TN70: CHIẾN BINH THÉP VÀ ĐÓA HOA NHỎ THẬP NIÊN 70 - Chương 191
Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:21:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 270 Lưu Phượng , con thì vẫn nên chút não
Bị Vương Mao Ni chỉ mũi mắng cho một trận ngay mặt bao nhiêu như , mặt Lưu Phượng đỏ bừng lên như sắp nhỏ m-áu đến nơi .
“ là..."
Lưu Phượng vẫn giải thích, nhưng Triệu Kim Điền ngăn .
Triệu Kim Điền với vẻ mặt vô cùng chất phác:
“Bác gái , lời thể như , Phượng với lão tứ chung sống bao nhiêu năm trời như , còn sinh cho lão tứ ba đứa con nữa.
Năm đó lúc lão tứ lâm bệnh chẳng là Phượng ở bên cạnh chăm sóc chu đáo, tận tâm tận lực đó .
Dù xét phương diện nào thì nhà họ Phó phân gia đều nên một phần của cô chứ nhỉ?"
Triệu Kim Điền càng càng vẻ lý lẽ rạch ròi, Vương Mao Ni cũng nhịn mà bằng con mắt khác.
Sau khi chằm chằm Triệu Kim Điền từ xuống một hồi lâu Vương Mao Ni mới bừng tỉnh đại ngộ.
“Thảo nào thấy lạ nhé, Lưu Phượng đúng là mặt dày thật đấy nhưng gan thì vẫn nhỏ, dám những lời với cơ chứ, hóa là lưng chống lưng cho đây mà!
Sao thế?
Triệu Kim Điền chỉ cưới vợ mà đến cả gia sản nhà họ Phó chúng cũng nhắm tới nữa ?"
Sắc mặt Triệu Kim Điền lập tức đổi, còn vẻ lý lẽ rạch ròi như nãy nữa mà ánh mắt cũng bắt đầu lảng tránh.
Vương Mao Ni cũng chẳng thèm nể mặt vì thấy ngại ngùng chút nào .
“Hôm nay cứ đặt thẳng lời ở đây luôn, nhắm tới thì cũng chỉ là nhắm hão thôi, Lưu Phượng cô nếu cải giá thì còn chuyện khác.
cô cải giá thì còn liên quan gì đến nhà họ Phó chúng nữa, đừng là chia gia sản, ngay cả một hạt lương thực cũng đừng hòng mà lấy .
Đồ đạc của phòng bốn hiện giờ đang ở trong tay , đợi Tứ Oa chúng nó thành gia lập thất thì sẽ chia cho chúng nó, Lưu Phượng cô đừng mà mơ màng thò tay , nhất là đừng nhắm tới.
Nếu cô còn dám nhảy nhót nữa thì đừng trách nể tình mà c.h.ặ.t luôn cái móng tay của cô đấy."
Sự hung hãn và ghê gớm của Vương Mao Ni nổi tiếng khắp cả đội sản xuất .
Lưu Phượng sống ở nhà họ Phó bao nhiêu năm nay nên cô hiểu rõ tính tình của Vương Mao Ni hơn bất cứ ai khác.
Chỉ Vương Mao Ni thôi là Lưu Phượng run lên cầm cập , sắc mặt cũng trở nên tái nhợt vài phần.
Lưu Phượng Triệu Kim Điền với vẻ cầu khẩn:
“Kim Điền , là thôi ?
Chúng về nhà sống cho thật , chỉ cần hai chúng chăm chỉ lụng thì cuộc sống chắc chắn sẽ kém mà."
Triệu Kim Điền hất tay Lưu Phượng chằm chằm Vương Mao Ni với ánh mắt hung tợn.
“Bà thể hù dọa khác chứ chẳng hù dọa .
Lưu Phượng cô là ruột của ba em chúng nó, chúng nó hiếu kính ruột là điều đương nhiên."
Vương Mao Ni thần sắc hờ hững:
“ là điều đương nhiên, đợi chúng nó thành gia lập thất thì hiếu kính ruột thế nào cũng , chẳng quản."
Ý tứ trong lời chính là hiện giờ thì miễn bàn.
Thái độ càng khiến Triệu Kim Điền tức giận hơn, tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm.
Triệu Kim Điền thực sự tức giận.
Anh lột bỏ lớp mặt nạ chất phác hiền lành chính là để giúp Lưu Phượng lấy phần tiền và lương thực của phòng bốn .
Bây giờ bắt chịu cảnh xôi hỏng bỏng thế thì cam lòng cho ?
Tô Nhuyễn Nhuyễn một bên mặc dù nãy giờ vẫn lên tiếng nhưng cô bảo vệ bốn nhóc tì lưng , đồng thời vẫn luôn cảnh giác Triệu Kim Điền, sợ rằng Triệu Kim Điền sẽ vì một câu hợp mà tay.
Chỉ tiếc là Phó Văn Cảnh đạp xe ba bánh một lúc lâu , nếu cũng chẳng dung thứ cho Triệu Kim Điền ở đây mà la hét om sòm như .
Vương Mao Ni chằm chằm Triệu Kim Điền với ánh mắt u ám:
“Sao thế?
Không đòi đồ của nhà họ Phó chúng nên thẹn quá hóa giận ?
Còn tay với cơ ?"
“ ——"
“Không cho chú bắt nạt bà nội cháu!"
Giọng khàn khàn đặc trưng của thiếu niên đang tuổi dậy thì đột ngột vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mặt ở đây.
Mọi đồng loạt đầu thì thấy Phó Tứ Oa đang chạy tới như một cơn gió.
Chẳng mấy chốc Phó Tứ Oa chạy tới ngay mặt dang rộng hai tay che chắn mặt Vương Mao Ni.
Thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi vì đang tuổi lớn nên dáng khá cao nhưng vô cùng g-ầy gò.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng thấy chút m-ỡ th-ừa nào cả.
Cậu bé cứ đó với những đường nét non nớt nhưng biểu cảm thì vô cùng kiên nghị.
“Không cho các bắt nạt bà nội !"
Phó Tứ Oa hét lên một tiếng nữa, giọng còn lớn hơn nãy, thậm chí còn lạc giọng nữa.
Cậu bé Triệu Kim Điền và Lưu Phượng với ánh mắt đỏ hoe, ánh mắt đó giống như một con sói nhỏ thương , rõ ràng là sợ hãi nhưng cũng vô cùng dữ tợn.
Lưu Phượng thấy Phó Tứ Oa xong vành mắt cũng lập tức đỏ lên, mí mắt khẽ động là nước mắt lã chã rơi xuống hai bên má .
Triệu Kim Điền thì chẳng hề thấy sợ hãi chút nào mà khôi phục về dáng vẻ của một , mở miệng vẻ thấm thía lắm cơ.
“Tứ Oa , cháu gì thế?
Đây là cháu đấy, cháu mang nặng đẻ đau sinh cháu cơ mà, cháu còn thể hại cháu ?
Cứ giao đồ của phòng bốn cho cháu giữ lấy, đều để dành cho ba em các cháu thôi.
những thứ nếu ở trong tay bà nội cháu thì còn thể để cho ba em cháu ?
Cả cái đội sản xuất ai mà chẳng bà nội cháu thương nhất là chú bảy của cháu chứ, bây giờ nhà chú bảy cháu thêm bốn đứa nhỏ nữa , bà nội cháu ngày nào cũng dắt theo chúng nó bên , chắc chắn là sẽ lấy tiền và phần lương thực của các cháu để trợ cấp cho chúng nó thôi!
Chúng giúp các cháu đòi đồ đạc và tiền bạc thì cháu nên về phía chúng mới đúng chứ!
Cháu các phòng khác xem, nhà nào chẳng nắm c.h.ặ.t tiền và lương thực trong tay ?
Sao cháu ngốc thế chứ?"
Triệu Kim Điền khi xong một tràng lời còn tiến lên phía hai bước, đưa tay định vỗ vai Phó Tứ Oa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-chien-binh-thep-va-doa-hoa-nho-thap-nien-70/chuong-191.html.]
Bàn tay còn kịp chạm vai Phó Tứ Oa thì Phó Tứ Oa dùng sức gạt mạnh .
“Chuyện của nhà họ Phó chúng cần đến lượt chú ở đây giả nhân giả nghĩa .
Bà nội đối xử với chúng thì một ngoài như chú cái gì?"
“Cái thằng bé chẳng thế nhỉ?"
Triệu Kim Điền bất lực lắc đầu:
“ nếu nể mặt cháu thì chẳng thèm quản các cháu gì .
Cháu tin lời thì cũng nên tin lời cháu chứ nhỉ?
Để cháu cho cháu ."
Triệu Kim Điền sang Lưu Phượng:
“Phượng , đúng lúc Tứ Oa ở đây đấy, em cứ cho nó hiểu , gì nào hại con cái cơ chứ?"
Lưu Phượng nước mắt giàn giụa, đến mức giọng cũng nghẹn ngào cả lên.
Cô chậm rãi tới đối diện với Phó Tứ Oa đưa tay nắm lấy cánh tay bé:
“Tứ...
Tứ Oa , chú Triệu của con đúng đấy, chúng đều là vì cho ba em các con cả thôi!
Các con là con ruột của cơ mà, còn thể hại các con ?
Mẹ chỉ là lo lắng... lo lắng rằng... bà nội con sẽ lấy phần của các con để trợ cấp cho nhà chú bảy con thôi..."
Tô Nhuyễn Nhuyễn nãy giờ vẫn im lặng quan sát, nhưng đến đây cô thực sự nhịn nổi nữa .
“Lưu Phượng , lương của Văn Cảnh bao nhiêu thể cô rõ nhưng Văn Cảnh mỗi tháng gửi bao nhiêu tiền và phiếu về thì chắc cô cũng đại khái chứ nhỉ?
Bấy nhiêu năm nay , tiền phiếu thức ăn đồ dùng mà Văn Cảnh gửi về chẳng lẽ nhiều bằng phần đồ đạc chia cho phòng bốn ?
Chúng đến mức dòm ngó đồ đạc của phòng bốn cơ chứ?
Con thì vẫn nên chút não , nếu thì cái vật hình tròn mọc cổ cô chẳng chẳng khác gì một quả bóng chứa đầy nước ?"
Triệu Kim Điền rõ ràng là dùng một tràng lời để dỗ ngon dỗ ngọt Lưu Phượng đến nhà họ Phó gây hấn, mà Lưu Phượng tin là thật mới lạ chứ.
Chương 271 Mọi phẫn nộ
Bị Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ mũi mắng cho một trận như , Lưu Phượng đầu tiên là sững sờ, nhưng nhanh đó lắc đầu.
“Em dâu bảy , em đừng như , Kim Điền loại như em , là thực lòng cho chị, dù chị ở nhà họ Phó bấy nhiêu năm nay đối với lão tứ và con cái cũng tận tâm tận lực mà..."
Tô Nhuyễn Nhuyễn vốn dĩ tưởng rằng Lưu Phượng chỉ là ngu ngốc thôi.
bây giờ xem Lưu Phượng xa ngu ngốc.
Nghĩ cũng đúng thôi.
Năm đó lúc cô mới gả tới đây, Phó Văn Cảnh dắt cô mua ít vải vóc mang về, lúc đó Lưu Phượng còn đặc biệt tìm cô mua vải để may quần áo cho bản cô cơ mà.
Một vốn dĩ ích kỷ trong những chuyện nhỏ nhặt đời thường như thì trong chuyện phân gia thế thể thực sự vì con cái mà cân nhắc chứ?
Dáng vẻ cô thể hiện ngoài trông giống như Triệu Kim Điền xúi giục .
nếu suy xét kỹ một chút thì sẽ phát hiện Lưu Phượng chẳng qua là mượn cái cớ để đường đường chính chính đòi đồ đạc thôi.
Hai đúng là thú vị thật đấy, cứ thế mà lợi dụng lẫn .
Chỉ là họ diễn kịch như thế nào, đối phương đang lợi dụng thôi.
Đối với một đang giả vờ ngu ngơ như Lưu Phượng thì nhiều cũng vô ích.
Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ liếc Lưu Phượng thêm một cái:
“Anh thực sự với cô thì chẳng liên quan gì đến cả.
Điều là sẽ dòm ngó đồ đạc của phòng bốn, và cũng chẳng đời nào đưa đồ của phòng bốn cho .
Còn cô thì tin tùy cô."
Ánh mắt Lưu Phượng đầy vẻ phức tạp, khóe miệng cứ mím c.h.ặ.t :
“Nếu em lấy và cũng chẳng đưa cho em, thì đưa cho chị thì ?
Đưa cho chị chẳng chị sẽ còn nghĩ ngợi linh tinh nữa ?"
Tô Nhuyễn Nhuyễn trực tiếp đảo mắt khinh bỉ:
“Cô nghĩ ngợi linh tinh thì liên quan gì đến chứ?"
Thực sự tưởng bản mặt mũi lớn lắm chắc?
Tô Nhuyễn Nhuyễn giải thích vài câu như chẳng là để cho Lưu Phượng , chủ yếu là để cho những đang hóng hớt xung quanh thôi.
Chỉ cần xung quanh nhăng cuội là , còn trong lòng Lưu Phượng nghĩ thế nào thì Tô Nhuyễn Nhuyễn chẳng thèm quan tâm.
Lưu Phượng còn định thêm gì đó nhưng Phó Tứ Oa ngăn .
“Mẹ ơi, đúng là của con ?"
Câu hỏi của Phó Tứ Oa khiến cả trường chìm im lặng.
Lưu Phượng cũng hỏi cho sững sờ mất một lúc, nhưng nhanh đó phản ứng , cả cô như bốc hỏa lên:
“Phó Tứ Oa, mày cái gì thế hả?
Tao mày thì ai là mày nữa?
Tao mới vài ngày mà mày thèm nhận cả ruột nữa ?"
Giọng Phó Tứ Oa nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe cả lên:
“Nếu là ruột của con thì tại chẳng bao giờ mong con cả ?
Lúc bố con còn sống, bố con cái gì cũng lời , cái gì nhất cũng dành cho hết, còn ba em con chẳng khác nào con mèo con ch.ó mà bố nuôi cả, lúc vui thì cho miếng ăn, lúc vui thì đ-ánh mắng.
Từ lúc ba em con mới lên ba lên năm là giặt giũ nấu cơm và chăm sóc .
Sau lúc bố con lâm bệnh cũng đều là ba em con chăm sóc cả, chỉ một bên động mồm động mép thôi.
Sau nữa lúc bố con còn nữa, trong mắt dường như chẳng còn ba em con nữa , chẳng hề coi chúng con là con cái của chút nào.
Có gì ngon thì là của , tiền thì mua quần áo cho bản mặc.
Nghĩ là ruột của chúng con nên dù như ba em con cũng đều nhẫn nhịn hết .
Cô rời , ngay cả con ruột cũng cần, mà còn dám vác mặt đến đây đòi chia tài sản nhà họ Phó chúng cơ ."