Tôi Làm Đàn Em Cho Mạnh Bà - Chương 65.

Cập nhật lúc: 2026-01-17 14:22:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đã là quỷ đả tường thì cứ phá là . Trương Tiểu Hổ là t.ử Long Hổ Sơn, đương nhiên cần dùng mấy cách thấp kém như tè bậy. Đạp cương bộ thể khiển thần triệu linh, mượn khí của thất tinh, trừ tà nghênh chân. Thời xưa, đạo sĩ khi hành khí rừng núi đều dùng cương bộ, niệm chú để tụ khí, trừ tà.

 

Có Trương Tiểu Hổ đạp cương mở đường phía , lẽ nào còn phá nổi quỷ đả tường? sự thật là… đúng là phá nổi. Chúng hơn mười phút nữa, thấy ba gian nhà . Trương Tiểu Hổ “hả” một tiếng: “Không thể nào, tà môn đến ?”

 

Đi tới lui ba , đầu nữa thì kết quả vẫn y như . suy nghĩ một lát, với Trương Tiểu Hổ: “Chúng vẫn từng thẳng tới căn nhà đó, liệu tới đó thì mới phá cục ?”

 

Trương Tiểu Hổ trầm ngâm : “Có khả năng đó. thấy nên tới, tùy cơ ứng biến. Cứ đầu mãi cũng cách. Nếu thật sự là nhằm chúng , hố cũng đào sẵn , nhảy còn sẽ xảy chuyện gì, Cậu thấy , Tiểu Ngư?”

 

nghĩ cũng lý. Không nhằm chúng thì coi như ngang qua, còn nếu nhằm thì trốn cũng trốn . Đại thần Âu Lực Cáp từng , cách nhất để đối mặt với nỗi sợ chính là đối mặt với nó. Không đối mặt cũng chẳng còn cách nào khác, thì tùy cơ ứng biến thôi.

 

và Trương Tiểu Hổ vô cùng cẩn thận. Trương Tiểu Hổ rút cây gậy đ.á.n.h quỷ, còn thì cầm khúc lôi kích mộc to bằng bắp tay trong tay, nhét Peppa ba lô để nó yên tâm ngủ.

 

Chuẩn xong, và Trương Tiểu Hổ dè dặt thúc gã mập lên phía , cảnh giác đến cực độ. Khi còn cách căn nhà chừng mười bước, ông lão thấy chúng thì mắt sáng lên, vẫy tay : “Mau đây, mau đây, đợi các lâu lắm .”

 

và Trương Tiểu Hổ giả như thấy, gã mập thì càng dám gì. Trên đường chỉnh cho ngoan ngoãn phục tùng . Tuy cành cây vứt , nhưng trong tay vẫn còn khúc lôi kích mộc to bằng bắp tay, đ.á.n.h chẳng tốn chút sức nào.

 

Ông lão lật đật tới, chào hỏi chúng : “Hôm nay con gái nhà lấy chồng, con rể bảo ngoài cửa đợi bạn của nó. Ai tên là Hàn Kỳ ?”

 

và Trương Tiểu Hổ đồng thời thở phào nhẹ nhõm, chỉ gã mập: “Hắn tên Hàn Kỳ.”

 

Ông lão niềm nở đón lấy, kéo gã mập luôn, lẩm bẩm: “Cậu là Hàn Kỳ , chà chà, ăn uống thật đấy! Phải tốn bao nhiêu cám heo mới nuôi mập thế , chậc chậc!”

 

Gã mập hoảng hốt, vùng vẫy hét lên: “Bạn bè cái gì chứ, quen con rể nhà ông, mau thả !”

 

“Con rể nhà là bạn nhất của nó, quen ? Mau theo uống rượu mừng.”

 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

thật sự quen con rể nhà ông! Con rể nhà ông là ai?” Gã mập giãy dụa dữ dội, giọng hét đến khàn cả cổ. Ông lão hề hề : “Thằng ngốc bậy, con rể nhà tên là Lý Thanh đó, em nhất của .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/toi-lam-dan-em-cho-manh-ba/chuong-65.html.]

Gã mập ông lão kéo tới cổng lớn, giãy giụa điên cuồng. Nghe tới hai chữ Lý Thanh thì sững . và Trương Tiểu Hổ cúi đầu, tăng tốc bước , định rời khỏi đây . ông lão ý định buông tha cho chúng , sang gọi: “Gặp duyên, hai uống chén rượu mừng ?”

 

lắc đầu : “Thôi, bọn còn đường, mang theo quà, ngại lắm, dám phiền. Ở đây chúc hai vị tân nhân trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý t.ử!”

 

Vừa lời cát tường, chuẩn bước qua cổng, ông lão bỗng huýt cho chúng một tiếng huýt sáo dài. Ngay đó, chiếc ba lô lưng đột nhiên động đậy, Peppa lập tức chui , vèo một cái lao thẳng trong sân. vội vàng gọi:

 

“Peppa ! Mẹ nó mày chạy cái gì! Quay mau, thì tao cần mày nữa !”

 

“Peppa , về nhà ăn khoai tây chiên, xem Vườn Sao Băng…” Trương Tiểu Hổ cũng hùa theo gọi.

 

Gọi mấy tiếng liền mà Peppa chẳng phản ứng gì. ông lão đang mỉm , tự nhủ bình tĩnh. Chuyện xảy , chỉ thể tùy cơ ứng biến.

 

nó, ai ngờ Peppa xảy chuyện chứ? cứ tưởng đưa gã mập ngoài là xong, ngờ ông lão sớm tính toán hết . Vấn đề là Peppa rốt cuộc ? Vì đột nhiên mất kiểm soát?

 

Dù thế nào cũng thể để Peppa đây. Trong lòng tức đến nghiến răng. Dẫn Peppa theo là sợ nó ở nhà buồn, đồ ăn sẽ c.h.ế.t đói. Nghĩ thế nào nó cũng là thần thú, dù giúp gì thì cũng tự lo cho chứ? Ai ngờ chỉ gây thêm phiền phức.

 

 

dừng bước, ông lão mặt đầy nụ , : “Nếu bác nhiệt tình như , bọn uống chén rượu mừng .”

 

Ông lão khùng khục một cách quái dị: “Hai trói bạn của con rể thế?”

 

“Người bạn mập của con rể bác sống đàng hoàng. Biết em đang cưới vợ ở đây mà định bỏ chạy. Bọn trọng nghĩa khí, nổi loại vô nghĩa khí như , nhất là còn béo thế , nên mới trói đưa tới cho bác đó thôi.”

 

Mấy lời của coi như hợp tình hợp lý, tin thì tùy. Dù lý do cũng . Ông lão ngờ viện một lý do như thế, sững một chút với : “Cái lý do của … tìm đúng là vô liêm sỉ thật đấy.”

 

mỉm với ông lão, : “Bác tin thì tùy, là sự thật.”

 

Ông lão hề hề một tiếng, sang gã mập : “Cậu , để chuyện với hai em một lát.” Gã mập do dự, nên tin lời ông lão . Hắn cũng kẻ ngốc, sớm nhận điều bất . Ông lão cũng chẳng chiều , nhấc chân đá thẳng một cái, hất trong cửa, đá lẩm bẩm đầy khó chịu: “Anh em kết hôn, tay đến thì thôi , đến cả chén rượu mừng cũng uống, còn là hả?”

 

Đá gã mập trong xong, ông lão nở nụ đầy mặt và Trương Tiểu Hổ, : “Đến lượt các !”

Loading...