Tình Yêu Là Một Đám Cháy - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-28 09:00:58
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tề , như đúng !” Bác sĩ Trần cũng cuống lên, “Là chính ngài ký tên đồng ý, chúng chỉ việc theo quy trình thôi! Hơn nữa cô Lộc còn , tất cả đều là ý của ngài, chúng nào dám chứ?”

Tề Cẩn Chu gương mặt đạo mạo nghiêm chỉnh mắt, bất chợt nhớ tới ánh mắt của Tống Thanh Tễ lúc kéo ngã xuống đất ở cửa nhà Lộc Vũ Mông.

Trong đó kinh ngạc, tuyệt vọng, thể tin nổi, nhưng nhiều hơn cả là một sự lạnh lẽo c.h.ế.t lặng.

Lúc đó, , sẽ tin cô?

Cho nên ngay cả giải thích cũng lười, cho nên mặc cho đưa cô tới đây, mặc cho đám “trị liệu” cô.

Bởi vì cô , cũng vô ích.

Bởi vì , bao giờ về phía cô.

Tề Cẩn Chu nhắm mắt .

“Giao hết bộ hồ sơ trị liệu của Tống Thanh Tễ ở đây, danh sách t.h.u.ố.c, video giám sát, chép cho .”

Tề Cẩn Chu mở mắt , đáy mắt đỏ ngầu, “Thiếu một bản, sẽ khiến viện dưỡng lão của các đóng cửa ngày mai.”

Bác sĩ Trần vẻ tàn nhẫn trong mắt dọa sợ, liên tục gật đầu: “, lấy ngay, ngay đây…”

Cầm tài liệu, Tề Cẩn Chu đầu rời khỏi viện dưỡng lão.

Ngồi xe, lập tức khởi động mà run tay mở video giám sát bác sĩ Trần đưa cho.

Trong hình, Tống Thanh Tễ hai nhân viên chăm sóc giữ c.h.ặ.t ghế trị liệu, cổ tay cổ chân đều trói bằng dây cố định.

Cô vùng vẫy kịch liệt, hét “Thả ”, “ bệnh”, nhưng ai để ý đến cô.

Một đoạn, hai đoạn, ba đoạn.

Khác về ngày tháng, nhưng là cùng một sự hành hạ.

Tề Cẩn Chu , , đột nhiên cúi nôn khan.

Anh gục vô lăng, cả run rẩy, mồ hôi lạnh thấm ướt cả áo sơ mi.

13

Tề Cẩn Chu lập tức chất vấn Lộc Vũ Mông.

 

Anh tìm đến thám t.ử tư giỏi nhất ở Hồng Kông, giao bộ những manh mối khả nghi liên quan đến việc Tống Thanh Tễ mất tích đó, cùng với bằng chứng do bác sĩ ở viện dưỡng lão cung cấp, cho đối phương.

, rốt cuộc Lộc Vũ Mông gì, sót một việc.”

Thám t.ử họ Lâm, ngoài bốn mươi tuổi, trong ngành nổi tiếng cẩn thận và hiệu quả.

Ông nhận lấy tài liệu, lật xem vài trang, ngẩng đầu Tề Cẩn Chu: “Luật sư Tề, ngài xác định tra đến cùng chứ? Có những chuyện, tra rõ , lẽ sẽ còn đường đầu nữa.”

Tề Cẩn Chu cửa kính sát đất của văn phòng luật, bóng lưng thẳng tắp, nhưng giọng lộ rõ vẻ mỏi mệt: “Tra. bộ sự thật.”

Thám t.ử Lâm gật đầu, cất tài liệu rời .

Một tuần , thám t.ử Lâm mang theo một chiếc cặp tài liệu dày cộp, gõ cửa căn biệt thự ở Thiển Thủy Loan.

“Luật sư Tề, điều tra rõ .”

Thám t.ử Lâm đặt cặp tài liệu lên bàn , vẻ mặt nghiêm túc, “Ngài nhất nên chuẩn tâm lý một chút.”

Tề Cẩn Chu mở cặp tài liệu .

Trang đầu tiên là báo cáo điều tra về vụ việc ở cửa hàng tiện lợi.

Thám t.ử Lâm tìm tất cả video giám sát của ngày hôm đó, bao gồm cả bên trong cửa hàng tiện lợi, con hẻm phía , và camera của các cửa hàng xung quanh.

Hình ảnh cho thấy, Tống Thanh Tễ quả thật cửa hàng tiện lợi ba giờ chiều, chuyện ngắn với Lộc Vũ Mông, đó rời , bộ quá trình đến năm phút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tinh-yeu-la-mot-dam-chay/chuong-9.html.]

Còn cái gọi là màn “giật bông tai, xịt t.h.u.ố.c trừ sâu” xảy nửa tiếng , nhân vật chính là một phụ nữ mặc váy đen, đội mũ và đeo khẩu trang, dáng vẻ giống Tống Thanh Tễ.

Thám t.ử Lâm thông qua đối chiếu hình và phân tích dáng , xác định phụ nữ đó Tống Thanh Tễ.

tìm phụ nữ ,” thám t.ử Lâm chỉ một bóng nghiêng mờ mờ trong tấm ảnh, “là em họ của bạn cùng lớp đại học với Lộc Vũ Mông. Cô nhận năm nghìn tệ, diễn màn kịch . Bông tai là Lộc Vũ Mông đưa , thứ cô xịt cũng t.h.u.ố.c trừ sâu, mà là nước lã. Chính Lộc Vũ Mông tự kéo rách tai , đến bệnh viện rửa ruột, tạo bộ dạng nạn nhân.”

Tề Cẩn Chu chằm chằm tấm ảnh, đầu ngón tay khẽ run.

Anh nhớ đêm đó, giơ điện thoại phát đoạn video , nghiêm giọng chất vấn Tống Thanh Tễ: “Tại em tổn thương một vô tội như ?”

Khi biểu cảm gì?

Kinh ngạc, ngơ ngác, từng chút một tàn lụi .

: “Anh nghĩ đây là do ?”, tin.

Anh ép cô xin , lấy di vật của con bài, ép cô mặt thể thầy trò trong trường thừa nhận những việc từng .

“Vụ thứ hai, tập kích ở bãi đỗ xe.”

Thám t.ử Lâm lật sang trang tiếp theo, “Đã điều tra phận của ba đàn ông đó , là bọn côn đồ ở khu phố cũ, tiền án. Người của tìm một tên trong đó, thừa nhận là nhận tiền việc, chủ thuê là một phụ nữ trẻ, giọng ngọt, liên hệ qua điện thoại, tiền là tiền mặt, để ở địa điểm chỉ định. Bọn họ chỉ phụ trách ‘dạy dỗ một chút, đừng để xảy án mạng’, cũng phận của đối phương.”

hồ sơ chuyển khoản cho thấy, một ngày khi xảy chuyện, tài khoản của Lộc Vũ Mông một khoản rút tiền năm vạn tệ, thời gian và tiền đều khớp với lời khai của đám côn đồ.”

“Vụ thứ ba, video đốt di vật.”

Thám t.ử Lâm mở một bản phân tích kỹ thuật, “Video là ghép, dùng công nghệ deepfake. Tư liệu gốc lấy từ mạng, ngọn lửa là hiệu ứng đặc biệt, di vật là ảnh ghép, gương mặt của Lộc Vũ Mông là cài . theo điện thoại gửi video, là thẻ điện thoại ảo mua chợ đen, hủy . dữ liệu ẩn trong file video cho thấy,

 

thời gian tạo video là ba ngày buổi đấu giá, địa điểm tạo là căn hộ mà Lộc Vũ Mông thuê ở.”

Tề Cẩn Chu nhớ đêm đó, Tống Thanh Tễ giơ điện thoại, năng lộn xộn rằng “video là thật”, còn chỉ thấy cô như phát điên.

Anh thậm chí còn lấy camera giám sát trong nhà , chứng minh di vật nguyên vẹn hư hại, ép cô thừa nhận đang dối.

Văn phòng im lặng đến mức cả tiếng kim rơi.

Tề Cẩn Chu chằm chằm những bức ảnh, báo cáo, kê ngân hàng trải bàn , cảm thấy mỗi tờ giấy đều đang nhạo sự ngu xuẩn của .

Anh từng nghĩ Lộc Vũ Mông là một bông hoa nhỏ cần che chở, đơn thuần, thiện lương, yếu đuối đến mức tự lo nổi cho bản .

Anh từng nghĩ Tống Thanh Tễ là vị tiểu thư chiều hư, cực đoan, điên cuồng, hết đến khác hại vô tội.

sự thật là, bên bông hoa nhỏ là rễ dây chằng chịt độc, còn cho rằng là kẻ điên, từ đầu đến cuối, mới chính là nạn nhân thật sự.

“Luật sư Tề,” thám t.ử Lâm cân nhắc mới mở lời, “những chứng cứ , đủ để khởi tố Lộc Vũ Mông về tội cố ý gây thương tích, phỉ báng, xúi giục phạm tội, thậm chí là mưu sát thành. Ngài định…”

Tề Cẩn Chu giơ tay, ngắt lời ông .

.” Giọng khàn đặc, “Phí sẽ chuyển tài khoản của ông, chuyện hôm nay, xin giữ bí mật.”

Sau khi thám t.ử Lâm rời , Tề Cẩn Chu một trong phòng khách đến tối đen.

Đêm xuống, đèn lên rực rỡ, cảnh đêm Thiển Thủy Loan , nhưng thấy lạnh, cái lạnh thấm từ tận kẽ xương.

Tề Cẩn Chu lấy điện thoại , gửi cho Lộc Vũ Mông một câu: “Chiều mai ba giờ, quán cà phê khách sạn Peninsula, chúng gặp mặt một .”

Có những chuyện, cũng nên chấm dứt .

14

Quán cà phê khách sạn Peninsula, bên ngoài cửa kính sát đất là cảnh biển của Cảng Victoria, ánh nắng , mặt biển lấp lánh như rắc vụn vàng.

Lúc Tề Cẩn Chu đến, Lộc Vũ Mông ở vị trí cạnh cửa sổ.

Tề Cẩn Chu động cà phê, thẳng vấn đề: “Vũ Mông, Tống Thanh Tễ ở viện dưỡng lão trải qua những gì?”

Nụ của Lộc Vũ Mông cứng đờ mặt: “Sao đột nhiên hỏi cái ? Thanh Tễ tỷ cô … chẳng nước ngoài chữa trị ?”

Loading...