TN 80: Kiếp Trước Khổ Đủ Rồi, Trọng Sinh Ta Ly Hôn Thần Tốc - Chương 86: Tưởng Là Nhân Viên Quèn, Ai Ngờ Là Bà Chủ Lớn
Cập nhật lúc: 2026-01-31 05:05:45
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào đến cửa hàng, Vương Tuệ chủ động tiến lên chào hỏi Phó Vân Dao: “Ối chà, Phó Vân Dao, ngờ cô việc ở đây ? Cô cũng chút năng lực và bản lĩnh đấy, thể lên thành phố tìm việc .”
Phó Vân Dao chỉ với Vương Tuệ, mấy để ý đến phụ nữ .
Nếu vì Vương Tuệ là khách hàng của cửa hàng, Phó Vân Dao thậm chí còn thèm .
Vương Tuệ và các đồng nghiệp cùng xem quần áo trong cửa hàng.
“Phải là, quần áo trong cửa hàng thật .” Đồng nghiệp của Vương Tuệ khi thấy quần áo trong cửa hàng đưa nhận xét.
Vương Tuệ cũng ngầm gật đầu: “ là tệ, hơn quần áo ở bách hóa đại lầu nhiều.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Chỉ riêng quy mô và cách trang trí của cửa hàng là khu vực bán quần áo may sẵn ở bách hóa đại lầu thể so sánh .
Ông chủ của cửa hàng thời trang thể mở một cửa hàng lớn như ở tòa nhà Văn Phong, đủ là bình thường.”
“Ừm, chúng thêm một lựa chọn để mua quần áo , thấy quần áo ở đây thời trang hơn ở bách hóa đại lầu nhiều.”
Vương Tuệ và đồng nghiệp của cô tuổi đều lớn, phụ nữ thì ai thích quần áo .
Họ đều việc ở trường đại học, lương bổng khá và định, chút thực lực kinh tế, càng thể mua thêm quần áo để chưng diện.
Vương Tuệ và đồng nghiệp thấy quần áo trong cửa hàng Phong Hoa phục sức , liền định mua thêm vài bộ về.
Vừa , hôm nay cửa hàng khai trương khuyến mãi lớn, còn hoạt động rút thăm trúng thưởng.
Mua thêm vài bộ quần áo, thể thêm vài cơ hội rút thăm.
Biết vận may của họ , trúng TV màu thì ?
Vương Tuệ và các đồng nghiệp đang chọn quần áo thì thấy Phó Vân Dao đến mà tiếp đãi khách hàng khác.
Vương Tuệ liền gọi Phó Vân Dao một tiếng: “Phó Vân Dao, cô ý gì ?
Thấy đến mua quần áo, cô đến tiếp đãi ? Dù chúng cũng là quen, cô tiếp mà tiếp khác.”
Nghe Vương Tuệ kiếm cớ gây sự với , Phó Vân Dao liền chút áy náy với vị khách đang tiếp: “Xin , qua bên xem tình hình một chút.”
Vị khách đang cô tiếp đãi thì cả, quần áo trong cửa hàng họ tự xem, tự thử, lúc mua quần áo ở bách hóa đại lầu, nhân viên bán hàng ở đó đừng là tiếp đãi khách hàng như họ, lườm nguýt là may .
Phó Vân Dao đến mặt Vương Tuệ, hỏi cô : “Chào cô, xin hỏi cô cần giúp gì ?”
[Mặc dù Phó Vân Dao ưa Vương Tuệ, nhưng một khi phụ nữ bước cửa hàng của cô, mua quần áo của nhà cô, Phó Vân Dao vẫn sẵn lòng tiếp đãi t.ử tế.]
Hôm nay là ngày đầu khai trương, Phó Vân Dao hy vọng thể ăn hòa thuận, ít nhất là để khách hàng thấy thái độ phục vụ và sự chân thành của họ.
Nếu ở trong cửa hàng, Phó Vân Dao và như Vương Tuệ xảy mâu thuẫn, sẽ chỉ ảnh hưởng đến cảm nhận của các khách hàng khác về cửa hàng của họ.
Vương Tuệ thấy Phó Vân Dao đến mặt, liền gây sự với cô nữa, mà vẻ cao ngạo, với Phó Vân Dao: “Bộ quần áo , size nhỏ ? thấy chỉ size và size lớn.”
Vóc dáng của Vương Tuệ khá nhỏ nhắn, chỉ cao một mét năm, cũng mập, điều khiến cô chỉ thể mặc quần áo size nhỏ, size mặc cũng rộng.
So với vóc dáng và nhan sắc của Phó Vân Dao, Vương Tuệ thể là thua xa.
Cũng phụ nữ lấy ảo tưởng, cho rằng Phó Vân Dao xứng với Thẩm Tri Viễn.
Cho dù Phó Vân Dao kết hôn với Thẩm Tri Viễn, cũng đến lượt cô .
Phó Vân Dao gật đầu: “Chắc là , kho tìm cho cô.”
Cửa hàng một phòng kho, chuyên để chứa quần áo nhập về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-80-kiep-truoc-kho-du-roi-trong-sinh-ta-ly-hon-than-toc/chuong-86-tuong-la-nhan-vien-quen-ai-ngo-la-ba-chu-lon.html.]
Phó Vân Dao liền kho tìm.
Thấy Phó Vân Dao tìm quần áo cho , cảm giác ưu việt trong lòng Vương Tuệ tăng lên ít.
Cô lẩm bẩm với đồng nghiệp của : “Xem kìa, nhân viên bán hàng của hộ kinh doanh cá thể thể so với đơn vị quốc doanh chính quy , nhân viên bán hàng ở bách hóa đại lầu sẽ như .
Công việc của họ định, dám tỏ thái độ với khách hàng.”
Vương Tuệ nhận rằng nhân viên trong cửa hàng của Phó Vân Dao là cố ý nâng cao thái độ phục vụ, liên quan gì đến việc công việc định .
Đồng nghiệp của Vương Tuệ tiếp lời: “Đó là điều chắc chắn , công việc định, ông chủ cần là cần, dám tỏ thái độ với khách.”
Nghĩ đến công việc của Phó Vân Dao định, thua xa , tâm trạng của Vương Tuệ lên ít.
Ha ha, Phó Vân Dao tìm việc thì chứ? Ai công việc của cô thể bao lâu?
Phó Vân Dao nhanh tìm quần áo size mà Vương Tuệ cần.
Vương Tuệ nhận lấy quần áo liền phòng thử đồ, đó đến gương soi.
Phó Vân Dao liền ở bên cạnh tâng bốc: “Cô mặc lên , hợp với cô. Hôm nay khai trương, cửa hàng hoạt động khuyến mãi, mua hời, còn thể trúng giải lớn nữa.”
Vương Tuệ liếc Phó Vân Dao, hất cằm : “Ừm, cũng thấy tệ, bộ quần áo đắt, cũng chỉ bằng một tuần lương của .
Phó Vân Dao, cô đến cửa hàng nhân viên bán hàng, một tháng bao nhiêu lương?
Lương một tháng mua nổi bộ quần áo ?”
Chế độ đãi ngộ của Vương Tuệ ở đơn vị tệ, một tháng tám mươi đồng.
Cô nghĩ Phó Vân Dao đến cửa hàng nhân viên bán hàng, lương một tháng nhiều nhất cũng chỉ hai ba mươi.
Cô cố ý , chính là để thể hiện sự ưu việt của .
Phó Vân Dao sững một lúc, Vương Tuệ hiểu lầm cô đến đây nhân viên bán hàng, xem cô là bà chủ của cửa hàng .
Cô đang nghĩ xem nên trả lời Vương Tuệ thế nào thì thấy nhân viên phục vụ Vương Phương Phương cầm một kiểu quần áo đến mặt Phó Vân Dao hỏi: “Bà chủ, đây là chiếc quần cuối cùng trong cửa hàng , kiểu quần còn hàng ạ? Rất nhiều khách mua, nhưng thấy trong kho hết .”
Phó Vân Dao Vương Phương Phương hỏi xong liền : “Trong kho còn tức là còn nữa, thế , hôm nay trong cửa hàng kiểu quần áo nào bán chạy hết hàng, các cô đều ghi , nhập hàng thể nhập thêm những kiểu bán chạy.”
Vương Phương Phương Phó Vân Dao dặn dò vội gật đầu: “Vâng, thưa bà chủ, ạ.”
Đợi Vương Phương Phương , Vương Tuệ trợn tròn mắt Phó Vân Dao.
Vừa cô thấy gì?
Nhân viên bán hàng trong cửa hàng gọi Phó Vân Dao là bà chủ?
Vậy là Phó Vân Dao nhân viên bán hàng ở cửa hàng thời trang , mà là bà chủ của cửa hàng ?
Vương Tuệ cảm thấy đầu óc như nổ tung trong khoảnh khắc , dám tin, càng tin.
Phó Vân Dao chỉ là một phụ nữ từ nông thôn đến, học thức, chỉ là một bình hoa di động.
Vương Tuệ thấy cô ly hôn với Thẩm Tri Viễn, là đang chờ xem trò của Phó Vân Dao.
Kết quả bây giờ với cô , khi ly hôn mở một cửa hàng thời trang lớn như , điều khiến Vương Tuệ chút thể chấp nhận .
Cô đương nhiên thấy một mà coi thường sống hơn , quan trọng hơn là, cô mới chế giễu, mỉa mai Phó Vân Dao, thể hiện sự ưu việt của , kết quả vả mặt ngay lập tức.
Vương Tuệ kinh ngạc đến mức nửa ngày nên lời, ngược đồng nghiệp bên cạnh cô cũng Phó Vân Dao, liền hỏi thẳng: “Đồng chí Phó, cửa hàng là do cô mở ?”