Anh rể hai gật đầu.
“Vậy lời ông đều là thật ? Hẳn là chứng cứ gì ?”
Anh rể hai giải thích: “Đã điều tra qua, hẳn là thật. Lục Kiến Hải đích xác một em trai, thời gian em sinh cũng đích xác trở về.
Người của chúng tìm nhân chứng lúc đó, thấy ông thật sự về Kinh Thành một chuyến, khi rời thuyền lật cũng là thật.
Đến nỗi em là đứa bé ông mang về , chúng cũng tra xét bà đỡ năm đó, bà cũng , đứa bé Tôn Quế Phương sinh gầy yếu, nuôi sống khó, mà em khỏe mạnh trưởng thành……”
Lục Hạ đến đó trầm mặc: “Cho nên em thật sự con của bọn họ?”
“Theo chứng cứ điều tra mắt, đúng là như ! Bất quá cha ruột em tuy rằng xác định, nhưng đẻ là ai. Chuyện quá khứ của Lục Kiến Hà quá lâu, tra xét dễ dàng, mắt bất luận tin tức gì. Bởi vì việc liên quan nhiều đến vụ án, cho nên trong cục liền tra kỹ.”
Lục Hạ trầm mặc.
Anh rể hai cho rằng cô nhất thời chấp nhận , vì thế an ủi: “Kỳ thật đây cũng là một chuyện , hiện tại việc ghi hồ sơ. Tuy rằng bọn họ nuôi em lớn, nhưng điều tra cho thấy, Lục Kiến Hải thể là bởi vì nhận tiền mới như , hơn nữa bọn họ mấy năm nay đối với em cũng .
Về em liền là con cái của tội phạm, em và con cháu của em khi xét duyệt lý lịch cũng sẽ ảnh hưởng. Bất quá bởi vì quá muộn, việc phân phối công tác đó của em đổi .”
Lục Hạ đến đó phảng phất mới lấy tinh thần, đó lộ một nụ khó coi : “Em , nhị tỷ phu, em thể gặp bọn họ ?”
Anh rể hai gật đầu: “Có thể, bởi vì điều tra việc chậm trễ chút thời gian, ngày mai bọn họ , em gặp thì hôm nay gặp .”
Lục Hạ gật đầu: “Vậy bây giờ gặp .”
Anh rể hai xong liền giúp sắp xếp.
Rất nhanh vẫn là khung cảnh .
Lục Hạ xuống liền đối diện Lục ngừng mở miệng mắng: “Tao với mày, hóa là đồ con hoang, con ruột, hèn chi!”
“Tao thật hối hận nuôi mày lớn, dìm mày c.h.ế.t trong thùng nước tiểu cho !”
“Quả nhiên là đồ con hoang, nếu mày giúp trong nhà, còn hại bọn tao suýt mất công việc, chúng tao cần việc , mày là đồ bạch nhãn lang!”
……
Mắt thấy Lục càng càng quá đáng, một bên cảnh ngục tiến lên : “Thành thật chút, mắng c.h.ử.i liền về!”
Mẹ Lục xong run lên, rốt cuộc thành thật.
Mà Lục Hạ phảng phất như thấy, vẫn luôn cha Lục đang cúi đầu.
Mà cha Lục lúc cũng ngẩng đầu lên, cứ như cô, vẫn luôn chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-445-ke-hoach-hoan-hao-van-co-da-dinh.html.]
Hai một lát, Lục Hạ mở miệng, ông : “Tuy rằng con gái các , nhưng các rốt cuộc nuôi lớn, chờ Lục Đông tù, sẽ chăm sóc .”
Cha Lục gật đầu, biểu cảm gì đổi, phảng phất sớm nghĩ tới: “Vậy phiền cô!”
Sau đó Lục Hạ liền cùng bọn họ nhiều, xoay rời .
Thẳng đến khi rời khỏi Cục Công an, cô mới thở phào nhẹ nhõm một .
Thật quá! Việc rốt cuộc giải quyết!
Cũng may mắn, cha Lục hiểu ý của cô.
, từ đó, Lục Hạ liền vẫn luôn suy nghĩ việc giải quyết như thế nào, rốt cuộc chỉ cần huyết thống, bọn họ liền biện pháp đoạn tuyệt, cha Lục gia chính là ông bà ngoại của bọn trẻ.
Muốn chịu ảnh hưởng khó, rốt cuộc bọn họ phạm chính là tội phản quốc a!
Vì thế Lục Hạ cũng chỉ thể nghĩ cách giải quyết từ gốc rễ.
Nếu là bởi vì huyết thống mới chịu liên lụy, như cái huyết thống , hoặc là phủ định cái huyết thống là .
Chính là nghĩ thì dễ, lên khó.
Rốt cuộc cô , cô khẳng định là con ruột của Lục gia, từ diện mạo là thể .
Như chỉ thể nghĩ biện pháp khác.
Mà chờ cha Lục gia tìm cô chuyện Lục Đông, cô liền cơ hội tới.
Nếu Lục gia uy h.i.ế.p là công việc, thì hiện tại hề nghi ngờ là Lục Đông.
Rốt cuộc đây là đứa con trai duy nhất của Lục gia.
Chỉ cần liên quan đến Lục Đông, cô tin tưởng, Lục gia hoặc là cha Lục hẳn là nguyện ý vì chút gì đó.
Cho nên gặp mặt, cô mới cố ý như , cô , lấy tâm tư của cha Lục hẳn là thể hiểu .
Quả nhiên, cha Lục cô thất vọng.
Chẳng qua nghĩ tới cha Lục thế mà thật sự tìm cho cô một phận mỹ như , chỉ c.h.ế.t đối chứng, còn cùng Lục gia quan hệ huyết thống, càng là thiên y vô phùng.
Ngay cả cô xong cũng cấm hoài nghi bọn họ rốt cuộc cha ruột của .
Bất quá, mặc kệ cô cũng để ý, chỉ cần tin tưởng là .