TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công - Chương 319: Ôm nàng vào lòng, ấm áp mà ngọt ngào!
Cập nhật lúc: 2026-01-15 19:15:11
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe những lời Tôn Lan , nỗi thất vọng trong mắt Nguyễn Thanh Hoan càng lan rộng như thủy triều. Để đó, sự thất vọng đều rơi tĩnh lặng, trở thành một vùng biển c.h.ế.t, còn gợn sóng.
, khi Tôn Lan đón cô về quê, cô ăn no bữa. việc cô thể học, thể thi đỗ văn công đoàn, tất cả đều dựa sự nỗ lực của chính cô. Dựa ... niềm tin rằng cô giúp Tôn Lan một cuộc sống hơn.
Hồi mới về quê, thực cô học. Tôn Lan cũng chẳng dư tiền cho cô tới trường. Khi đó, cô chạy đến bên ngoài cửa sổ lớp học để lỏm thầy cô giảng bài. Cô nhiều đến mức các giáo viên trong trường đều nhẵn mặt. Có một cô giáo vì cảm động sự hiếu học của cô, nên trong một cả lớp bài kiểm tra, đưa cho cô một tờ đề quý giá.
Lần đó, cô bài còn hơn cả những học sinh trong lớp. Cô giáo vì tiếc tài nên tìm đến hiệu trưởng, dùng đồng lương ít ỏi của để đóng học phí cho cô. Kể từ lúc đó, cô mới thể đường đường chính chính lớp học tập.
Thời , lương giáo viên thực sự thấp, cô để cô giáo mãi gánh vác học phí cho . Hễ thời gian rảnh, cô tìm việc lặt vặt để , cũng giúp những học sinh khá giả trong trường chạy việc vặt kiếm vài xu, cuối cùng cũng dành dụm đủ học phí cho năm .
Cô giáo vẫn luôn chăm sóc cô. Mối quan hệ giữa hai ngày càng thiết. Cô giáo thích khiêu vũ. Thấy dáng cô linh hoạt, thiên bẩm về vũ đạo, những lúc rảnh rỗi cô giáo thường dạy cô nhảy.
Sự nỗ lực bao giờ là vô ích. Cô học mệt thì nhảy, nhảy mệt học. Ngày qua ngày, năm qua năm, cuối cùng cô dựa nỗ lực của bản để thi đỗ văn công đoàn. Chế độ đãi ngộ của văn công đoàn , tháng lương đầu tiên cô nhận ba mươi lăm đồng. Cô giữ năm đồng, còn ba mươi đồng đều đưa hết cho Tôn Lan. Tháng thứ hai cộng cả tiền thưởng, cô nhận ba mươi tám đồng. Cô giữ ba đồng, đưa cho Tôn Lan ba mươi lăm đồng. Tháng thứ ba...
Đầu năm ngoái, Tôn Lan viện nửa tháng, bộ viện phí đều do một tay cô chi trả. Suốt nửa tháng đó, bọn Nguyễn Dũng chẳng ai thèm đến bệnh viện thăm bà , chỉ cô thức trắng đêm nghỉ để chăm sóc...
Khi cô còn nhỏ, Tôn Lan từng chăm sóc cô, cho cô ấm, thực tế cô đối với Tôn Lan đủ hiếu thảo . Tính kỹ , cô chẳng nợ nần gì bà cả.
"Tôn Lan." Trong đôi mắt xinh của Nguyễn Thanh Hoan còn lấy nửa phần luyến lưu, "Lúc nãy , còn bà nội nữa."
"Còn nữa, Triệu Mỹ . Ngay khi sinh thì qua đời . Nếu Triệu Mỹ , đề nghị bà thể c.h.ế.t thử một xem ."
"Cho nên, bà cầu xin cũng vô ích thôi."
"Hoan Hoan..." Tôn Lan ngơ ngác Nguyễn Thanh Hoan. Từ đến nay, Nguyễn Thanh Hoan luôn mềm lòng và bao dung với bà . Ngay cả khi cô đưa tiền lương cho bà nhưng bà đem chu cấp cho Nguyễn Diệu Tổ, cô cũng từng nửa lời. Bà thể ngờ rằng hôm nay Nguyễn Thanh Hoan tuyệt tình, màng đến tình xưa nghĩa cũ như thế.
"Lục Thiếu Du, chúng đến đồn công an ." Nguyễn Thanh Hoan lạnh lùng liếc Tôn Lan một cái, sang với Lục Thiếu Du: "Em ghét tính kế, để bọn họ nếm mùi tù mới ."
"Được! Chúng sẽ bắt lũ súc vật tù!" Lục Thiếu Du nắm c.h.ặ.t t.a.y Nguyễn Thanh Hoan. Cảm giác lo sợ mất mát mãnh liệt trong lòng khiến thật sự rời xa cô dù chỉ một giây.
"Cô thể đối xử với bố như thế !" Thấy Nguyễn Thanh Hoan thật sự định đến đồn công an, Tôn Lan cuống cuồng. Bà lóc ôm c.h.ặ.t lấy chân Nguyễn Thanh Hoan: "Hoan Hoan, bố cô là cho cô sự sống, nó thì cô !"
"Cô hãm hại bố như thế là bất hiếu, sẽ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m đấy!"
"Tôn Lan, bà đúng là bụng quên." Nguyễn Thanh Hoan lạnh lùng gạt tay Tôn Lan , "Sinh mà dưỡng, thì tính là loại bố gì?"
" cũng , năm mười sáu tuổi đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với Nguyễn Dũng. Người mang nặng đẻ đau là . Một kẻ để đàn bà bên ngoài m.a.n.g t.h.a.i ngay lúc vợ đang mang bầu thì xứng chồng. Một kẻ khi vợ c.h.ế.t cùng nhân tình ngược đãi con gái của vợ cũ, mà cũng xứng cha ?"
"Người bố của c.h.ế.t từ lâu trong lòng . Nếu Nguyễn Dũng thật sự bố , đề nghị ông cũng nên c.h.ế.t !"
"Nghịch nữ! Sớm mày hại tao thế , hồi đó tao nên để mày sinh mày !" Nghe Nguyễn Thanh Hoan bảo c.h.ế.t, Nguyễn Dũng tức đến đỏ mặt tía tai, quát tháo ầm ĩ. Hắn hằn học lườm cô, định c.h.ử.i thêm vài câu thì Triệu Lăng Ca dắt theo Triệu Soái tới, tiện tay bốc một nắm bùn ném thẳng mồm .
"Phì phì phì!" Nguyễn Dũng khổ sở nhổ bùn , nhất thời thể thốt câu nào chỉnh.
"Mồm mọc mụn nhọt ? Sao ăn thối thế?" Triệu Lăng Ca khinh bỉ lườm Nguyễn Dũng một cái, dặn Triệu Soái: "Soái Tử, xem trong bếp nhà dì Lâm nước rửa thịt , mau bưng đây cho ông rửa cái mồm mọc mụn nhọt !"
Triệu Soái vốn thích hành hạ lũ cặn bã. Nghe lời chị gái, liền lao bếp nhà họ Lục, bưng chậu nước mà Cao Mẫn dùng để chần chân giò lợn , đổ thẳng lên đầu Nguyễn Dũng.
"Khụ khụ..." Nước chảy miệng khiến Nguyễn Dũng sặc sụa, ho liên hồi trong đau đớn, trông nhếch nhác vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-dai-my-nhan-doan-van-cong/chuong-319-om-nang-vao-long-am-ap-ma-ngot-ngao.html.]
"Bố..." Nguyễn Diệu Tổ và Nguyễn Bảo Châu lo lắng cho tình trạng của bố . hai đứa còn sợ vạ lây hơn, nên ăn ý mà lùi sang một bên, dám xen chuyện bao đồng.
Tôn Lan thấy con trai hành hạ t.h.ả.m thương thì phát điên. Bà Nguyễn Thanh Hoan sẽ mềm lòng với nữa, nên quyết định dở thói ăn vạ. Bà giãy nảy, gào lăn lộn đất.
"Trời ơi là trời! Thật là thất đức mà! nuôi nấng con Hoan bao nhiêu năm, hy sinh vì nó bao nhiêu, ngờ nuôi một con sói mắt trắng vô ơn!"
"Nhà ai đời con gái tống bố đẻ tù ? Cái loại sói con lang độc, ích kỷ độc ác như nó, sinh con chắc chắn lỗ đ.í.t!"
Tôn Lan loạn là dùng công lao nuôi dưỡng để đạo đức giả uy h.i.ế.p Nguyễn Thanh Hoan, bắt cô nhắm bọn Nguyễn Dũng nữa. Từ xưa đến nay, chữ Hiếu luôn lớn hơn trời. Bà dùng chữ Hiếu để khiến hàng xóm láng giềng nghĩ rằng Nguyễn Thanh Hoan bất hiếu. Miệng đời đáng sợ, bà hy vọng áp lực dư luận sẽ khiến Nguyễn Thanh Hoan lùi bước.
phản ứng của hàng xóm một nữa ngoài dự tính của bà .
"Tiểu Nguyễn đúng lắm, cắt đứt quan hệ với nhà họ Nguyễn! Ngay cả con gái ruột mà cũng đem bán, cái loại Nguyễn Dũng là bố kiểu gì? Hắn còn chẳng là con !"
" thế! Còn cả mụ Triệu Mỹ nữa, cũng là một lũ súc vật!"
"Lúc nãy gọi điện cho đồn công an , họ tới nhỉ? Cả cái nhà chẳng ai t.ử tế, mau tống tù hết !" ...
Nghe những lời mắng nhiếc của hàng xóm, sắc mặt bọn Nguyễn Dũng đều tái mét. Tôn Lan tức đến run rẩy cả .
Mười mấy năm , cán bộ thôn của họ lên thành phố việc, vô tình thấy Nguyễn Dũng và Triệu Mỹ ngược đãi Nguyễn Thanh Hoan. Chuyện từng xôn xao khắp làng xóm . Tôn Lan vốn sĩ diện, con trai ngược đãi cháu gái, vả cán bộ thôn cũng tìm bà chuyện, bảo rằng nếu Nguyễn Dũng và Triệu Mỹ sửa đổi, họ sẽ lên nhà máy nơi hai việc để tố cáo. Dưới áp lực đó, bà mới đón Nguyễn Thanh Hoan về bên cạnh chăm sóc.
Giờ bà hối hận . Sớm Nguyễn Thanh Hoan là loại sói mắt trắng nuôi thuần, còn hại cả nhà thê t.h.ả.m thế , thì ngày đó bà chắc chắn sẽ đón cô về quê. Bà sẽ để mặc cho con trai và con dâu xử lý cái tai họa cho xong chuyện!
"Ai là Nguyễn Dũng?" Trong lúc Tôn Lan đang căm hận tột độ, mấy đồng chí công an tới: "Triệu Mỹ là ai?"
"Đây là Nguyễn Dũng, đây là Triệu Mỹ!" Thấy công an, hàng xóm tranh đẩy Triệu Mỹ và Nguyễn Dũng phía .
"Lúc Hoan Hoan còn nhỏ, hai đứa ngược đãi con bé, giờ nó lớn , hai đứa độc ác đem bán nó . Đồng chí công an, loại bại hoại, rác rưởi xã hội , nếu các trừng trị nghiêm khắc thì thể gương cho thiên hạ !"
Lục Thiếu Du cầm lấy tờ giấy cam kết từ tay Nguyễn Thanh Hoan, nắm tay cô đến mặt công an: "Đồng chí công an, đây là bằng chứng. Trên tờ giấy chữ ký của Nguyễn Dũng và Triệu Mỹ, bọn họ còn điểm chỉ vân tay nữa. Ngô Vạn Khang cũng thừa nhận là do hai chủ động bán Hoan Hoan cho !"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Được , chúng sẽ điều tra kỹ vụ việc ." Đồng chí công an nhận lấy tờ giấy, trịnh trọng hứa với Nguyễn Thanh Hoan: "Đồng chí Nguyễn hãy yên tâm, chuyện chúng nhất định sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng! Mua bán trái phép là tội nặng, chúng sẽ nghiêm trị theo pháp luật!"
Nghe công an là tội nặng và sẽ nghiêm trị, Nguyễn Dũng và Triệu Mỹ sợ đến mất vía. Bọn họ chắc chắn tù nên tranh thanh minh: "Đồng chí công an, đây là hiểu lầm! Hoan Hoan là con gái , là nó, tìm mối lái cho nó gọi là mua bán ?"
"Phải, là bố đẻ của nó, gả nó lấy tiền sính lễ là lẽ đương nhiên!"
" tờ giấy , các rõ là bán con gái mà!" Đồng chí công an tờ giấy trong tay: "Bán con gái cũng là mua bán , đó là phạm pháp, trừng trị!" Nói , gọi đồng nghiệp: "Mau đưa bọn họ về đồn công an!"
" ! tù!" Thấy còng tám, Nguyễn Dũng cuống cuồng thực sự, "Cái loại hàng lỗ vốn là do sinh , là bố nó, cho dù bán nó thì các gì ? Các bắt ! tù! Không tù..."
Thấy Nguyễn Dũng tự thừa nhận bán con, công an càng nương tay. Họ trực tiếp khống chế và Triệu Mỹ, đeo còng tay cho cả hai cùng Ngô Vạn Khang lái xe cảnh sát rời . Ở thời đại , mua bán là tội lớn, dù Nguyễn Dũng và Triệu Mỹ tuyên án t.ử hình thì ít nhất cũng bóc lịch trong tù hai mươi năm.
"Tiểu Dũng!" "Bố, !" Thấy công an thật sự đưa , Tôn Lan, Nguyễn Bảo Châu và Nguyễn Diệu Tổ đều cuống quýt cả lên. hàng xóm xung quanh đều đang mắng nhiếc bọn họ, chẳng ai giúp một lời, Nguyễn Thanh Hoan lạnh lùng như sắt đá, bọn họ chỉ còn hằn học lườm cô một cái lủi thủi rời .
"Hoan Hoan!" Sau khi bọn Tôn Lan rời , Lục Thiếu Du kìm mà ôm c.h.ặ.t Nguyễn Thanh Hoan lòng!