“Trong thôn nhiều trai thích cô , nhưng cô học xong cấp hai liền luôn tính toán tìm một đối tượng thành phố. Hiện tại vì chấm thanh niên trí thức Giang, nhưng nếu thanh niên trí thức Giang từ chối, e là sẽ chút khó xử.
Dù ông kế toán cưng chiều cô con gái .”
Lục Hạ xong cũng thấy khó xử cho Giang Quân Mạc. Cô thể đoán điều kiện gia đình Giang Quân Mạc hẳn là cũng tệ, nhưng dù đến , hiện tại cũng là nước xa cứu lửa gần.
Ở trong thôn, kế toán chính là chức quan lớn nhất chỉ trưởng thôn và bí thư.
Tục ngữ quan xa bằng nha gần, chỉ cần họ còn ở trong thôn một ngày, chuyện sẽ dễ giải quyết.
Cho nên Lục Hạ cũng thấy sầu cho Giang Quân Mạc.
Vì thế hôm đó, khi hai đang lén lút ăn uống ở căn cứ bí mật, Lục Hạ liền hỏi nghĩ thế nào về Sử Xuân Yến.
Ai ngờ Giang Quân Mạc đến tên Sử Xuân Yến liền nhíu mày: “ dứt khoát từ chối đồng chí Sử nhiều , nhưng mỗi từ chối cô cứ như hiểu .”
Nói tới đây, chút bực bội, hiển nhiên cũng nên thế nào.
Lục Hạ xong liền kể cho về tình hình của Sử Xuân Yến.
Cô cũng nhắc nhở: “Chuyện xử lý cho khéo, nếu thật sự thì nhất nhanh ch.óng cho cô từ bỏ ý định, bằng e là sống yên . Người trong thôn vốn dĩ ấn tượng gì với thanh niên trí thức, nếu họ gây khó dễ cho thì .”
Giang Quân Mạc gật đầu tỏ vẻ hiểu, cảm ơn cô, hai liền bắt đầu ăn uống.
Hôm nay Lục Hạ hầm móng heo, hương vị vẫn ngon tuyệt như khi.
Gần đây Giang Quân Mạc ăn vài bữa cơm Lục Hạ nấu xong liền cảm giác cơm cô quả thực bình thường, chỉ ngon miệng mà ăn xong thể cũng thoải mái hơn nhiều.
Trong thời gian rõ ràng cảm thấy sức lực hơn, cho nên đối với tay nghề của Lục Hạ càng thêm tôn sùng.
Lục Hạ vẫn giống như đây, hai sẽ thường xuyên lén ăn mảnh, cho nên cũng ai phát hiện .
Chỉ khổ cho Giang Quân Mạc, mỗi đều bấm đốt ngón tay tính thời gian, mong chờ ngày hẹn nhanh ch.óng đến.
Lần ăn xong tách , vì Lục Hạ mua dưa nên Giang Quân Mạc về .
Kết quả chờ Lục Hạ mua dưa xong trở về, phát hiện Giang Quân Mạc thế mà vẫn nhà, đang Sử Xuân Yến chặn ngay cửa điểm thanh niên trí thức.
Nhìn thấy họ, Lục Hạ chút do dự, nên qua .
đợi cô đến gần, liền thấy Sử Xuân Yến la to: “Từ nhỏ đến lớn, thứ gì còn chuyện đạt . Anh cứ chờ đấy, sớm muộn gì cũng cưới !”
Nói xong cô đùng đùng bỏ , lúc ngang qua Lục Hạ đang ôm dưa còn hung hăng lườm cô một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-62-loi-tuyen-bo-ngang-nguoc-va-cau-chuyen-canh-tinh-ve-ngo-ngoc.html.]
Lục Hạ chút khó hiểu.
Chờ tới thấy Giang Quân Mạc, cô mới hỏi: “Anh chứ?”
Giang Quân Mạc lắc đầu, day day giữa mày, hiển nhiên là càng thêm bực bội.
Chờ hai , trong điểm thanh niên trí thức đều về phía họ.
Chính xác mà , là về phía Giang Quân Mạc.
Chắc là đều thấy tiếng hét của Sử Xuân Yến.
Lục Hạ thấy Giang Quân Mạc chút hổ, liền chủ động mở miệng: “ mua dưa hấu, bổ ăn .”
Những khác lúc mới dời tầm mắt: “Uầy, quả dưa nhỏ , thanh niên trí thức Lục khéo chọn thật, chắc là ngọt lắm đây.”
Lục Hạ : “Là ông cụ Lý giúp chọn đấy, thì gì .”
Những khác , cảm ơn Lục Hạ bổ dưa ăn.
Mà Giang Quân Mạc thừa dịp lúc trở về phòng.
trong lòng vẫn mỗi một ý nghĩ.
Buổi tối, các nữ thanh niên trí thức tụ tập trò chuyện, Lục Hạ đang học đan áo len với Tôn Thắng Nam, đó liền bàn tán về chuyện .
Đám thanh niên trí thức đều cảm thấy Giang Quân Mạc t.h.ả.m, cứ như trong thôn dây dưa dứt.
Mà từ chuyện , Trần Tuyết vốn ít cũng chủ động lên tiếng:
“Người trong thôn đừng bề ngoài ai cũng toan tính riêng, nhưng thật đối ngoại vẫn đoàn kết. Trước trong nhóm nữ thanh niên trí thức xuống nông thôn cùng chúng một tên là Ngô Ngọc, xinh , mới xuống nông thôn một trong thôn để ý.
Khi đó mới xuống, đều nghĩ thể về thành, ai cũng gả trong thôn, kết quả gã đàn ông cứ bám riết lấy cô .
Không chỉ chủ động giúp đỡ cô việc, thường xuyên tặng đồ, cô từ chối thế nào cũng vô dụng, cứ trơ đấy, sống c.h.ế.t quấn lấy cô buông.
Dần dần đều đồn đại hai họ đang yêu đương, Ngô Ngọc giải thích cũng vô dụng, dù ai cũng thấy hai gần gũi.
Cuối cùng còn cách nào khác, Ngô Ngọc chỉ thể gả cho .”