Chương 5
Trần Thiếu Phiền thở dài một :
“ ngay là cô nhận mà.”
“ ám chỉ rõ ràng thế , mà cô vẫn cứng đầu như hòn đá!”
“Lâm San San, cô lắm!”
Ơ… gì mà ?
chẳng qua là ấn tượng gì thôi mà.
“Cậu… học cùng cấp ba với ? Sao thể? Không nên học ở kiểu như… Hồng Kông, New York, Melbourne gì đó ?”
Người như thể dính dáng gì đến cô gái nhỏ ở thị trấn như chứ?
Trần Thiếu Phiền cạn lời:
“Cô ai ? là định kiến! Nhà ba đời đều là thị trấn, ba việc ở thành phố, mất từ sớm, lớn lên cùng ông bà nội.”
“ là trẻ ở quê, đến tận khi lên đại học mới đầu nước ngoài.”
Hắn liếc , chút ngại ngùng :
“Hồi đó… là do cô bảo thích kiểu cao to, múi cơ bắp, nên bao năm nay vẫn kiên trì tập thể hình, bận đến mấy cũng quên đến phòng gym…”
“Chẳng qua là dậy thì muộn thôi, nên tới lớp 11 mới cao mét tám…”
“ khi đó cô nghiệp …”
Anh tuôn một tràng, giống như một lời tỏ tình muộn màng.
Mặt nóng bừng, vội :
“Thanh xuân vườn trường thì thích ai cũng tính mà. Bây giờ chắc còn thích nữa nhỉ?”
Trần Thiếu Phiền bực :
“Ý gì đây? Cô sợ còn thích cô ? Nên mới cố tình vờ như ?”
“ , thích một chị khóa hồi cấp ba cũng nghĩa là sẽ đến với . hồi đó thật lòng thích cô…”
“Sau gặp nữa, cũng tưởng cảm xúc đó qua , cho đến năm ngoái cô đến công ty .”
Hắn hít sâu một :
“Cô vui thế nào ? tưởng cô nhận , chỉ là ngại . còn… còn cố tình gian lận lúc bốc thăm ở hội thao, để chơi ba chân hai với cô…”
: “…”
“Hội thao… là gian lận á?!”
Sao còn chuyện đó !!
Trần Thiếu Phiền chẳng hề thấy hổ, còn đầy tự tin:
“ ! Ban đầu tên còn chẳng trong danh sách. Hôm đó chỉ định ghé qua chút về. Thấy cô ở đó, mới tên cho !”
“ còn cố tình lật bài, ai ngờ… cô cô cô cô cô thực sự quên !!”
Cái màn tố cáo đúng là lý lẽ gì hết.
lẩm bẩm:
“Cậu dậy thì thành công thế , ai mà nhận nổi…”
Trần Thiếu Phiền lập tức phản bác:
“ thì vẫn nhớ cô! Vì cô luôn ở trong tim !”
Trời ơi má ơi!
….
cố gắng lục ký ức, cảm thấy đầu sắp nổ tung.
“…Vậy cái gọi văn phòng, ‘báo một cái’ thật là ‘ôm một cái’ ?”
Trần Thiếu Phiền trừng mắt:
“Chứ ? Kết quả cô bảo chuẩn hóa đơn!”
Hóa mấy câu đối thoại đó là ông gà bà vịt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tinh-yeu-tham-lang/chuong-5.html.]
Lòng đàn ông cũng khó đoán ?!
Trần Thiếu Phiền dở dở :
“ gọi cô , là hỏi xem cô còn nhớ . theo đuổi cô, nhưng cô cứ lảng tránh, đến mức nghi ngờ cô cố tình!”
Bảo đó cứ chuyện kiểu nửa châm chọc nửa giận dỗi.
Nghĩ đến đây, thấy mặt cũng bắt đầu đỏ lên.
“… bạn gái ?”
“Dù đây …” - cân nhắc cách diễn đạt:
“...dù đây từng thích , nhưng thứ là quá khứ . Cậu nên đối xử với bạn gái thì hơn!”
Thay lòng đổi là chuyện .
Đừng vì mà biến thành đàn ông tồi.
Trần Thiếu Phiền ngớ : “ thì lấy bạn gái?”
Không nhận hả?!
chống nạnh: “Cô Nhậm Phi Phi ở phòng nhân sự kìa, đừng giả vờ !”
Chuyện đó cả công ty ai chẳng .
Trong vòng bạn bè của Nhậm Phi Phi ảnh sinh hoạt đời thường của Trần Thiếu Phiền, trông chẳng khác gì một cặp thường xuyên ăn uống với .
Cô còn luôn tự xưng là bà chủ, hống hách với nhân viên và cấp , ai cũng dè chừng.
Trần Thiếu Phiền tối sầm mặt, tức giận :
“Nhậm Phi Phi bướng chua ngoa, trong nước đậu đại học, nước ngoài lượn mấy năm mua cái bằng rởm về!”
“Nghe từng bắt nạt bạn học, ba cô tốn bao nhiêu tiền để giải quyết hậu quả! Loại như , mà thích ?!”
“Nếu ba cô là cổ đông, thì đừng ở công ty, đến thôi còn chẳng thấy!”
Ờm, vẫn cái kiểu khẩu nghiệp quen thuộc.
Thấy đơ , ghé sát, như trút gánh nặng:
“Nói là… cô tưởng bạn gái nên mới dám đối mặt với cảm xúc của ?”
lạnh giọng: “Cậu nghĩ nhiều …”
Trần Thiếu Phiền siết tay, nhẹ nhàng :
“Vậy bây giờ ? Cô lòng , cũng nên cho một cơ hội chứ.”
“Đến cả ông bán thịt lợn mà cô còn chuyện cả tháng, thì một như thế sạch sẽ, ngoại hình , tiền, cơ bụng… lẽ nào xứng đáng hẹn hò với cô?”
Cái logic gì trời?!
hít một thật sâu, chẳng còn gì để :
“… bây giờ là em mà.”
Nếu mà , ảnh hưởng đến tình cảm với chú Trần thì .
còn thể yêu cũng khá quan trọng, nhưng tình yêu tuổi xế chiều thì thật sự khó .
phá hoại hạnh phúc mà cố gắng lắm mới .
Trần Thiếu Phiền bất mãn:
“Cô như là đối xử với công bằng! Tại mỗi gặp , thời điểm cứ lệch một chút như ?!”
Hắn nắm lấy vai , thẳng mắt :
“Mọi chuyện đều do con quyết định. Nếu cô chịu thử, là ?”
“Vì em, sẵn sàng dọn dẹp hết chướng ngại! Xin em… hãy tin một !” - Hắn chân thành .
…
Nói thật, lúc đó d.a.o động dữ dội.
thể cảm nhận tấm chân tình của Trần Thiếu Phiền, nhưng mà… chúng thật sự phù hợp.
“Cậu là tiền.”