TN80: Sĩ Quan Là Kẻ Mê Vợ - Chương 99: Tắm Uyên Ương, Sự Quấy Rầy Lúc Nửa Đêm
Cập nhật lúc: 2026-01-31 17:46:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Chiêu Chiêu kinh ngạc : “Sao ?”
Lục Trầm đưa tay ôm lấy cô, mặt đầy ý : “Ngày đầu tiên chuyển .
Anh tưởng em sẽ chủ động đưa cho , nhưng em cất nó .
Bây giờ chúng là vợ chồng , em chắc thể đưa cho chứ?”
Tần Chiêu Chiêu : “Anh , em suýt nữa thì quên mất. Anh đợi đấy, em lấy cho ngay đây.”
Cô về phòng lấy một cái từ trong ngăn kéo tủ quần áo lớn .
Cô nghĩ đến ngày Lục Trầm mang quần áo về hôm đó. Cô tưởng thấy, lén lút giấu .
Không ngờ vẫn luôn , chỉ là giả vờ mà thôi.
Tên may mà lúc đó vạch trần cô, nếu , cô thể hổ đến mức độn thổ tại chỗ.
Cô đưa đồ cho Lục Trầm: “Này.”
Lục Trầm híp mắt đưa tay nhận lấy.
“Sao là em mua cho ? Có khi em mua cho bố em thì .” Tần Chiêu Chiêu hỏi.
“Em đều giặt sạch sẽ cho , còn để cùng với đồ của em. Đương nhiên là mua cho . Nếu mua cho bố, em sẽ giặt .”
Tần Chiêu Chiêu từ đáy lòng khâm phục khả năng phân tích của Lục Trầm.
“Anh thông minh như , em cảnh giác với mới . Nhỡ ngày nào đó bán em , em còn đếm tiền cho .” Tần Chiêu Chiêu đùa đưa tay đẩy .
Cánh tay Lục Trầm cứng như sắt thép, hơn nữa còn siết c.h.ặ.t lực đạo, dường như khảm cô trong cơ thể .
Nụ mặt cũng biến mất, nghiêm túc cô: “Anh thích em những lời . Chiêu Chiêu, em tin , kiếp em đều là bảo bối của , sẽ dùng cả đời để yêu thương em. Em chỉ cần tin tưởng là . Không nghi ngờ tấm lòng của đối với em.”
Lời của Lục Trầm khiến Tần Chiêu Chiêu xúc động, cô ngờ đàn ông yêu cô như .
Cô chỉ đùa với thôi, mà coi là thật.
“Xem kìa, em đùa với thôi mà. Mau tắm . Nước nguội .” Tần Chiêu Chiêu .
Khóe miệng Lục Trầm cong lên, cúi đầu ghé sát mặt cô: “Sau đùa với như nữa, thấy .”
Tần Chiêu Chiêu thấy khuôn mặt phóng đại của , cách gần như , khiến tim cô đập loạn nhịp, ngoan ngoãn : “Em thấy . Sau nữa là chứ gì?”
Lục Trầm dáng vẻ e thẹn đáng yêu của cô, nhịn hôn lên đôi môi kiều diễm ướt át của cô một cái.
Sau đó xa cô, giọng trầm thấp khàn khàn: “Không , em tắm cho mới tha thứ cho những lời em .”
Tần Chiêu Chiêu kinh nghiệm trong chuyện , cô chính là một đóa hoa trắng thuần khiết. Sao thể chịu sự trêu chọc của Lục Trầm.
Khuôn mặt phấn nộn hổ càng thêm kiều diễm, giống như nụ hoa hé nở, khiến tim Lục Trầm ngứa ngáy như mèo cào.
Chờ đợi câu trả lời của Tần Chiêu Chiêu.
Tần Chiêu Chiêu cảm nhận sự đổi cơ thể , mặt càng nóng bừng, nếu cùng , chắc chắn xong.
Đưa tay đẩy , định từ chối.
Đã Lục Trầm chặn họng: “Không từ chối .”
Lời đến bên miệng Tần Chiêu Chiêu chặn cứng ở cổ họng.
Lục Trầm càng cảm thấy cô đáng yêu cực kỳ, đưa tay kéo cô về phía phòng tắm.
Tần Chiêu Chiêu đoán sai.
Vừa phòng tắm, Lục Trầm đè cô lên tường.
Cô còn kịp phản ứng, môi Lục Trầm hôn lấy.
Nụ hôn của Lục Trầm từ bá đạo lúc đầu dần dần chậm dịu dàng đến cực điểm.
Tần Chiêu Chiêu từ luống cuống tay chân, đến vụng về đáp , đến lún sâu đó thể thoát , đại não kiểm soát bất kỳ suy nghĩ nào. Chỉ đắm chìm trong sự hòa hợp cả thể xác lẫn tinh thần .
Cho đến khi khí giữa hai ngày càng loãng, cả hai đều trong trạng thái cực kỳ thiếu oxy, Lục Trầm mới rời khỏi môi Tần Chiêu Chiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tn80-si-quan-la-ke-me-vo/chuong-99-tam-uyen-uong-su-quay-ray-luc-nua-dem.html.]
Hai thở hồng hộc hít thở khí trong lành.
Tần Chiêu Chiêu mới từ trong ảo cảnh bồng bềnh như tiên trở về thực tại.
Cả phòng tắm đều tràn ngập mùi vị ám , mặt cô nóng như lửa đốt, khiến ánh mắt cô Lục Trầm cũng trở nên mơ màng.
“Chiêu Chiêu, em yêu ?”
Ánh mắt hai đối , trong mắt Lục Trầm lửa đang cháy, thiêu đốt khiến tim Tần Chiêu Chiêu run rẩy.
Cô gì, gật gật đầu.
“Chiêu Chiêu, em .”
Giọng của Lục Trầm giống như một ma lực đặc biệt, khiến cô mê đắm. Đồng thời cũng quên cảm giác hổ.
“Lục Trầm, em yêu .”
Vừa dứt lời, môi Lục Trầm tiếp tục hôn lên...
Lần Tần Chiêu Chiêu mở mang tầm mắt, hóa giữa vợ chồng còn nhiều trò như , tuy cảm thấy hổ. cảm giác cực kỳ .
Tần Chiêu Chiêu nhặt quần áo rơi mặt đất lên, giả vờ tức giận : “Xem kìa, ướt hết quần áo của em , em mới đấy.”
Quần áo của Lục Trầm còn mặc, sải đôi chân dài cứ thế nghênh ngang tới.
Vừa hai nhiều chuyện mật như , cô cũng thấy ngại, bây giờ thấy cơ thể lắc lư mặt , lập tức hổ dời mắt .
“Sao còn mặc quần áo?”
Lục Trầm cảm thấy buồn , Tần Chiêu Chiêu dáng vẻ , cô cứ như một con mèo hoang nhỏ, đều cho phép lười biếng nửa khắc.
Bây giờ thấy mặc quần áo, e thẹn như một cô gái nhỏ trải sự đời.
Anh đúng là yêu c.h.ế.t phụ nữ nhỏ bé .
Cố ý trêu cô, thẳng mặt cô: “Anh còn thêm nữa. Đỡ lát nữa cởi. Phiền phức.”
Tần Chiêu Chiêu sắp mệt c.h.ế.t , cô thêm nữa . Nếu , ngày mai chắc chắn nổi.
Cô chu cái miệng nhỏ: “Lục Trầm, là trâu ? Anh thấy mệt ?”
Lục Trầm lắc đầu: “Chuyện gì chuyện chê mệt. Em để đến sáng cũng thấy mệt.”
Anh vốn định trêu cô chút thôi, thấy cô chỉ mặc đồ lót, cơ thể bắt đầu rạo rực.
Tần Chiêu Chiêu thấy phản ứng của , cầm quần áo chạy.
Lục Trầm kịp thời ôm cô lòng, chặn đường lui của cô.
Vừa tiếp xúc với cơ thể Lục Trầm, tim Tần Chiêu Chiêu tiền đồ mà rung động.
Thực cô một chút cũng bài xích chuyện , chỉ là cô cảm thấy chuyện quá tốn sức. Cô căn bản từ chối hình còn hơn mẫu của Lục Trầm.
Lửa bùng cháy, lúc vang lên tiếng gõ cửa.
Nhiệt tình của hai lập tức tiếng gõ cửa dập tắt.
Lục Trầm chút bực bội, mặc quần áo, : “Là kẻ mắt nào, lúc đến phá hỏng chuyện của ông.”
Tần Chiêu Chiêu giục : “Anh nhanh ngoài lấy giúp em bộ quần áo qua đây.”
Lục Trầm mặc quần ngủ xong, áo còn kịp mặc, liền khỏi cửa phòng tắm, về phòng lấy cho Tần Chiêu Chiêu một bộ quần áo.
Tần Chiêu Chiêu mặc xong quần áo, Lục Trầm mới từ nhà vệ sinh : “Ai đấy?”
“Là , Lục Doanh trưởng. là Chu Phú Quý.”
Tần Chiêu Chiêu cũng : “Chu Phú Quý muộn thế đến nhà gì?”
Lục Trầm đoán đại khái: “Chắc là đưa vợ đến xin em đấy. Anh mở cửa.”
Tần Chiêu Chiêu về phòng.