May mà Lục Hạ ở đó, cô nhanh nhẹn giúp đăng ký tìm bác sĩ.
Đợi bác sĩ đến khám, t.ử cung mở ba phân, sắp sinh .
Lục Hạ nghĩ họ vội, đường xóc nảy vất vả, sợ Tôn Thắng Nam sức rặn, bèn lấy hộp điểm tâm mà Giang Quân Mạc chuẩn sẵn trong túi đồ của cô.
“Chị Thắng Nam, chị ăn chút gì , nếu lát nữa sức sinh .”
Lưu Quân lúc mới sực nhớ còn nghĩ đến chuyện ăn uống.
Tôn Thắng Nam một đường đến đây quả thực mệt rã rời, lúc cũng khách sáo với Lục Hạ, trực tiếp nhận lấy ăn ngấu nghiến.
Thấy Lưu Quân bên cạnh vẻ mặt đầy áy náy, Lục Hạ liền nhắc: “Anh Lưu, rót chút nước ấm cho chị Thắng Nam , ăn đồ khô thế dễ nghẹn lắm.”
Lưu Quân xong lập tức đáp: “ ngay!”
Nhìn Lưu Quân nhanh nhẹn cầm bình giữ nhiệt chạy , Lục Hạ và Tôn Thắng Nam , đều bật .
Tôn Thắng Nam lúc cơn đau qua, sắc mặt cũng hồng hào hơn một chút, với Lục Hạ: “May mà em đến, nếu với vẻ mặt căng thẳng như sắp trận của lão Lưu, chị còn sợ đến lúc đó tự lo liệu hết chứ.”
Lục Hạ xong cũng : “Quan tâm quá nên mới loạn thôi, em thấy Lưu là vì quá lo lắng cho chị đấy.”
Tôn Thắng Nam lắc đầu: “Trước đây một mặt hấp tấp như .”
Lục Hạ chỉ gì thêm.
Tôn Thắng Nam ăn điểm tâm, uống nước ấm xong cảm thấy sức lực hơn hẳn. Sau đó bụng càng lúc càng đau dữ dội.
Mãi cho đến khi bác sĩ kiểm tra thấy cổ t.ử cung mở đủ, liền đưa cô phòng sinh.
Lục Hạ và Lưu Quân chờ ở hành lang bên ngoài.
Và , Lục Hạ cuối cùng cũng thể hình dung dáng vẻ của Giang Quân Mạc khi cô sinh Khang Khang.
Bởi vì Lưu Quân từ khi vợ phòng sinh liền yên, cứ cửa, bên trong chỉ cần chút tiếng động nhỏ cũng căng thẳng đến toát mồ hôi.
May mà Tôn Thắng Nam sinh nở tương đối thuận lợi. Không bao lâu , y tá bế đứa bé .
“Là bé gái, nặng năm cân ba lạng, tròn con vuông.”
Lục Hạ thở phào nhẹ nhõm, may mà chuyện đều suôn sẻ.
Lại sang Lưu Quân, phát hiện thế mà chút mềm nhũn chân tay, lúc vịn tường mới vững, chắc là do căng thẳng quá độ.
Lục Hạ cũng nhạo , mà tiến gần đứa bé.
Đứa bé rõ ràng lớn bằng Khang Khang lúc mới sinh, nhưng trông cũng kháu khỉnh, da dẻ hồng hào dù còn nhăn nheo.
Có lẽ vì nên Lục Hạ đứa trẻ nào cũng thấy đáng yêu, lòng mềm nhũn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-213-me-tron-con-vuong-su-chu-dao-cua-luu-quan.html.]
Lúc Lưu Quân cũng bình tĩnh . Anh rón rén tới con gái, cẩn thận dám đưa tay chạm , đó hỏi y tá: “Vợ khi nào thể ngoài?”
“Rất nhanh thôi, bác sĩ đang công đoạn cuối cùng.”
Vừa dứt lời, cửa phòng sinh mở , Tôn Thắng Nam đẩy ngoài.
Lúc cô vẫn còn tỉnh táo, tuy mồ hôi ướt đẫm tóc mai, trông tiều tụy, nhưng ánh mắt vẫn sáng.
Lưu Quân thấy lập tức lao đến nắm tay vợ: “Em thế nào ? Có đau lắm ?”
Tôn Thắng Nam gật đầu nhẹ, đó ánh mắt hướng về phía Lục Hạ và đứa bé.
Lục Hạ hiểu ý: “Yên tâm, em đang trông chừng con bé đây.”
Tôn Thắng Nam lúc mới nở một nụ an tâm.
Lục Hạ theo y tá đưa đứa bé kiểm tra, cô bé bác sĩ lật qua lật , oe oe ngừng, may mà cuối cùng kết quả kiểm tra chỉ đều .
Đợi cô bế đứa bé trở về phòng bệnh, Tôn Thắng Nam mệt quá ngủ .
Lưu Quân đang lúi húi sắp xếp đồ đạc mang theo.
Thấy Lục Hạ bế con về, chút lúng túng đón lấy. Chỉ là đứa bé mới ngằn ngặt, Lục Hạ vất vả lắm mới dỗ , chút sợ bế con .
nghĩ đến là cha ruột của đứa bé, cô vẫn trao con cho .
Không ngờ Lưu Quân khi nhận lấy, tuy ban đầu động tác chút cứng nhắc, nhưng tư thế bế chuẩn, đứa bé trong tay cha vẫn ngủ ngon lành.
Lục Hạ thấy liền yên tâm, chắc chắn là "tập huấn" .
Sau đó Lục Hạ cùng Lưu Quân phân công chăm sóc Tôn Thắng Nam và đứa bé.
Lưu Quân lẽ học hỏi kinh nghiệm từ Giang Quân Mạc, chuyện nấu cơm ở cữ cũng học riêng. Sau khi giao hai con cho Lục Hạ trông nom, liền cầm cặp l.ồ.ng đến nhà ăn bệnh viện để nấu nhờ.
Lục Hạ lúc mới phát hiện mang theo nửa con gà sạch sẽ, c.h.ặ.t miếng sẵn sàng, chắc là chuẩn từ ở nhà.
Cho nên khi Tôn Thắng Nam tỉnh , chờ đón cô là bát canh gà hầm nóng hổi, thơm phức.
Lục Hạ phát hiện đây hiểu về Lưu Quân còn quá ít. Trước cứ cho rằng chỉ là một đàn ông trầm mặc, ít , bây giờ mới hóa cũng chăm sóc khác.
Hầu hạ vợ ở cữ, nấu cơm, bón cơm, tã cho con, tuy lúc đầu chút lóng ngóng, nhưng chịu khó học hỏi, càng lúc càng thạo, khiến cho các sản phụ khác trong phòng bệnh đều ghen tị đỏ mắt.
Dù thời đại , ngoài Giang Quân Mạc , đàn ông chịu lăn xả việc bỉm sữa như thật sự hiếm như lá mùa thu.
Hơn nữa tuy sinh con gái, nhưng Lục Hạ thấy cũng cưng chiều, nhiều Lục Hạ bắt gặp con gái bằng ánh mắt dịu dàng như nước.
Điều Lục Hạ càng thêm hài lòng về , cũng Tôn Thắng Nam cảm thấy yên tâm.
Mà Tôn Thắng Nam khi sinh con tâm trạng cũng rõ ràng hơn ít, xem cô cũng thích con gái, còn đặc biệt khoe với Lục Hạ: “Vợ chồng chị đặt tên cho con bé là Lưu Trân, con bé là trân bảo quý giá nhất của bọn chị.”