Nơi đích xác ít, đều sống dễ dàng, nếu thật sự để nhà ăn mà khác thì cũng đành lòng, đến lúc đó phỏng chừng cũng sẽ đem đồ ăn nhà chia cho bọn họ.
Chỉ là nghĩ tới em dâu ngay cả cái cũng nghĩ tới, quả nhiên là .
Vì thế chỉ thể âm thầm quyết định, ân tình ghi nhớ.
“Được, sư nhận lấy. Tiểu sư , em dâu, cảm ơn các em!”
Giang Quân Mạc cùng Lục Hạ .
“Sư khách sáo , mau , trời lạnh quá, bọn em qua mấy ngày nữa đến thăm .”
“Được, các em về cũng cẩn thận một chút, cần thường xuyên tới , đừng để khác phát hiện.”
“Biết sư .”
Cáo biệt sư , đường trở về, Giang Quân Mạc lặng lẽ kể cho cô chuyện gia đình sư .
Sư của tên là Từ Cánh, từng là một giảng viên của Học viện Mỹ thuật, trong nhà cũng coi như dòng dõi thư hương. Vợ tên là Thu Linh, điều kiện gia đình cũng tồi, hai là tự do yêu đương, xem như môn đăng hộ đối, kết hôn xong nhanh sinh con, cuộc sống trôi qua thực sự tồi.
Khi còn nhỏ Giang Quân Mạc đến môn hạ của thầy gặp vài . Lúc quen mới hơn hai mươi tuổi, nghiệp đại học, giữ trường nhậm chức, còn kết hôn, nhưng cũng tính là nhỏ tuổi nhất trong học trò của sư phụ ngoại trừ .
Mà sư tuy rằng lớn hơn mười mấy tuổi, nhưng đối với , thường xuyên dẫn cùng học vẽ. Những sư còn tuổi đều lớn hơn nhiều, đây là sư duy nhất thể chơi cùng .
Sau sư kết hôn, thời gian bọn họ gặp mặt tuy rằng ít dần, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ gọi đến nhà ăn cơm.
Sau đó đại học đóng cửa, sư cũng mang theo vợ con trở về quê quán.
Mãi đến sư xảy chuyện, tìm hỏi thăm một chút, nhưng cũng gì, nghĩ tới xuống nông thôn thế mà tình cờ gặp .
Lục Hạ xong Giang Quân Mạc kể cũng chút thổn thức, càng ngạc nhiên hơn là sư Từ thế mà chỉ lớn hơn mười mấy tuổi, cách khác năm nay cũng chỉ mới hơn ba mươi tuổi.
nãy cô thấy bóng dáng mơ hồ của , Lục Hạ còn tưởng rằng bốn năm mươi tuổi .
Tưởng là trung niên, vốn còn chút ngạc nhiên con trai nhỏ tuổi như , hiện tại xem là bản trở nên tang thương già nua.
Lại sự cô đơn khó chịu trong giọng của Giang Quân Mạc, Lục Hạ an ủi: “Đừng lo lắng, nếu , chúng quan tâm bọn họ nhiều hơn một chút là .”
Nghe cô , Giang Quân Mạc thực cảm động: “Lục Hạ, cảm ơn em!”
Nghe trịnh trọng gọi tên như , Lục Hạ còn chút quen.
Giang Quân Mạc cũng giống , vì thế do dự hạ hỏi: “Em tên mật ?”
Lục Hạ lắc đầu: “Không tên chính thức, trong nhà gọi em là lão nhị, hoặc là Tiểu Hạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-105-chuyen-cu-cua-su-huynh-thay-doi-cach-xung-ho.html.]
Giang Quân Mạc khựng : “Vậy về gọi em là Hạ Hạ nhé?”
“Hả? Được thôi!”
Lục Hạ gật gật đầu: “Vậy em gọi là gì?”
“Em nãy gọi là Quân Mạc ?”
“Đó chẳng là nghĩ gọi tên vẻ xa lạ ? Anh tên mật ?”
Giang Quân Mạc cũng giấu giếm, thẳng: “Tiểu Mạc.”
Lục Hạ gật gật đầu: “Được , về em liền gọi là Mạc Mạc.”
Giang Quân Mạc: “……” Nghe cô gọi Mạc Mạc, vì , tổng cảm giác điểm giống ngữ khí ông nội ngày thường gọi con ch.ó đen lớn ông nuôi.
Bất quá vẫn là đồng ý: “Được.”
Nói xong liền chủ động nắm tay cô: “Đường khó , dắt em.”
Lục Hạ cạn lời một cái: “…… Bên ngoài lạnh lắm, cóng tay!”
Giang Quân Mạc trực tiếp đem tay cô cùng tay nhét trong túi áo khoác quân đội của .
“Như liền lạnh.”
Trong bóng đêm Lục Hạ yên lặng đảo mắt, âm thầm phun tào: Hóa là một ngầm lãng mạn!
Bất quá cũng từ chối, khóe miệng cong lên, cứ như cùng bộ về nhà.
Buổi tối khi ngủ, bên ngoài tuyết vẫn đang rơi lớn.
Lục Hạ trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ừm, khá , ngày mai dậy dấu chân sẽ còn……
Ngày hôm tỉnh bên ngoài tuyết vẫn ngừng, Lục Hạ ngoài thử, độ dày của tuyết sắp đến đầu gối, nãy cửa phòng suýt chút nữa cũng mở .
Cũng liền thở phào nhẹ nhõm, xem dấu chân tối hôm qua hẳn là biến mất .
Hai dậy xong, đơn giản ăn bữa sáng, Giang Quân Mạc liền tự giác lấy cái chổi ngoài quét tuyết.
Lục Hạ tư thế tuyết còn ngừng rơi, phỏng chừng quét cũng bằng thừa, vì thế hô với : ”Chỉ cần quét lối cửa là , liệu sức , nếu lạnh thì mau nhà!”
“Được!” Giang Quân Mạc thành thật đáp ứng.
Bất quá chờ Lục Hạ dọn dẹp xong trong nhà, ngoài thì phát hiện quét xong lối , lúc đang quét tuyết ở chỗ khác.