TÔI ĐÃ GIAM GIỮ ĐẠI KIM CHỦ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:22:53
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

 

Đã kiểu gì cũng c.h.ế.t, thì chi bằng chiếm chút lợi.

 

thì… c.h.ế.t hoa mẫu đơn, quỷ cũng phong lưu mà.

 

Từ khi sát thủ phe đối thủ phái tới, thái độ của trở nên cực kỳ vi diệu.

 

Mấy ngày đầu, âm u nhắc rằng, đợi ngoài sẽ lột da rút gân bằng một vạn cách khác .

 

Khi dùng một quả dưa leo chặn miệng , thì chỉ cần dùng mắt thường cũng thấy càng g.i.ế.c hơn .

 

khi chỉ đơn thuần là háo sắc, mỗi đồ cho , đều dựa ở đó, nheo mắt, ánh theo động tác của mà lướt qua.

 

Như một loài ăn thịt cỡ lớn, đang đ.á.n.h giá con mồi sắp săn.

 

mắt với ánh đó, hất áo lên, tùy tiện xoa nắn một trận.

 

, bây giờ mới là chủ cơ thể .

 

Kết quả nhúc nhích chân, ngã nhào lên trong tư thế cực kỳ t.h.ả.m hại.

 

xù lông, cúi xuống c.ắ.n mạnh một cái cổ .

 

 

Từ đó thể thấy, quan hệ giữa … thật sự là hề hòa nhã.

 

Đến mức hôm nay gặp , ý nghĩ đầu tiên của là… chạy.

 

Chạy ngay.

 

Thôi Trân Kỳ cái đồ trời đ.á.n.h , nhất định kéo đúng lúc .

 

“Chị về định ? Ba sẽ buồn đó.”

 

“Gây chuyện thì dám nhận sai. Từ nhỏ ba dạy em, con gái nhà họ Thôi thì trách nhiệm.”

 

tỏ xanh đ.â.m chọc hai câu, sang phía ba và Mục Đặc:

 

“Thưa ngài Mục, hành sự của chị em hấp tấp, nhưng chị tuyệt đối cố ý. Em xin chị xin ngài.”

 

Thôi Trân Kỳ dịu dàng, mà đến một ánh mắt cũng cho cô , chi mở giọng nhàn nhạt:

 

“Muốn xin ?”

 

“Cô cũng xứng ?”

 

Trời ạ, thật sống một đời vô văn hóa như Mục Đặc , cảm giác chắc là sướng lắm.

 

Thôi Trân Kỳ nghẹn họng tại chỗ.

 

Ba vội vàng xòa bên cạnh:

 

“Con bé của quanh năm ở nước ngoài, ai dạy dỗ, hiểu lễ nghĩa, tính tình nhút nhát, lỡ mạo phạm ngài, tất cả đều là do dạy con nghiêm.”

 

Mục Đặc vẫn nể mặt:

 

“Hôm qua trong tiệc sinh nhật, ông Thôi cũng giới thiệu cô con gái duy nhất của , hôm nay tự dưng mọc thêm một cô con gái nữa?”

 

Một câu tát thẳng mặt ba , ông đỏ bừng cả mặt già.

 

nhịn bật .

 

kịp khép hàm răng đang đó, Mục Đặc chuyển ánh mắt sang :

 

“Tính cách nhút nhát ?”

 

“E là ông Thôi hiểu gì về cô con gái của .”

 

Lúc mới nhận , ngoài giá trị vũ lực, khả năng dùng miệng của Mục Đặc cũng thuộc hàng đỉnh cao.

 

Chưa đầy hai phút, mắng gọn cả ba chúng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/toi-da-giam-giu-dai-kim-chu/chuong-2.html.]

 

Ba chúng khóa cứng, ai dám lên tiếng.

 

Cho đến khi Mục Đặc về phía :

 

“Nếu là cô mạo phạm , thì để cô tiễn một đoạn .”

 

Ba vội vàng :

 

“Được , Ngôn Nghi, mau tiễn…”

 

Chưa đợi ông xong, cắt ngang:

 

hiểu lễ nghĩa, nên tiễn nhé.”

 

Rồi xách vali lên, đầu chạy thẳng.

 

Về đến phòng, dựa lưng cửa, kiểm tra kiểm tra khóa chốt c.h.ặ.t, lúc mới thở phào một .

 

Vừa nãy cứng mồm bao nhiêu, bây giờ thấy chột bấy nhiêu.

 

Quả nhiên, con thể chuyện thất đức. Chỉ cần một thôi, sớm muộn cũng tìm tới cửa.

 

vốn tưởng giữa , như núi cao sông dài, sẽ chẳng bao giờ gặp .

 

Không ngờ đột nhiên xuất hiện ngay cửa nhà , còn trở thành khách hàng lớn của công ty ba .

 

Một kẻ tiền quyền quen cao đó, nếu bắt kẻ từng nhân lúc gặp nạn, nhốt chơi đùa kiểu đó thì sẽ gì nhỉ?

 

Chỉ nghĩ thôi rùng .

 

Ở riêng với ?

 

Giờ cho thêm mười cái gan, cũng dám.

 

Mấy ngày đó sống trong thấp thỏm lo sợ, mà Mục Đặc tới gây phiền cho .

 

Thế là tự lừa dối thả lỏng cảnh giác.

 

Tối nay ba tên Thôi Chí gọi ngoài ăn cơm. Dì Từ thì nhắn tiệc đón gió tẩy trần cho , đương tin.

 

Quả nhiên, xuống bao lâu, thì mấy ngày lộ diện mắng một trận.

 

“Ba con sinh nhật mà con cũng về, con bận đến ?”

 

kéo ghế xa hơn một chút:

 

chẳng hai cũng con xuất hiện trong tiệc sinh nhật đó ?”

 

Mẹ chặn họng, mặt tái , :

 

“Ai ?”

 

đáp, chỉ chằm chằm bà, cho đến khi bà chột chỗ khác.

 

Mẹ , con hơn hai mươi , hai ba tuổi.

 

Cảm xúc và thái độ của , con từ lâu .

 

lạc từ năm bốn tuổi, mãi hai mươi năm mới gặp họ.

 

Ngày tìm họ, vui vẻ hơn bất kỳ ai.

 

Ban đầu… lẽ họ cũng từng vui như thế.

 

Cho đến khi họ phát hiện trường đại học của bình thường, giỏimấy ngoại ngữ, cũng chẳng tài nghệ gì đặc biệt gì thì giá trị của trong lòng họ lập tức tụt dốc.

 

hiểu triển lãm tranh, đàn piano, càng nhận thương hiệu cao cấp.

 

Cô con gái xa cách hai mươi năm mới đoàn tụ, dần dần trở thành họ hàng nghèo đem ánh sáng .

 

So với , cô con gái nuôi tên Thôi Trân Kỳ họ nhận về niềm an ủi khi lạc mất mới là thiên kim tiểu thư hảo trong lòng họ.

 

 

Loading...