Công việc thì cần nghĩ, bất quá nhà trường khả năng tớ buôn bán cũng tồi, liền sắp xếp cho tớ tới xưởng may Kinh Thành, phụ trách công việc xuất khẩu ngoại thương.”
Lục Hạ xong bất ngờ, nghĩ tới Tô Mạn phân phối công việc loại , nhưng thật dính dáng đến chuyên ngành của cô , cũng cô nguyện ý .
Quả nhiên Tô Mạn : “Bất quá tớ định báo danh. Xưởng may bên tuy rằng là xí nghiệp nhà nước, nhưng cũng là công cho khác.
Hơn nữa tớ ý tứ của lãnh đạo nhà trường, bọn họ là trúng thiết kế của tớ, mới chủ động xin với trường. Như nếu tớ , còn miễn phí cung cấp thiết kế, tội gì chứ, tớ tự ?
Huống hồ hiện tại tớ cũng tự mở một cái xưởng nhỏ, mắt cũng ý định mở rộng, đến lúc đó tự chủ cũng ?”
Lục Hạ gật đầu, thật là như .
“Cho nên định báo danh?”
“Ừm, , tớ đại học mục đích chủ yếu chính là vì trở về thành phố và cái bằng cấp, hiện tại mục đích đạt , như là khá .”
“Vậy là !”
Thấy Tô Mạn quyết định, Lục Hạ cũng nhiều, theo hỏi chuyện giữa cô và Cố Hướng Nam.
“Các thế nào ? Muốn tái hợp ?”
Tô Mạn lắc đầu: “Trước mắt còn , tuy rằng một năm nay vẫn luôn đề cập, nhưng tớ vẫn luôn đồng ý. Gần đây mới đơn vị báo danh, việc cũng tương đối nhiều, vẫn là từ từ .”
Lục Hạ xong nhướng mày, cho nên Tô Mạn vẫn là nhả ?
“Người nhà cũng sự tồn tại của đứa bé, đối với con bé cũng thích, thường xuyên qua đây thăm, đứa bé ngẫu nhiên cũng sẽ cùng bọn họ trở về ở vài ngày.
Hiện tại kỳ thật cùng tái hợp gì khác , chẳng qua là cái hình thức thôi. Chỉ là Cố Hướng Nam ở nông thôn đó kết hôn tương đối vội vàng, chuẩn gì, chút thực xin tớ, cho nên một , cũng coi như cho tớ một cái công đạo.”
Lục Hạ xong gật đầu: “Vậy cũng khá , coi trọng .”
Tô Mạn chuyện.
Sau đó hai trò chuyện vài câu, Tô Mạn đại khái thời gian cô khả năng tổ chức hôn lễ, đó mời cô tham dự, hai liền tách .
Về nhà, Lục Hạ mới cửa liền thấy ba cái tiểu tể t.ử đang dẫn theo một đứa bé còn nhỏ hơn bọn nó phá hoại vườn rau trong sân.
Đem rau ở sân kéo ngã trái ngã , một ít mặc kệ lớn lớn, trực tiếp nhổ tận gốc, chất thành một đống ở bên cạnh.
Lục Hạ thấy tức khắc lửa giận liền bốc lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-442-lu-tre-pha-hoai-vuon-rau-va-bai-hoc-an-chay.html.]
Đi qua xách mấy đứa nhỏ , đó bắt xếp hàng mái hiên.
“Nói , tại các con nhổ rau, ăn cơm nữa ?”
“Chúng con, cho em gái ăn.”
Lão nhị mở miệng .
Lục Hạ xong nghi hoặc về phía lão tứ: “Con ăn rau dưa? Sao với bà Tôn, bảo bà Tôn cho con?”
“Không con, là em gái!” Lão tứ chỉ cô bé con nhỏ xíu còn vững đang lắc lư bên cạnh.
Lục Hạ sớm thấy cô bé, tưởng là trẻ con hàng xóm gần đó, cũng liền hỏi nhiều, lúc thấy khỏi hỏi: “Đứa bé là…?”
“Là em gái! Em gái nhà cụ bà!”
“Em gái nhà cụ bà nào?”
Không đợi cô hỏi rõ ràng, liền thấy thím Tôn cùng bà cụ Lưu vốn đang ở trong phòng khách .
“Tiểu Lục về ? Mấy đứa nhỏ ? Chọc cháu giận ?”
Bà cụ Lưu ở bên cạnh hỏi, đặc biệt tự nhiên tới bế bé gái lên.
Lục Hạ nháy mắt hiểu rõ, nguyên lai là vị cụ bà .
Vì thế giải thích : “Cháu về liền thấy bọn nó vườn rau lộn xộn hết cả lên, liền xách hỏi một chút xem chuyện gì.
Kết quả bọn nó trăm miệng một lời , cho em gái ăn, đây là chắt gái nhà bà cụ Lưu ạ? Quả nhiên đáng yêu.”
Bà cụ Lưu xong chút ngượng ngùng, về phía vườn rau đạp hư lung tung rối loạn, giải thích : “Trách bà, là bà lúc rau nhà các cháu trồng , hương vị cũng ngon, Tiểu Tôn liền trong nhà rau nhiều, bảo bà khi về mang một ít, nghĩ tới bọn nó sẽ tự động thủ nhổ.”
Lục Hạ xong : “Này cái gì ạ, bọn nó thích nhổ thì cứ để bọn nó nhổ, đạp hư bao nhiêu thì bắt bọn nó tự ăn bấy nhiêu, chừng nào ăn xong , mới cho ăn thịt.”
Mấy đứa nhỏ thể ăn thịt, đều khổ sở cúi gầm đầu.
Lục Hạ cũng mặc kệ bọn nó suy nghĩ gì, cùng bà cụ Lưu trò chuyện một lát, đó liền đem những cây rau bọn nó nhổ lên, gói ít bảo bà mang về.
Nhà họ Lưu nhân khẩu đông, sân , trồng chút rau đó khẳng định đủ ăn, mà nhà cô trồng nhiều, ăn ít, cho bớt một ít cũng .
Bà cụ Lưu nhận rau thì đến mức răng hàm cũng sắp lộ , đó liền dắt theo đứa bé vui vẻ về.
Còn mấy đứa nhỏ Lục Hạ cũng thèm để ý đến, nhưng cũng phạt chúng nó, mấy đứa nhỏ còn tưởng rằng là thoát một kiếp .