TN70: CHIẾN BINH THÉP VÀ ĐÓA HOA NHỎ THẬP NIÊN 70 - Chương 245
Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:39:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc Phó Văn Cảnh dạy dỗ ba em, Phó Xuân Sơn và Vương Mao Ni đều lên tiếng.”
Không ngăn cản, càng can thiệp.
Ba em Phó Tứ Nha từ nhỏ mất cha, một gì.
Mặc dù Vương Mao Ni và Phó Xuân Sơn để họ lớn lên bình an, lo ăn mặc, cũng học, nhưng ở một phương diện, cũng giáo d.ụ.c họ như thế nào.
Bây giờ Phó Văn Cảnh là chú Bảy mặt, họ tự nhiên là vui mừng chứng kiến.
Nghĩ đến ngày mai còn việc, khi trời tối hẳn, liền về phòng.
Về đến nhà, mới lên giường, bốn đứa nhỏ ngáp ngắn ngáp dài.
Lúc ở xe lửa, bốn đứa mặc dù ngủ ít, nhưng ở xe lửa hiển nhiên là nghỉ ngơi .
Hôm nay mới về, khá hưng phấn, chơi cả một ngày trời, bây giờ tự nhiên là mệt rũ rượi .
Thấy bốn đứa ngừng ngáp, vành mắt cũng chút ửng đỏ, trong mắt rưng rưng nước, Tô Nhuyễn Nhuyễn vội vàng bảo các bé xuống ngủ.
Giường rộng, bốn đứa xếp thành một hàng, mỗi đứa lên cái gối nhỏ của , bụng mỗi đứa đắp một miếng chăn nhỏ.
Gần như mới nhắm mắt , chìm sâu giấc ngủ, thở cũng trở nên nhẹ nhàng hẳn.
Nhìn dáng vẻ ngủ yên bình của các bé, dù Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng buồn ngủ , nhưng vẫn chút nỡ ngủ.
Đang chằm chằm, bờ vai liền vỗ nhẹ một cái.
Trong phòng ngoài bốn đứa nhỏ ngủ say , chỉ còn Phó Văn Cảnh.
Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng dọa, chậm rãi đầu , mỉm Phó Văn Cảnh từ lúc nào tới:
“Bản kế hoạch xong ạ?”
“Viết xong .”
Phó Văn Cảnh gật đầu:
“Quá trình trưởng thành của ba em những năm qua, ít nhiều vẫn chút vấn đề.
Muốn sửa cho các cháu, ít nhiều vẫn tốn chút thời gian.
Viết một bản kế hoạch, vẫn hơn là nghĩ đến đến đó.”
Phó Văn Cảnh như , Tô Nhuyễn Nhuyễn vô cùng tán thành.
Rất nhiều chuyện, kế hoạch luôn hơn là kế hoạch nhiều.
Tô Nhuyễn Nhuyễn tựa đầu lên vai Phó Văn Cảnh, dịu dàng lên tiếng:
“Ba em thì dễ sắp xếp, còn bên bố thì định thế nào?
Mặc dù hiện giờ định , nhưng tính tình của bố rõ mà, họ chắc chắn sẽ cam tâm ở đây lâu dài .
Tứ Nha ngày một lớn , cứ ngủ như thế cũng là cách.”
“Anh cũng đang nghĩ vấn đề đây.”
Phó Văn Cảnh thở dài một tiếng:
“Mẹ thì cũng thôi, chứ bố thì trồng trọt, mảnh vườn rau nhỏ trong sân nhà , cũng đủ để ông tung tẩy.
Ngày mai sẽ với đơn vị một tiếng, xem thể nhanh ch.óng xin cho ông một miếng đất thổ cư , đến lúc đó xây cái sân rộng một chút, cũng thể mỗi một phòng, chúng thỉnh thoảng về cũng chỗ ở.”
“Những chuyện em giúp gì, chỉ thể dựa một bận rộn thôi.
Em ở đây ngược thể mua một hạt giống , chỉ là lý do chính đáng để mang , nếu thể mảnh đất của riêng thì , trồng gì trồng nấy, lúc mang cũng thể là do vô tình ươm mầm ...”
Lời mặc dù như , nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng , thao tác chuyện thành công khó nhường nào.
Phó Văn Cảnh nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Tô Nhuyễn Nhuyễn:
“Những chuyện vội, chúng đều còn trẻ, bố tuổi tác cũng lớn, những chuyện em , nhất định thể .”
“Em .
Cứ thong thả mà thôi.”
“Sáng mai sắp xếp xong chuyện của ba em, chiều chúng lên huyện một chuyến nhé.”
Nghe thấy Phó Văn Cảnh đột nhiên chuyển chủ đề, Tô Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy chút kỳ lạ, hình đều thẳng lên một chút, nghiêng đầu mặt Phó Văn Cảnh.
“Lên huyện gì ạ?
Còn thiếu đồ gì ?”
Phó Văn Cảnh bẹo mũi Tô Nhuyễn Nhuyễn:
“Nếu sớm em quên chuyện , thì nhắc đến .”
Trong miệng như , Phó Văn Cảnh cũng khẽ lên.
Nghe , Tô Nhuyễn Nhuyễn gần như ngay lập tức hiểu , mắt cũng sáng bừng lên.
“Anh là, chúng trạm thu mua phế liệu ?”
“ thế, chẳng em cứ đau đáu , tranh thủ lúc còn thời gian, chúng cùng dạo một vòng.
Đợi đơn vị tập luyện , để một em , vẫn yên tâm.”
“Đi !”
Tô Nhuyễn Nhuyễn gật đầu như giã tỏi:
“Nhất định , em mong ngóng lâu lắm .”
Cứ hễ nghĩ đến sắp trạm thu mua phế liệu, Tô Nhuyễn Nhuyễn trong lòng khỏi phấn khích.
Xuyên đến đây hơn hai năm , cuối cùng cũng đến lượt cô phát tài ?
Phó Văn Cảnh dáng vẻ của Tô Nhuyễn Nhuyễn, chỉ thấy buồn :
“Nhìn em vui thế , còn tưởng em nhặt bảo vật đấy!”
Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ đáp.
Đối với cô mà chẳng là nhặt bảo vật ?
“Được .”
Phó Văn Cảnh nhẹ nhàng xoa đầu Tô Nhuyễn Nhuyễn:
“Đừng sướng âm ỉ nữa, lao lực mấy ngày , mau xuống ngủ !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-chien-binh-thep-va-doa-hoa-nho-thap-nien-70/chuong-245.html.]
Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng thật sự mệt , thêm gì nữa, cùng Phó Văn Cảnh xuống.
Cùng với một tiếng tạch, đèn tắt , trong phòng chìm một mảnh bóng tối.
Tô Nhuyễn Nhuyễn chậm rãi nhắm mắt , một lát liền chìm sâu giấc ngủ.
Ở cái thời đại giải trí ban đêm , đại đa đều ngủ sớm.
Đừng họ tắm rửa xong ở trong sân tán gẫu, bây giờ ở trong phòng chuyện một lát, thời gian thực tế cũng mới hơn 8 giờ, còn đến 9 giờ.
Giấc ngủ , Tô Nhuyễn Nhuyễn ngủ thẳng đến 6 giờ sáng hôm .
Ngủ một giấc chín tiếng đồng hồ, cảm giác mệt mỏi tiêu tan hết, cả giống như sống .
Tô Nhuyễn Nhuyễn dậy, vươn vai một cái.
Trên giường còn bóng dáng Phó Văn Cảnh, chỉ còn bốn đứa nhỏ vẫn đang ngủ say.
Nhìn các bé ngủ ngon, Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng phiền các bé.
Động tác nhẹ nhàng quần áo, giày , mở cửa ngoài.
Vừa mới mở cửa, mùi thơm của nước gạo trong bếp xộc mũi.
Chương 348 mới thèm chấp bà
Cả căn bếp đều bốc nóng hầm hập, Vương Mao Ni đang thái rau, còn Phó Tứ Nha thì bên cạnh bệ bếp nhóm lửa.
Nhìn thấy hai họ bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán, mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn nóng lên, chút cảm thấy ngại ngùng.
Một già một trẻ đều dậy nấu cơm , cơm cũng sắp nấu xong , cái trẻ khỏe như cô đây mới ngủ dậy.
Tô Nhuyễn Nhuyễn đang ngại ngùng, Vương Mao Ni ngước mắt sang.
“Bốn đứa nhóc đó, đêm qua ngủ ngon chứ?”
Tô Nhuyễn Nhuyễn lập tức gật đầu lia lịa:
“Ngon ạ!
Vừa phòng buồn ngủ , mới chạm gối là ngủ say , bây giờ vẫn ngủ dậy ạ!”
Trên mặt Vương Mao Ni lộ nụ :
“Lúc ở xe lửa ngủ ngon , cứ để cho các bé ngủ , kịp ăn bữa sáng cũng , cứ để phần hâm nóng trong nồi cho các bé.”
“Con cũng nghĩ như ạ.”
Cơm thể ăn muộn một chút, nhưng giấc ngủ thì nhất định ngủ cho .
Một khi ngủ ngon, tinh thần thì chớ, còn dễ gắt gỏng quấy nhiễu khác.
Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng lãng phí thời gian, chuyện với Vương Mao Ni, lấy bàn chải và cốc đ-ánh răng của , hứng nước đ-ánh răng.
Trong sân chỉ một Phó Xuân Sơn, vẫn là xổm trong vườn rau chăm sóc những loại rau tươi đó.
Tô Nhuyễn Nhuyễn chào hỏi Phó Xuân Sơn một tiếng, đ-ánh răng xong bếp.
“Mẹ, Văn Cảnh và Tứ Oa, Ngũ Oa ạ?”
“Đi chạy bộ .”
Vương Mao Ni cứ thở dài:
“Con xem xem, chúng hôm qua mới về, mới định xong, còn kịp nghỉ ngơi lấy sức nữa, chạy bộ , thật sự là một chút cũng rảnh rỗi .”
Lời của Vương Mao Ni thì vẻ như đang càm ràm, nhưng đồng thời cũng là một loại xót xa.
Tô Nhuyễn Nhuyễn mỉm với Vương Mao Ni:
“Mẹ, chuyện , Văn Cảnh tự hiểu rõ mà, chúng cứ mặc kệ .”
“Mẹ cũng chỉ thôi, chứ ai thật sự quản nó .”
Nghe lời của Vương Mao Ni, Tô Nhuyễn Nhuyễn và Phó Tứ Nha hẹn mà cùng lên.
Bữa sáng đơn giản dễ , rau cho nồi là thể chuẩn ăn cơm .
Tô Nhuyễn Nhuyễn vốn dĩ còn tưởng, bốn đứa nhỏ còn ngủ thêm một lúc lâu nữa, ngờ bên rau vẫn khỏi nồi, trong phòng động tĩnh .
Vào phòng một cái, thấy bốn đứa nhỏ đều dậy, đang dụi mắt.
Mấy em các bé điểm là nhất, bất kể lúc nào ngủ dậy cũng lóc om sòm.
Tô Nhuyễn Nhuyễn đưa quần áo cho các bé, giúp các bé cùng mặc , dẫn các bé ngoài rửa mặt đ-ánh răng.
Các bé thu dọn xong xuôi, cơm canh cũng dọn lên bàn.
Phó Văn Cảnh cùng Phó Tứ Oa, Phó Ngũ Oa, lúc cũng về .
Mọi quây quần bên ăn bữa sáng, bữa cơm, Phó Văn Cảnh định đưa ba em Phó Tứ Nha tập luyện.
Vương Mao Ni và Phó Xuân Sơn là tin tưởng Phó Văn Cảnh, đơn thuần là khá hiếu kỳ, cũng theo xem thử.
Thấy đều , tính hiếu kỳ của bốn đứa nhỏ cũng trỗi dậy, cũng đòi theo.
Lúc Tô Nhuyễn Nhuyễn mới đến đại viện năm ngoái, hai em Tiêu Chính Quân nhà hàng xóm tập luyện , nhưng từng tận mắt thấy.
Lúc thấy đều , Tô Nhuyễn Nhuyễn tự nhiên cũng dự định theo xem một chút.
Cả gia đình cùng khỏi cửa, già trẻ lớn bé cộng mười mấy , trông cũng là một đám đông rầm rộ.
Lúc mới ăn sáng xong lâu, khỏi cửa thật sự ít.
Khi thấy một đám như họ, ít đều tò mò vạn phần.
“Đại đội trưởng Phó, nhà đông thế ?
Đây là định gì thế?”
Phó Văn Cảnh mỉm :
“Cháu trai cháu gái đến , định đưa bọn trẻ rèn luyện một chút, bố hiếu kỳ nên cũng theo xem thử.”
“Hóa là như !
còn tưởng các đông thế cùng , là định đ-ánh nh-au đấy chứ!”
Lời thốt , ít cũng theo.
Tuy nhiên đây đều là những nụ thiện ý, lời trêu chọc bâng quơ, ai vì thế mà vui cả.