Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 90: Nhà hàng trò đùa quái ác (16)

Cập nhật lúc: 2026-03-25 20:37:00
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Mộng cũng vội vàng lấy bộ tiền , đưa cho An Thầm.

“Ra ngoài chúng sẽ trả cho .”

An Thầm xúc động .

“Không cần .”

“Các cô bảo vệ an tính mạng cho chúng , chúng góp một chút sức là .”

Những thám viên khác thấy cảnh , trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

Thực trong phần lớn các nhiệm vụ cứu viện, khiến thám viên lạnh lòng cũng ít.

Bản chất con vốn u ám, nhiều khi hành động giống như An Thầm suýt đẩy chắn đòn , quá quen .

Lý do thám viên từ chức, chỉ mười phần trăm là vì nhiệm vụ nguy hiểm.

Chín mươi phần trăm còn là vì trong lúc nhiệm vụ phản bội.

dốc lực cứu , đến lúc then chốt đẩy chỗ c.h.ế.t.

Lâu dần, trong lòng thám viên cũng dựng lên một bức tường ngăn cách với thường, họ tiếp tục thám viên chỉ vì thể buông bỏ trách nhiệm .

Ngay cả Cốc Vũ và Sương Giáng — những thám viên cấp A — trong nhiệm vụ cũng luôn giữ cách với sống sót, bởi vì những ví dụ như quá nhiều, cũng từng sống sót giúp đỡ trong nhiệm vụ.

Từ lúc nào đó, họ cũng quên mất sơ tâm khi đăng ký học viện thám viên.

Không cầu hồi báo, vì dân vì nước, dốc hết tâm huyết.

“Cảm ơn, cảm ơn .”

Sương Giáng tiền trong tay, chút quen lời cảm ơn.

“Không cần cảm ơn, còn gì giúp , chúng sẽ nghĩ cách!”

Chàng trai mặt vỗ n.g.ự.c, ánh mắt kiên định Sương Giáng.

Sương Giáng cũng , gật đầu.

Có lẽ đây cô nghĩ sai .

Bản tính con thể là ác, nhưng lấy hành vi của một kẻ ác để phủ định cả tập thể, chẳng còn tàn nhẫn hơn ?

Góp đủ tiền, An Thầm cũng lấy bộ tiền còn của , nhà hàng gọi mấy nghìn tệ đồ ăn.

Khu bếp bận rộn náo nhiệt, Cốc Vũ với về hành động tiếp theo, những còn nhà hàng trông chừng cửa món.

Từng đĩa thức ăn mang , cố nén nỗi sợ trong lòng, chạy đến nghĩa địa phía , bỏ thức ăn những chiếc bát vỡ đó.

“Làm phiền , mời các vị dùng bữa, đừng ăn chúng .”

“Hãy yên nghỉ nhé, đừng hiện lên nữa.”

Mọi đồng lòng hợp sức, ngay cả gã đàn ông đeo kính từ đầu luôn thích tranh cãi cũng cố gắng phụ giúp.

Gã tuy thích tranh cãi, nhưng cũng ngoài!

Lũ quái vật đang ăn trong nhà hàng đều ngơ ngác.

Sao nhiều như ?

“Nếu họ giúp, chỉ mấy chúng , đến bao giờ.”

Nguyệt Ưng nhịn cảm thán, vui mừng cảnh .

“Ừm, đây cứ nghĩ họ chỉ vướng chân, xem sai.”

Thiên Hy quá thẳng, Nguyệt Ưng vội bịt miệng cô.

“Đừng để thấy! Cái miệng của cô dễ rước họa lắm đấy.”

Thiên Hy im lặng dấu OK.

Cô câm miệng.

Gần như tất, mấy thám viên kiểm tra khắp nơi, khi xác nhận vấn đề gì, căng thẳng chờ đợi thủy triều quái vật.

Có thành công ?

Đèn trong nhà hàng chớp tắt, xung quanh dần tối .

Nhân viên phục vụ bước tới đóng c.h.ặ.t cửa lớn, trong mắt mang theo khát vọng.

Hy vọng thể thành công.

Bọn họ — những nhân viên phục vụ — cũng chịu đựng đủ trong nhà hàng .

“Đói quá…”

“Đói…”

Quái vật đến , trong bóng tối đen kịt, mấy lập tức cảnh giác.

An Thầm cũng nhắm mắt , dùng năng lực cảm nhận phương hướng của quái vật.

Rất nhiều, đều đang ẩn nấp đất, sắp sửa bò lên.

một lúc, từ nghĩa địa truyền những âm thanh ăn uống ngắt quãng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/toi-co-the-nhin-thay-quy-tac-cua-quai-vat/chuong-90-nha-hang-tro-dua-quai-ac-16.html.]

“No .”

“Mấy no ? No thì thể lên đường…”

“Đi thôi.”

“Cuối cùng cũng ăn một bữa no nê .”

Nghe thấy âm thanh , mở to mắt, cảnh tượng mắt.

Từng luồng ánh sáng màu vàng ấm áp bay lên trời, ngừng tăng lên, dâng cao.

“Đẹp quá.”

Khương Mộng nhịn thở dài cảm thán.

“Ở thời đại đó, cả nhà đoàn tụ, đều còn sống, là một loại hy vọng. Nguyện vọng của phần lớn chỉ là ăn no một bữa cơm.”

Cốc Vũ thời đại gian nan đến mức nào, bách tính ly tán, mất nhà cửa, đừng đến ăn no, ngay cả sống tôn nghiêm cũng là điều vô cùng khó khăn.

Nhiều năm trôi qua, quê hương cần xây dựng , những vong hồn cũng sẽ chôn vùi bê tông cốt thép, còn ai nhớ đến.

“Nước N đây thật quá tàn nhẫn, dị gian quy tắc ở phía Nam cũng , là do 300.000 vong hồn tạo thành, bao oan hồn và oán niệm. may mà đó chỉ là dị gian quy tắc cấp C, phần lớn vong hồn rời , mắc kẹt tại chỗ.”

Nguyệt Ưng cũng khẽ cảm thán, đất nước họ đây thật quá gian nan.

Ánh sáng vàng bay lên đến điểm cao nhất, dần dần bắt đầu tan biến.

Bốn phía cũng từ từ sáng lên, An Thầm , dị gian quy tắc sắp kết thúc .

“Cô bé, coi như đây là món quà cảm tạ tặng cô!”

Người ăn xin đột nhiên bước khỏi nhà hàng, đưa máy tính bảng trong tay cho An Thầm.

An Thầm vững vàng nhận lấy, còn kịp lời cảm ơn, thấy Người ăn xin mỉm vẫy tay biến mất.

Nụ của Người ăn xin mang theo lưu luyến, mang theo vui mừng, mang theo nước mắt.

Đây cũng là nguyên nhân khiến ông từng hại bất kỳ quái vật nào trong dị gian quy tắc.

Đều là những kẻ đáng thương.

Những năm khi c.h.ế.t, ông vẫn luôn canh giữ đám hoạt t.ử nhân , giờ đây cũng thể yên tâm rời .

Ông giờ vẫn luôn thẹn với lòng.

Khi xoay chuẩn đón nhận sự tan biến, thấy hai bóng đen trắng tiến lên phía , khom với .

“Đại nhân, mời~”

“Hắc Bạch Vô Thường? chẳng nên hồn phi phách tán ?”

“Đại nhân đùa , ngài đại công đức , nếu hồn phi phách tán, chẳng của địa phủ chúng ?”

Bạch Vô Thường bước lên hành lễ, mỉm .

“Vậy… những hoạt t.ử nhân thì ? Còn những vong hồn c.h.ế.t trong chiến tranh nữa?”

“Đại nhân đừng lo, những hoạt t.ử nhân là do gian nhân tác quái, nay bọn họ c.h.ế.t, tự nhiên sẽ đến địa phủ, cũng xem như chịu nhân quả. Còn những vong hồn , đến địa phủ tiếp nhận thẩm vấn, nên đầu t.h.a.i thì đầu thai.”

“Vậy thì, yên tâm .”

Người ăn xin gật đầu, theo họ bước cánh cửa địa ngục.

Ông cũng nên rời .

“Woa, còn quà nữa!”

Mấy Cốc Vũ tiến gần, hiếu kỳ chiếc máy tính bảng .

Ngược cũng gì mất cân bằng, An Thầm là tự tay giải quyết cả một mảng quy tắc lớn.

Nếu , hiện giờ bọn họ cũng .

“Ra ! Ra !”

“Nhanh lên nhanh lên, cáng !”

Dị gian quy tắc đột nhiên biến mất, những của đội hậu cần đều sững sờ, khi phản ứng liền xông khiêng thương .

Khô Ưng ngoài, vội vàng chạy từ trong lều .

“Giải quyết ?”

“Giải quyết .”

Mấy đưa lên cáng trả lời.

“Mới qua tới một ngày…”

Khô Ưng còn tưởng mệt bở tai.

Kết quả báo kết thúc.

Trước tiên nộp đơn xin rút hồ sơ thám viên .

An Thầm một giây còn đang trả lời, giây nhắm mắt, ngất .

“Ôi trời! Có hôn mê !”

“Mau đưa đến bệnh viện!”

Loading...