi lẽ chính ngài cũng chẳng sạch sẽ gì cho cam.
hôm nay đột ngột đòi tra đất đai nhà Hàn bảo chính, chứng tỏ lão đắc tội với nên đắc tội.
Hàn bảo chính nghĩ nát óc cũng đắc tội với ai.
Lão vội vàng chạy vạy quan hệ, mãi một vị điển ở huyện nha mới theo ý Uông huyện lệnh mà báo cho lão hai chữ "Trăm lượng".
Lão hỏi Hà đại cữu: "Bên nhà ông chuyện gì liên quan đến 'trăm lượng' ?"
Hà đại cữu lập tức nghĩ ngay đến việc Hàn Ngân Châu đòi "trăm lượng" bạc, nhưng lẽ nào chuyện trùng hợp đến thế?
Lão nửa tin nửa ngờ, ấp úng đáp: "Chuyện ... cũng rõ."
Về đến nhà, kịp nghĩ xem nên chuyện rắc rối của Hàn gia với vợ thì cha Hàn Ngân Châu tìm đến tận cửa.
Chức bảo chính của Hàn bảo chính liên quan mật thiết đến lợi ích của cha Hàn Ngân Châu, họ đương nhiên sốt ruột, chủ động tìm con gái.
Hàn Ngân Châu thấy hai chữ "trăm lượng" thì vô cùng kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ thì mụ tin Hà lão thái bản lĩnh huy động cả của quan phủ.
Hàn gia đang thúc giục, Hàn Ngân Châu đành thử một phen, với Hà lão thái rằng chuyện tiền bạc thôi bỏ qua.
Thế là mụ Hà lão thái mắng cho một trận tơi bời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tieu-yen-nhi/chuong-66.html.]
điều kỳ lạ là, ngay khi mụ buông lời bỏ qua, đầy nửa buổi chiều, huyện nha thông báo tra đất đai nhà Hàn gia nữa.
Hàn Ngân Châu nhớ dáng vẻ uy nghiêm của Hà lão thái mà khỏi kinh hãi, lẽ nào mụ già thành tinh , đến cả quan phủ cũng quan hệ sâu rộng như !
Từ đó về , mụ cũng thu liễm nhiều.
Đến lúc , tin tức mới lan truyền cả nhà: Hàn Ngân Châu đòi một trăm lượng, nhưng vài ngày thôi.
Chiều hôm đó, Hôm lấp lánh bầu trời, gió thu man mác.
Vân Cần tắm xong, dùng một chiếc khăn khô lau tóc, Lục Chí xách giỏ cơm và hòm sách từ ngoài cửa bước .
Nàng ngước mắt : "Ngươi về ."
Lục Chí cũng hỏi: "Chuyện gì mà vui thế?"
Vân Cần giơ hai ngón tay hiệu: "Có hai chuyện vui."
Lục Chí cầm lấy chiếc khăn trong tay nàng, giúp nàng lau tóc. Hắn một chuyện là Hàn Ngân Châu thỏa hiệp, nhưng chuyện còn là gì.
Hắn hỏi: "Hai chuyện gì ?"
Hắn lau tóc với lực đạo , Vân Cần thoải mái nheo mắt , : "Đại tẩu ban đầu đòi một trăm lượng bạc, chứ một ngàn lượng."
Nàng vui vì Hàn Ngân Châu sư t.ử ngoạm đến mức đó, mà trong phòng một trăm lượng, nhưng chuyện thể cho Lục Chí , vì bạc năm mươi lượng nàng vẫn đang giấu .
Ý nơi đáy mắt nàng thể qua mắt Lục Chí.
Hắn hỏi: "Nàng tiếc tiền ?"
Vân Cần đáp: "Tiếc chứ. Lý Thái Bạch , 'thiên kim tán tận phục lai' (ngàn vàng tiêu hết ngay), ngươi lợi hại như , trăm lượng bạc sớm muộn gì cũng kiếm thôi."
Lục Chí nghĩ đến bạc năm mươi lượng nàng "tịch thu", bực buồn , vì chiếc trâm vàng mà bắt đầu tích góp từ đầu.
Tiếp đó, mắt Vân Cần sáng rực lên, : " điều vui nhất là, tẩu t.ử mà lấy tiền nữa."
Lục Chí lúc mới : " là chuyện ai ngờ tới."
Vân Cần: "Phải đó, tự dưng mụ bỏ qua nhỉ..."
Lục Chí: "Ai mà chứ."
Hắn dùng khăn quấn lấy tóc Vân Cần, bao bọc gương mặt nàng tròn xoe. Đôi mắt nàng như những vì rực rỡ, lấp lánh đến mức khiến cúi xuống hôn một cái thật sâu.
Hầu kết khẽ chuyển động, nâng mặt nàng lên, thấp giọng hỏi: "Vậy đối với , nàng thể 'thiên kim tán tận phục lai' ?"
Vân Cần ngẩn .
====================
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.