Mọi thứ trông vẻ viên mãn, chỉ trừ việc Trình Ngọc Kiều khi về nhà vẫn thấy .
Lục Hạ ngày đó Trình Ngọc Kiều thất hồn lạc phách chạy , hiển nhiên là đả kích lớn về mặt tinh thần.
Thật cô hiểu một trọng sinh tiền, sắc, gia thế như cô tại cứ treo cổ Cố Hướng Nam, rõ ràng thể tìm hơn gấp vạn .
cũng đó thể là chấp niệm của , tình cảm là thứ khó lý lẽ nhất.
Không cô chịu từ bỏ .
Sau đó lâu liền tin đồn, Trình Ngọc Kiều chính thức trở về thành phố, gia đình tìm cho cô một công việc định, hồ sơ của cô cũng chuyển khỏi thôn.
Chuyện xảy , bất kể đây ghét cô đến , bây giờ lẽ đều ghen tị c.h.ế.t !
Lại thể trở về thành phố!
Trong lúc ngoại trừ Lục Hạ và Tô Mạn, tất cả đều kỳ thi đại học sẽ tổ chức , trong lúc đều cảm thấy thể sẽ chôn vùi thanh xuân ở nông thôn cả đời, thì trở về thành, còn công việc nhà nước, thể khiến ghen tị đỏ mắt?
Đương nhiên những bao gồm Lục Hạ, Giang Quân Mạc, Tô Mạn và Cố Hướng Nam.
Lục Hạ kỳ thi đại học sẽ khôi phục, nên vội. Giang Quân Mạc thì chỉ cần Lục Hạ và con ở bên, ở cũng là nhà. Tô Mạn thì tiếc nuối vì để cô dễ dàng như . Cố Hướng Nam thì cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng còn ai phiền cuộc sống của nữa.
Có thể , điểm thanh niên trí thức đối với việc Trình Ngọc Kiều rời đều những suy nghĩ khác .
khi bàn tán chán chê cũng cho qua.
Thoáng cái đến mùa thu hoạch, khi bận rộn xong vụ mùa, Lục Hạ tranh thủ thời gian sách. Khoảng cách đến kỳ thi đại học ngày càng gần, Lục Hạ cuối cùng cũng xem xong và nắm vững bộ sách giáo khoa trung học, hiện tại đang tập trung ôn tập .
Lúc cô đang cầm cuốn “Tuyển tập tự học Toán Lý Hóa”. , chính là bộ sách sẽ "hot" và cháy hàng khi thông báo thi đại học, cô lo xa mua khi xuống nông thôn.
Cô định sẽ hết bộ sách từ đầu đến cuối trong mùa đông , thời gian còn sẽ tập trung học chính trị.
, chính trị. Môn học là môn bắt buộc trong kỳ thi đại học thời bấy giờ, bất kể là khối văn khối tự nhiên đều thi.
Là một xuyên từ tương lai, Lục Hạ đối với thời sự chính trị và tư tưởng của thời đại nắm bắt vẫn còn quá kém, xem như là một điểm yếu chí mạng của cô. Cho nên cô định dùng thời gian cuối cùng để tập trung khắc phục lỗ hổng .
Đương nhiên cũng thể quên Giang Quân Mạc, mỗi học tập đều kéo theo học cùng.
Giang Quân Mạc đối với việc cô ham học như tuy trong lòng cũng chút suy đoán, nhưng cũng rõ thắc mắc. Cô bảo gì liền nấy, ngoan ngoãn phối hợp khiến Lục Hạ hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-225-on-tap-mua-dong-vi-khach-tu-kinh-thanh.html.]
Thế là mùa đông , hai trải qua trong khí học tập miệt mài…
Trong dịp Tết năm nay, thanh niên trí thức nào về nhà, nhưng từ xa đến thăm .
Hai ngày Tết, trong thôn tuyết rơi lớn. Ngày hôm khi tuyết ngừng, những ở điểm thanh niên trí thức và hai vợ chồng Lục Hạ đều ngoài dọn tuyết.
Khang Khang cũng Lục Hạ mặc cho kín mít như cái bánh bao, bế ngoài hít thở khí chứ nhốt trong nhà.
Thời tiết ở vùng Đông Bắc vốn lạnh cắt da cắt thịt, Lục Hạ sợ Khang Khang cảm, luôn dám cho bé cửa. Giang Quân Mạc trẻ con thích nghi nhiều với môi trường, sức đề kháng mới tăng lên, cho nên từ đó về , Lục Hạ thường xuyên dẫn bé ngoài chơi.
Quả nhiên, Khang Khang bây giờ sức khỏe , cũng sợ lạnh lắm, còn thích nghịch tuyết.
Lục Hạ thấy tuyết hôm qua rơi dày, trong sân, đường cửa đều phủ một lớp trắng xóa, một Giang Quân Mạc dọn đến bao giờ.
Thế là cô đeo đôi găng tay len nhỏ mà nhà họ Giang gửi đến cho Khang Khang, để bé tự chơi tuyết trong sân, còn thì cầm chổi giúp chồng dọn tuyết.
Lúc dọn đến cửa thì thấy một xách theo túi hành lý, mặc áo khoác bông dày sụ, đội mũ lông, mặt cũng quấn khăn choàng kín mít đang tới.
Vì mặc quá nhiều lớp, Lục Hạ nhất thời nhận là đàn ông phụ nữ.
Mãi đến khi đó đến gần, mở miệng cất tiếng hỏi đường Lục Hạ, cô mới đó là một phụ nữ.
“Chào đồng chí, xin hỏi đây là điểm thanh niên trí thức ?”
Lục Hạ thấy giọng lịch sự của bà, gật đầu, đó chỉ hai dãy nhà ngói mà bà qua: “Bên chính là điểm thanh niên trí thức ạ.”
Điểm thanh niên trí thức đông , thanh niên trai tráng nhiều nên dọn tuyết xong từ sớm, lúc bên ngoài ai.
Người phụ nữ gật đầu: “Được, cảm ơn cô.”
“Không gì ạ.”
Lục Hạ thấy phụ nữ điểm thanh niên trí thức, trong lòng chút nghi hoặc. Không bà trong ngày tuyết lớn ngập đường thế , là lặn lội đường xa vất vả đến tìm ai?
Kết quả lâu liền thấy bà , phía Thẩm Thanh Thanh theo chỉ đường.
Chỉ thấy hai ngoài, Thẩm Thanh Thanh liền chỉ cho phụ nữ cái gì đó, hướng đó… hình như là nhà riêng của Tô Mạn?
Lục Hạ nghi hoặc, chẳng lẽ đến tìm Tô Mạn?