Quách Như mắng, lập tức tung chăn dậy, ném một cái gối về phía Dương Chí Cương, vẫn hả giận, cầm đèn dầu tủ đầu giường ném về phía ông .
Thẹn quá hóa giận, lớn tiếng la lối om sòm.
"Dương Chí Cương! chỉ quên đổ nước thôi mà, nửa đêm nửa hôm, mắng lớn tiếng thế gì hả?"
"Cái đồ đàn ông già , một chút cũng quan tâm thể hiện tình cảm với khác!"
"Bình thường nước rửa chân đổ ?"
"Sư trưởng còn bưng nước rửa chân cho vợ, ở nhà vẻ cái gì!"
" cũng là phụ nữ độc lập lòng tự trọng, chuyện với khách sáo chút!"
Khí thế một chút cũng thua kém Dương Chí Cương.
Đây vẫn là đầu tiên hai bùng nổ xung đột kịch liệt như khi kết hôn.
Trong bóng tối, Dương Chí Cương nhanh tay lẹ mắt đỡ cái đèn dầu , từ trong túi lấy hộp diêm, thắp sáng lên rõ dáng vẻ hiện tại của Quách Như.
Đầu tóc bù xù, mặt đầy nước mắt, nghiến răng nghiến lợi, trợn mắt trừng trừng.
Khuôn mặt ánh đèn dầu chẳng chút nào.
Tưởng là nữ giáo viên nho nhã lịch sự, ngờ là đồ đanh đá.
Tưởng cô là giáo viên lòng yêu thương, sẽ đầu kính già yêu trẻ, thực tế, cũng độc ác như những bà kế bình thường khác.
Càng nghĩ càng thấy tệ hại!
Dương Chí Cương thầm định tính chất cho cô trong lòng, càng dung túng cô nữa.
"Quách Như, em từ tận đáy lòng chê lớn tuổi hơn em, hối hận vì kết hôn với ?"
Quách Như ngẩn , biện giải, cũng tiếp lời.
Thừa nhận , thể sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng - gán mác tư tưởng đoan chính.
Dương Chí Cương tiếp tục : "Yêu cầu vô lý của em bắt đưa cha và con cái về quê, một cái cũng sẽ đồng ý với em!"
"Em cảm thấy thể thích ứng với gia đình của , ngày mai thủ tục ly hôn ."
"Nữ đồng chí tư tưởng độc lập, lòng tự trọng công việc như em khi ly hôn nhất định sẽ nhiều nam đồng chí trẻ tuổi ưu tú theo đuổi, lỡ dở em nữa."
Nói xong ngoài, hút t.h.u.ố.c bên ngoài.
Để Quách Như một ôm chăn hu hu lóc.
Cô ngờ thái độ của Dương Chí Cương cứng rắn như .
Thật hối hận khi lấy ông ! Ruột gan đều hối hận xanh mét !
Nếu lấy ông , hạ thấp yêu cầu, lấy sĩ quan cấp thấp hơn một chút cũng cơ hội.
Còn cái Viên Trường Thắng , ghép đôi với cũng , tiếc là Hạ Vũ Hân nhặt món hời.
Lúc đó chính là cảm thấy Dương Chí Cương cấp bậc cao, bốn đứa con đều lớn , cần lo lắng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Tưởng ông là đàn ông từng ly hôn sẽ càng trân trọng yêu thương vợ đầu hôn như cô .
Không ngờ ông một chút cũng học cách đàn ông trong những cuộc hôn nhân .
Cô hối hận quá !
mà, thật sự ly hôn , tái giá chỉ thể tìm đàn ông từng ly hôn.
Chắc là ở đây cũng khó tìm , dù cấp bậc của Dương Chí Cương cao, những sĩ quan khác chắc chắn dám lấy vợ cũ của ông .
Tiếng cãi của hai nhanh kinh động đến nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-cuoi-chop-nhoang-theo-chong-nhap-ngu-dai-tieu-thu-mang-ca-kho-hang-ti-xuyen-ve-qua-khu/chuong-457-chien-tranh-lanh-bung-no-con-rieng-vach-tran-bo-mat-me-ke.html.]
Dương Đại Thụ lay lay ông nội đang giả vờ ngủ bên cạnh: "Ông nội, cha và kế cãi ."
Dương Mộc Sinh: "Đừng quan tâm, vợ chồng với gì chuyện cãi ."
Trong một căn phòng khác, hai chị em Dương Chân Chân, Dương Viện Viện hớn hở bàn tán.
"Mẹ kế , chắc chắn là cha đ.á.n.h."
"Bị đ.á.n.h đau lắm nhỉ?"
Hoàn là giọng điệu hả hê khi gặp họa.
Bà nội Trương Thủy Muội ngủ ở giường lập tức mắng: "Nói bậy bạ cái gì, cha chúng mày bao giờ đ.á.n.h phụ nữ!"
Dương Tiểu Quyên lớn tuổi , hiểu chuyện sớm, hùa theo bà nội giáo d.ụ.c hai đứa em gái: "Cha bao giờ đ.á.n.h phụ nữ, hai đứa đừng hỏng thanh danh của cha."
Hai đứa nhỏ phục hừ hừ hai tiếng, tiếp tục ghé tai thì thầm trong chăn.
"Xem kế sắp cút khỏi nhà chúng ."
"Đi càng , ngày nào cũng hung dữ với chúng , như chủ nợ ."
"..."
Trương Thủy Muội dù cũng là của Dương Chí Cương, thể mặc kệ, nghĩ ngợi, thở ngắn than dài trở dậy, khoác áo bông .
"Tiểu Quyên, bà ngoài khuyên can, cháu chị cả trông chừng hai đứa em, đừng để chúng nó ngoài chuyện hóng hớt mất mặt."
"Vâng ạ, bà nội, bà yên tâm , cháu sẽ trông chừng chúng nó." Dương Tiểu Quyên ngoan ngoãn đáp.
Cửa phòng kẽo kẹt mở , đó đóng .
Nghe thấy tiếng bước chân của bà nội xa , hai đứa nhỏ lập tức dậy.
"Chị cả, bọn em tè."
Chúng nó chính là động tĩnh.
"Nhịn , đợi bà nội về hẵng !" Dương Tiểu Quyên trấn áp: "Không lời chị đ.á.n.h cho đấy!"
Hai chị em nhỏ ngủ giường lúc mới thành thật.
Hoàn đ.á.n.h chị cả lớn lên ở nông thôn.
mồm miệng thì rảnh rỗi.
"Chị cả, chị là ngốc nghếch thích bà kế chứ?"
"Em cho chị , kế chẳng ai cả."
"Cũng chẳng thấy bà với chị."
Dương Tiểu Quyên đốp chúng: "Hai đứa như , chứng minh hai đứa ? Mẹ chị c.h.ế.t , hai đứa những cho chị và cả theo quân đội, cũng cho cha thư cho bọn chị, độc ác ."
Hai chị em nhỏ ngẩn .
Thật ngờ đến điểm , chúng nó cũng coi như là kế của Dương Tiểu Quyên.
Dương Viện Viện nghĩ ngợi, cãi : "Cha tháng nào cũng gửi tiền cho các chị ? Cũng để các chị đói."
Dương Tiểu Quyên khẩy: "Vậy bây giờ đưa hai đứa về quê sống, để cha gửi tiền cho hai đứa ?"
Dương Viện Viện: "Em mới thèm, chị cả, chị độc ác quá!"
Dương Tiểu Quyên: "Hai đứa mới độc ác, từ nhỏ lớn lên bên cạnh cha ăn ngon mặc , chiếm hết hời, còn coi thường cả chị cả ở quê, bây giờ bảo hai đứa trải nghiệm cuộc sống nông thôn, chịu ?"
Hai đứa nhỏ một tràng cho cứng họng hồi lâu đáp .