“Được!” Bà Lưu vui vẻ: “ ở ngay đối diện nhà , đến lúc đó gọi một tiếng là thấy.”
“Vâng ạ!”
Chào tạm biệt bà Lưu, Lục Hạ và Giang Quân Mạc rời , thấy gần đó ít ngoài.
Chắc là thấy họ chuyện, nhưng cũng chào hỏi, lẽ là quen .
Lục Hạ và Giang Quân Mạc nghĩ đây đều là hàng xóm, nên đều gật đầu.
Từ trong ngõ , họ liền đến Tiệm Cơm Quốc Doanh gần đó ăn cơm, gọi món thịt kho tàu mà Lục Hạ hằng mong nhớ, quả nhiên vẫn là đầu bếp Kinh Thành ngon nhất.
Ăn no nê xong, hai liền xe đến cửa hàng bách hóa tổng hợp.
Vì chị ba ở bộ phận hậu cần, nên hai cũng tìm chị, trực tiếp dạo.
Cửa hàng bách hóa tổng hợp Lục Hạ đây đến, chỉ là mấy năm trôi qua, đồ bán bên trong càng phong phú hơn.
Hai mua đồ Tết , mà dạo từng tầng, cuối cùng mỗi mua một bộ quần áo.
Họ xuống nông thôn mấy năm nay cũng may quần áo mới, mấy bộ mang là đủ , cho dù vá, cũng hơn nông thôn mặc.
qua năm là học, dù cũng sửa soạn một chút, nên mua một ít đồ dùng cá nhân.
Những thứ khác cũng gì mua, ông nội và chắc cũng thiếu gì, nghĩ nghĩ mua ít bánh kẹo về cả nhà cùng ăn, cuối cùng mua thêm ít đồ Tết trở về.
Về đến nhà là buổi chiều.
Ông nội đang dạy Khang Khang chơi cờ.
Lục Hạ mà kinh ngạc, Khang Khang nhỏ như thể hiểu ?
dáng vẻ nghiêm túc của bé, dường như thật sự chăm chú học.
khi thấy ba trở về, lập tức còn tâm trí tiếp tục, chạy đến tìm ôm.
Lục Hạ ôm một lát, lấy bánh kẹo cho bé ăn, đó cùng Giang Quân Mạc dọn dẹp đồ Tết.
Ngày là Tết , đồ đạc cũng chuẩn .
Buổi tối ăn cơm, ông nội hai họ đến tiểu viện bên , cũng gì.
Chỉ : “Nếu sửa chữa thì tìm ông nội Đổng của con, bên ông chắc quen.”
Giang Quân Mạc gật đầu: “Vậy hôm nào con hỏi ông nội Đổng, đợi sửa chữa xong chúng con sẽ chuyển qua.”
Ông nội Giang xong cũng gì, chỉ hỏi: “Vậy Khang Khang các con tính thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-258-chuan-bi-don-tet-bua-com-tat-nien-dam-am.html.]
Giang Quân Mạc cũng giấu giếm, liền ý tưởng đó của hai .
Ông nội Giang xong liền nhíu mày: “Bên đó nhà trẻ nào , nhà trẻ của công nhân viên chức Khang Khang , những chỗ khác chắc cũng chính quy, bằng nhà trẻ quân khu, ở đó đều là quen, Khang Khang cũng bắt nạt.”
Lục Hạ và Giang Quân Mạc xong suy nghĩ, cũng quyết định ngay.
“Chúng con đến bên đó xem , nếu thích hợp tính .”
Ông nội Giang xua tay: “Được, các con trẻ tuổi tự quyết định, nhưng đừng để Khang Khang của chúng tạm bợ chịu thiệt thòi là .”
Lục Hạ và Giang Quân Mạc xong cạn lời, họ là ba ruột, thể để con tạm bợ.
ông nội cũng là quan tâm Khang Khang, nên gì.
Ngày hôm , nhân lúc đến Tết, hai thắp hương cho bà ngoại.
Theo lời Giang Quân Mạc, năm bọn họ sẽ bận rộn, đến chúc Tết sẽ đông, cho nên hai quyết định lúc .
Mộ của bà ngoại ở vùng ngoại ô, mấy năm nay nhờ Giang gia chăm sóc nên qua cũng xử lý tệ. Giang Quân Mạc đưa Lục Hạ đến nơi, liền dập đầu lạy ba cái bia mộ.
“Bà ngoại, Quân Mạc trở , còn cưới vợ, con trai, bà hẳn là sẽ yên tâm chứ? Cháu sẽ sống thật .”
Lục Hạ cũng theo : “Bà ngoại, cháu chào bà, cháu là Lục Hạ. Bà yên tâm, chúng cháu về sẽ sống thật .”
Sau đó hai thêm vài câu rời .
Tâm trạng Giang Quân Mạc qua cũng coi như , tuy rằng cảm động tình thương của bà ngoại dành cho , nhưng tóm bà quá sớm. Khi đó còn quá nhỏ, ký ức nhiều lắm, hiện tại nhớ tới cũng chỉ còn một bóng dáng mơ hồ mà thôi……
Sau khi trở về, liền chuẩn ăn Tết.
Ngày ba mươi Tết, Lục Hạ giúp đỡ thím Vương quét tước trong nhà một thật sạch sẽ.
Sau đó Giang Quân Mạc cùng ông nội câu đối bàn, Khang Khang ở một bên hưng phấn theo, trông vẻ nhúng tay thử.
Bác gái cả là nghỉ, kết quả buổi sáng một cú điện thoại gọi mất, khi nào mới thể trở về.
Bất quá dáng vẻ của Giang Quân Mạc và thì hẳn là quen .
Cũng may đến chạng vạng tối bác gái cả trở , cuối cùng cũng kịp bữa cơm tất niên.
Tuy nhiên sắc mặt bà mỏi mệt, thấy chính là dáng vẻ mệt nhọc, Lục Hạ chút lo lắng.
“Bác gái về phòng một lát , chờ khi nào ăn cơm cháu gọi bác?”
Bác gái cả lắc lắc đầu: “Không việc gì, một ca phẫu thuật, lâu nên chút mệt, bác nghỉ ngơi một chút là khỏe ngay.”