TÌNH YÊU THẦM LẶNG - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-31 08:04:55
Lượt xem: 211

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

 

đến đơ cả mặt.

 

trong lòng thì đầy dấu hỏi: Đây là ba của Trần Thiếu Phiền á?

 

Ba của một tổng tài bá đạo lẽ cũng là tổng tài bá đạo chứ?

 

Sao thành… chồng của ?

 

Sau khi ăn vài miếng trái cây, dần hiểu đầu đuôi.

 

Thì Chú Trần là địa phương.

 

Từ nhỏ chú thích trồng trọt, ước mơ thời trẻ là trở thành một nông dân giỏi.

 

Sau chú học giỏi, đậu đại học, lên thành phố kiếm sống để lo cho gia đình.

 

Gặp may đúng thời kỳ bùng nổ công nghệ và kinh tế, thế là gây dựng sự nghiệp.

 

Giờ chú về hưu, giao bộ công ty cho con quản lý, còn thì về với vườn rau và sân nhà.

 

Căn biệt thự là do chú mua, mỗi ngày trồng rau, chăm hoa, nhảy múa ở quảng trường, sống cuộc sống vui vẻ như tiên.

 

Biệt thự của chú cũng gần tiệm tạp hóa nhỏ mà mở.

 

Hai qua vài yêu lúc nào chẳng .

 

 

Đợi bếp cắt trái cây, mới lén hỏi nhỏ:

 

“Mẹ với chú Trần là ai theo đuổi ai ?”

 

Chú Trần bảnh bao, tiền, còn nhỏ hơn hai tuổi.

 

Một đàn ông chất lượng như chắc chắn săn đón.

 

học hỏi cho kỹ mới !

 

Mẹ liếc một cái, hớn hở :

 

“Tất nhiên là chú Trần của con theo đuổi . Mẹ là góa phụ săn đón nhất vùng đấy nhé, mỗi nhảy quảng trường đều mấy ông xếp hàng xin điện thoại!”

 

“Chú Trần của con bỏ công sức ít, mới đ.á.n.h bại đám theo đuổi còn đó!”

 

: “... Mẹ bớt nổ .”

 

Mẹ bật , :

 

“Ai nổ chứ, là sự thật đấy. Giờ tụi sống với vui lắm, sáng nào chú Trần cũng lái xe chở đến tiệm tạp hóa, trưa tới rước ăn, tối đóng cửa xong cùng về nhà, tiện thể dạo quanh sân một vòng.”

 

Nói đến đây, khóe môi hiện lên nụ như thiếu nữ đang yêu.

 

Trời ơi!

 

Có cần phát cẩu lương dữ ?

 

Cuộc sống về hưu của đúng là sung sướng hơn cái trâu ngựa của ở thành phố gấp mười ngàn ?!

 

Bất công, quá bất công!

 

Mẹ gõ nhẹ trán :

 

“Ghen tị thì cũng kiếm một cho xem .”

 

rơi lệ lưng tròng:

 

“Con cái bản lĩnh đó…”

 

 

Chú Trần chỉ thiện mà còn thích khí náo nhiệt.

 

Chú với còn chuẩn cho một căn phòng màu hồng trong biệt thự.

 

mà ngẩn .

 

Mẹ bảo bình thường bà với chú sống vui vẻ lắm, nhưng mấy dịp như Tết thì vẫn hy vọng con cái quây quần nên vài hôm.

 

Ban đầu định về nhà cũ ngủ, nhưng cũng do dự.

 

Sống chung với hai đàn ông thiết, thật sự gượng gạo.

 

May mà nhà đủ lớn.

 

cũng nỡ phụ lòng .

 

Kỳ nghỉ Tết thì bao nhiêu ngày chứ, chắc cũng trôi qua nhanh thôi.

 

Ngay đêm đầu tiên ở , đụng mặt Trần Thiếu Phiền ở tầng hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tinh-yeu-tham-lang/chuong-2.html.]

 

Hồi sáng chú Trần hỏi , chỉ là nhân viên bình thường, nhắc đến chuyện trong công ty của em trai kế.

 

Ánh mắt Trần Thiếu Phiền chẳng mấy thiện cảm, rõ ràng là nhận họ hàng.

 

mà lỡ , sẽ kiếm cớ đuổi việc thì ?!

 

Nghĩ , cố nặn nụ tiêu chuẩn, bắt chuyện:

 

“Chào em trai.”

 

Trần Thiếu Phiền một lúc, lật mắt trắng, hờ hững buông một câu:

 

là nghiệt duyên.”

 

Nghiệt cái đầu á?!

 

là chị đấy!

 

Đương nhiên, chỉ dám gào thét trong lòng, chứ dám cãi nắm giữ cơm áo gạo tiền của .

 

Tối đến, phòng tắm thì phát hiện hai phòng ngủ tầng hai dùng chung một cái nhà vệ sinh!!

 

Giàu thế , mỗi phòng một cái cho xong?!

 

Không gì cả, cầm theo chiếc quần chip màu hồng tắm, mở cửa liền đập mắt một cảnh…

 

Trai bước từ phòng tắm!!

 

Làn da trắng đến ch.ói mắt, cơ bụng từng múi hiện rõ…

 

Những giọt nước kịp lau khô còn đang chảy theo đường cơ bụng xuống

 

Nhìn cảnh ở cự ly gần, thật sự cảm giác sắp chảy m.á.u mũi!

 

“Xin !”

 

vội vàng đóng cửa .

 

Tim nhảy lên 120!

 

Từ đến giờ Trần Thiếu Phiền gì và nọ…

 

ngờ đến mức !

 

Bình thường mặc vest may đo gọn gàng.

 

Ngực áo với tay áo đều phồng phồng, thì cứ toát mùi hormone quyến rũ c.h.ế.t .

 

Nữ đồng nghiệp trong công ty ai cũng thích mơ tưởng về .

 

Còn ai mà cưa Trần Thiếu Phiền thì chắc kiếp cứu cả thế giới.

 

Mãi đến bây giờ mới thực lực thật sự của .

 

Chờ tim bình , đầu óc cũng tỉnh táo hơn đôi chút.

 

Vừa giận nhỉ?

 

chợt phát hiện sai gì .

 

Trai ngoan nhà ai tắm mà khóa cửa chứ?!

 

Vài phút , Trần Thiếu Phiền mặc quần, cởi trần từ nhà tắm.

 

cái n.g.ự.c rắn chắc cứ nhấp nhô theo từng bước chân, đầu óc bắt đầu choáng váng…

 

 

vẫn còn nhớ, năm ngoái mới công ty bao lâu thì trúng ngay đợt hội thao nội bộ.

 

Hồi đó bốc thăm chia đội.

 

Không hiểu xui xẻo may mắn kiểu gì mà bốc trúng cái tên Trần Thiếu Phiền để chơi trò hai ba chân.

 

Lúc đó chẳng ai cũng tham gia, mấy chị em nữ trong công ty hét ầm lên:

 

“Uầy, chơi với sếp á?!”

 

“Nhớ nhân cơ hội sờ tí đấy nhé!”

 

“Con nhỏ đỏ ghê!”

 

chẳng thấy hưởng ở , mà chỉ thấy hổ độn thổ.

 

với chênh khá nhiều.

 

Trần Thiếu Phiền cao mét tám tư, chỉ cao mét sáu hai.

 

Chênh lệch như , chơi cái trò hai ba chân kiểu gì chứ?!

 

 

Loading...