Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [Vô Hạn] - Chương 43: A Vĩ chết rồi (9)

Cập nhật lúc: 2026-01-31 17:03:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

… Thật là “trẻ trâu”.

 

Đó là phản ứng đầu tiên của Liêu Phỉ khi dòng chữ “Nghĩa địa A Vĩ”.

 

Thực tế thì chỉ riêng cái tên “Nghĩa địa A Vĩ”, mà cảm giác mà bộ phó bản mang cho cô đều khá là… dở .

 

dở đến , đây vẫn là một phó bản trò chơi linh dị.

 

Cảnh tượng ngay lúc đang chứng minh điều đó vô cùng rõ ràng với Liêu Phỉ.

 

những khối u lồi trông như mụn cóc mọc san sát, chiếm trọn góc .

 

Chúng giống hệt như vô ổ trứng côn trùng.

 

Những khối u đó rung động, ngọ nguậy, ngừng phình to. Dưới trạng thái căng phồng đến cực hạn, vài khối thậm chí trở nên bán trong suốt, khiến tiếng ngoằn ngoèo cùng tiếng rên rỉ u u bên lớp da ngày càng rõ rệt.

 

“Mấy thứ quái quỷ rốt cuộc là cái gì?” Cô bé loli lặp câu hỏi của , giọng càng thêm cáu kỉnh.

 

Liêu Phỉ thuận tay kéo cô bé lưng, ánh mắt khóa c.h.ặ.t những ổ trứng côn trùng phủ kín căn phòng, cả như đang đối mặt với đại địch.

 

“Là A Vĩ…” Cô hạ giọng . “Nếu đoán lầm thì tất cả bọn chúng đều là A Vĩ…”

 

Câu còn dứt, bỗng vang lên một tiếng “Bộp”. Một ổ trứng phình to đến cực hạn đột nhiên nổ tung, từ bên trong vươn một cánh tay trắng bệch gầy guộc, vươn thẳng lên cao, trông như một cái xác bò dậy khỏi nấm mồ.

 

Đến !

 

Liêu Phỉ lập tức bước trạng thái sẵn sàng chiến đấu, há miệng định gọi Phó Tư Viễn phóng hỏa đốt sạch tất cả. lời còn kịp thốt , gã râu quai nón bên cạnh nhanh hơn một bước.

 

“Nhìn !”

 

Gần như ngay khoảnh khắc gã mở miệng, một luồng ánh sáng bạc b.ắ.n lên từ tay gã.

 

Gã ném một đồng xu.

 

Liêu Phỉ vì câu “Nhìn ” mà ngây trong chớp mắt, theo phản xạ liếc sang phía gã. Ngay đó, ánh mắt cô tự chủ đồng xu thu hút.

 

Cô tròn mắt nó bay lên cao, xoay tròn điên cuồng giữa trung. Khi đạt đến điểm cao nhất, nó đột ngột rơi xuống, rơi lên một viên gạch men nhưng vẫn tiếp tục xoay tròn. Hai mặt giống hệt ngừng đổi, chồng chéo lên

 

Ơ, khoan , gạch men?

 

Đôi mắt Liêu Phỉ khẽ mở to. Cùng lúc đó, đồng xu bỗng nhiên ngừng xoay.

 

Nó phát một tiếng “cộp” rơi xuống đất.

 

Liêu Phỉ rùng , giống như tỉnh mộng, vội vàng đảo mắt quanh.

 

Đến lúc cô mới nhận , còn ở trong phòng ngủ nữa. Hiện tại cô đang trong phòng tắm, ngăn cách với bên ngoài bằng một tấm rèm mỏng. Trong gian chật hẹp , ngoài cô còn ai khác.

 

…?

 

Chuyện ?

 

truyền tống ?

 

Liêu Phỉ đồng xu đất, liên hệ với cảnh tượng gã râu quai nón đột ngột xuất hiện trong phòng khách tìm cô lúc , trong lòng suy đoán đại khái về tình huống hiện tại.

 

Đây hẳn là kỹ năng của gã râu quai nón. Có lẽ gã nhận tình hình nên tách để tìm đường thoát .

 

Chỉ là truyền tống phòng tắm. Đây là do cố ý ngẫu nhiên?

 

Một tia nghi hoặc dâng lên trong lòng. Vì rõ tình hình bên ngoài , Liêu Phỉ dám mạo hiểm lên tiếng gọi những khác, chỉ khẽ gọi tên Phó Tư Viễn hai , đồng thời ngẩng đầu quan sát gian xung quanh.

 

Phòng tắm nhỏ, liếc mắt là hết, bồn tắm, chỉ lắp một vòi hoa sen.

 

Điều kỳ quái là sàn phòng tắm ướt, đầy dấu nước, trông như mới sử dụng lâu đó.

 

Nhận điểm , Liêu Phỉ lập tức chú ý đến kệ để đồ ở góc phòng tắm, sợ rằng chỉ cần sơ suất một chút là sẽ gặp ngay kịch bản phim Final Destination [Lưỡi hái t.ử thần], trượt chân một cái c.h.ế.t oan.

 

Quả nhiên, kệ đồ, cô phát hiện một con d.a.o cạo râu dành cho nam giới, loại thủ công, lưỡi d.a.o vô cùng sắc bén.

 

Hừm, kết hợp với đĩa đệm “Tiểu * Maria” tìm thấy đó, cơ bản thể xác định giới tính của A Vĩ

 

Liêu Phỉ cẩn thận cầm lấy con d.a.o cạo, dùng khăn tắm quấn nhiều lớp, đó đặt nó một góc mà bản tuyệt đối thể chạm tới.

 

Tiếp theo, cô đưa mắt về phía tấm rèm kéo kín mặt.

 

Dựa theo kinh nghiệm xem phim của , khi kéo tấm rèm , bên ngoài nhất định sẽ thứ gì đó lao

 

Liêu Phỉ hít sâu một , đột ngột kéo mạnh tấm rèm.

 

Ngoài dự đoán của cô, phía rèm trống rỗng.

 

Sau tấm rèm là nhà vệ sinh nhỏ hẹp kém, bên trong chỉ một bồn cầu. Cửa nhà vệ sinh đang mở, xuyên qua khung cửa thể thấy phòng khách bên ngoài.

 

Phòng khách vẫn giữ nguyên cách bày trí như lúc cô rời , trống trơn, , cũng thấy bất kỳ sự tồn tại nào khác.

 

Phòng khách và phòng ngủ thông , khả năng cách âm kém. Thế nhưng lúc , Liêu Phỉ thấy bất kỳ âm thanh nào truyền đến từ phòng ngủ.

 

Sự yên tĩnh ngược khiến cảm thấy vô cùng bất thường…

 

Liêu Phỉ nghi hoặc nhíu mày, định bước khỏi phòng tắm thì trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ. Ngay đó, cô đột ngột , dùng sức ném mạnh chiếc ghế gỗ nhỏ trong tay ngoài.

 

Bằng mắt thường thể thấy thứ gì, nhưng trong khoảnh khắc chiếc ghế xé gió bay , rõ ràng nó va trúng một vật thể nào đó. Không khí vang lên tiếng xì xì cùng mùi khét nhè nhẹ, một cái bóng bán trong suốt hiện giữa trung. Sau một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, nó lập tức rút lui, chui bức tường phía lưng Liêu Phỉ, biến thành một khối u lồi bò dọc theo mặt tường, nhanh ch.óng biến mất.

 

… Quả nhiên, khi mặt bạn thứ gì lao , thì thể thứ đó xuất hiện phía lưng bạn .

 

Liêu Phỉ siết c.h.ặ.t chiếc ghế trong tay, trong lòng dâng lên một cảm giác sợ hãi. Cô định xoay rời thì bỗng phía gáy vang lên một tiếng “Rầm”, cánh cửa lưng đóng sập .

 

Trên cánh cửa xuất hiện một khối u lồi to cỡ cái đầu , ngừng ngọ nguậy, trông như một cục đất sét đang nhào nặn.

 

Ngay đó, ánh mắt kinh ngạc cảnh giác của Liêu Phỉ, bề mặt khối u nhanh ch.óng lõm xuống, dần dần biến thành một khuôn mặt .

 

Khuôn mặt đó lạnh lẽo cô, miệng phát tiếng quái dị “khặc khặc”.

 

Liêu Phỉ cũng . Vẻ kinh ngạc mặt cô nhanh ch.óng biến mất, đó là một tia nghi hoặc.

 

Nguyên nhân đơn giản. Ngay khoảnh khắc khuôn mặt xuất hiện, trong đầu cô bất ngờ hiện lên một bản sơ yếu lý lịch [CV].

 

Từ khi phó bản đến giờ, đây là đầu tiên cô gặp đối tượng thể chiêu mộ!

 

Điều khiến Liêu Phỉ lập tức nảy sinh cảm giác quen như trở về “sân nhà” của .

 

“Bố yêu con!” Cô hét lên từ tận đáy lòng, vung chiếc ghế gỗ đập thẳng tên hồn ma em mới bò nửa từ khối u.

 

Sau khi đ.á.n.h đối phương lăn sang một bên, cô lập tức mở cửa, ngẩng đầu ngoài, sững sờ c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Phòng khách còn trống trơn, chỉ trong chớp mắt biến thành cảnh tượng đủ khiến mắc hội chứng sợ lỗ phát điên. Vô khối u phình to nổ tung, từng hồn ma mặt mày trắng bệch, tay chân vặn vẹo bò từ bên trong, phủ kín bộ phòng khách, trông như một bầy xác sống bò lên từ hố chôn tập thể.

 

Nhận thấy sự xuất hiện của Liêu Phỉ, chúng đồng loạt sang , những ánh mắt âm lãnh cùng lúc đổ dồn lên cô.

 

Cùng lúc đó, trong não bộ Liêu Phỉ, vô bản CV mới. Cô lướt nhanh qua, thấy nào là Trương Vĩ, Lý Vĩ, Mộ Dung Đại Vĩ…

 

Ánh mắt Liêu Phỉ khẽ d.a.o động.

 

“Xin , phiền .” Cô lẩm bẩm, đó lặng lẽ đóng cánh cửa mặt .

 

Giây tiếp theo, cô lập tức tựa lưng cửa, bệt xuống chiếc ghế gỗ. Một mặt cô khởi động “Khí trường khởi nghiệp”, mặt khác điên cuồng lật xem đống CV trong đầu.

 

Giống … Giống … Lại giống

 

Liêu Phỉ lướt cực nhanh qua từng bản CV, chân mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

 

Những bản CV đều vô cùng kỳ quái. Sau tất cả các cái tên đều kèm theo một ký hiệu “(?)”.

 

Ngoại trừ họ tên, bộ thông tin khác đều mơ hồ rõ, và mỗi bản CV đều một dòng chữ màu đỏ tươi in nghiêng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/toi-mo-chuoi-cua-hang-trong-pho-ban-linh-di-vo-han/chuong-43-a-vi-chet-roi-9.html.]

 

“Ở trạng thái hiện tại, thực thể thể tuyển dụng!”

 

 

Trạng thái hiện tại? Là trạng thái gì? Vì tất cả các cái tên đều dấu hỏi?

 

Dòng CV trong ý thức dần ngừng lật. Trong đầu Liêu Phỉ bỗng nảy một suy đoán.

 

Chẳng lẽ những NPC vốn dĩ thuộc về phó bản ?

 

Họ linh thể sẵn của phó bản, mà là khi tiến phó bản vô tình dính “buff đổi tên”, nên mới ép buộc lưu ?

 

, lúc Phó Tư Viễn chẳng cũng như ? Sau khi đến đây liền mờ mịt biến thành Phó Tư Vĩ…

 

Liêu Phỉ âm thầm sắp xếp những suy đoán trong lòng, mơ hồ cảm thấy manh mối thể phát huy tác dụng, nhưng nhất thời vẫn nắm điểm mấu chốt.

 

lúc , một luồng khí lạnh đột ngột phả lên da đầu cô.

 

Liêu Phỉ giật ngẩng đầu, thấy một hồn ma tóc dựng đang treo ngược trung. Đôi môi tô đỏ ch.ót của cô chu về phía .

 

Bắt gặp ánh mắt của Liêu Phỉ, cô nở một nụ vui vẻ, khóe miệng rạch rộng tới mang tai.

 

“Moa moa !”

 

lao thẳng về phía Liêu Phỉ. Cái miệng đỏ tươi đột nhiên há , giống như một cái chậu m.á.u khổng lồ trực tiếp úp xuống đầu cô!

 

… C.h.ế.t tiệt!

 

Đến lúc Liêu Phỉ mới phát hiện thời hạn của “Khí trường khởi nghiệp” trôi qua. Cô vội vàng nghiêng né sang một bên, mạo hiểm tránh nụ hôn kinh hoàng .

 

Đôi môi đỏ rực rơi thẳng xuống tấm ván cửa, ngoạm mạnh một cái “ngốn”, c.ắ.n nát một mảng nhựa lớn.

 

Do hiệu ứng “Khí trường khởi nghiệp” biến mất, tấm ván cửa vốn lung lay vì sự va đập của đám ma quỷ bên ngoài, thậm chí còn vài cánh tay trắng bệch xuyên qua khe hở thò .

 

Thế nhưng c.ắ.n một cái như , phía ván cửa bỗng chốc im bặt.

 

Trong gian chật hẹp chỉ còn tiếng đôi môi đỏ ch.ót đang nhai mảng nhựa một cách ngon lành, “răng rắc, răng rắc”, dứt khoát vô cùng.

 

“…” Liêu Phỉ sợ hãi đưa tay sờ cổ .

 

Chiếc ghế gỗ vẫn ở nguyên vị trí cũ. vật cản nhỏ bé lúc gần như còn tác dụng. Đôi môi đỏ ch.ót treo ngược từ trần nhà xuống, ngay cả mái tóc rũ cũng cách chiếc ghế một khá xa. Chiếc ghế thể tạo thành chướng ngại đối với cô .

 

Mảng nhựa c.ắ.n nát nhai sạch. Hồn ma với đôi môi đỏ ch.ót chậm rãi xoay ánh mắt, một nữa về phía Liêu Phỉ đang né sang một bên, mỉm , để lộ hàm răng sắc nhọn như cá mập ẩn làn môi đỏ.

 

Liêu Phỉ: “…”

 

Cô liếc chiếc ghế đất, ước lượng độ khó của việc lấy nó, âm thầm rút con d.a.o sắt nhỏ.

 

“Màu môi của cô thật đấy.” Cô , mang theo chút áp lực tâm lý nào.

 

Kỹ năng “Vẽ bánh” kích hoạt. Đôi môi đỏ ch.ót trúng “đạn bọc đường”, rõ ràng khựng trong chốc lát. Liêu Phỉ nhân cơ hội lao lên, một tay cầm d.a.o sắt chắn , tay chộp lấy chiếc ghế gỗ đất, kéo mạnh về phía lưng.

 

Ngoài dự đoán của cô, hồn ma mạnh hơn tưởng tượng nhiều. Hiệu ứng “Vẽ bánh” giáng lên , nhưng chỉ khiến cô khựng trong tích tắc. Rất nhanh, cô thoát khỏi khống chế, đột ngột phắt về phía Liêu Phỉ, ánh mắt lộ hung quang, há to cái miệng đầy m.á.u.

 

Nhận thấy tình thế , Liêu Phỉ vội vàng thụp xuống, định phát động “Khí trường khởi nghiệp” nữa. Ngay lúc , một tiếng “Bộp” vang lên.

 

Một bàn tay xuyên qua tấm ván cửa c.ắ.n nát, ấn thẳng lên mặt đôi môi đỏ ch.ót. Ngọn lửa màu xanh lục bùng lên lòng bàn tay.

 

Liêu Phỉ: “…”

 

Đôi môi đỏ ch.ót kêu lên t.h.ả.m thiết, lăn lộn đất. Ngoài cửa vang lên giọng phần luống cuống của Phó Tư Viễn: “Phỉ Phỉ? Cô ở trong đó ?”

 

“… Ừm.”

 

Liêu Phỉ khẽ đáp, ôm n.g.ự.c thở phào một thật mạnh.

 

Khi Liêu Phỉ phòng khách, nơi bao phủ bởi nửa vòng lửa màu xanh lục.

 

Nửa vòng lửa lấy lối nhà vệ sinh tâm, bảo vệ Liêu Phỉ và Phó Tư Viễn đang bên ngoài một cách kín kẽ. Vô linh thể lượn lờ quanh vòng lửa, giống như một bầy dã thú đang rình rập xung quanh đống lửa trại.

 

“Hồn ma của phó bản … đều hung hãn như ?” Liêu Phỉ sững sờ.

 

Trong ấn tượng của cô, sự áp chế của Phó Tư Viễn đối với linh thể luôn là tuyệt đối. Nhớ năm đó cô lừa mời xuống núi, bộ ký túc xá 5 đều danh mà bỏ chạy sạch sẽ. Không ngờ đến đây chật vật thế , lửa cháy rực mà đối phương còn chẳng buồn sợ.

 

“Phó Tư Viễn, bật khí trường ?” Liêu Phỉ xác nhận , “Khí trường đó, lúc cần bật là bật! Dọa chạy đứa nào đứa nấy.”

 

Phó Tư Viễn cô, ánh mắt chút ủy khuất: “Bật , tác dụng.”

 

Liêu Phỉ: “… Hả?”

 

“Dọa chạy, đốt cũng thương…” Phó Tư Viễn bất lực . Anh cúi đầu sắp xếp lời , bổ sung: “Trên họ một loại sức mạnh đặc biệt đang thúc đẩy. Vừa tăng cường, trói buộc.”

 

“Ừm…” Liêu Phỉ cố gắng tiêu hóa ý , “Ý là họ cường hóa, đồng thời cũng khống chế?”

 

“Thúc đẩy.” Phó Tư Viễn nghiêm túc đính chính.

 

Liêu Phỉ đại khái hiểu. Hành vi của những NPC khống chế , mà là ảnh hưởng, giống như bọ ngựa ký sinh trùng điều khiển.

 

Trói buộc…

 

Cô nhẩm hai chữ , đồng thời nhớ tới những điểm bất thường trong đống CV ban nãy.

 

Xem khả năng đúng như suy đoán của cô. Những NPC đều là “khách phương xa” vô tình dính de buff…

 

Nếu , chỉ cần giúp họ giải trừ de buff là ? Khi họ về tên thật, thoát khỏi “A Vĩ”, hiệu ứng cường hóa hẳn cũng sẽ biến mất, và Phó Tư Viễn sẽ đất dụng võ…

 

Vấn đề là, thế nào?

 

Lúc thể giúp Phó Tư Viễn tìm tên thật là vì tên của ghi rõ hợp đồng, liếc mắt là nhận . Còn những NPC thì ký hợp đồng với cô…

 

… Khoan , hợp đồng?

 

Đồng t.ử Liêu Phỉ co rút , trong đầu lóe lên một ý nghĩ.

 

“Phó Tư Viễn” vốn dĩ tên thật của Phó Tư Viễn.

 

Tên ban đầu của là Dương Đăng Nam.

 

Thế nhưng trong phó bản , Phó Tư Viễn vẫn luôn sử dụng cái tên “Phó Tư Viễn”. Ngay cả khi ép biến thành A Vĩ, sự đổi cũng xây dựng nền tảng của cái tên đó.

 

Nói cách khác, cái tên hệ thống công nhận.

 

… Chẳng lẽ vì khi ký hợp đồng dùng tên “Phó Tư Viễn”, nên cái tên thế “Dương Đăng Nam”, trở thành tên mặc định?

 

Nếu đúng là như , chẳng thể thông qua việc ký kết hợp đồng để giúp NPC thành việc đổi tên

 

Liêu Phỉ đột ngột đập mạnh hai tay , dứt khoát ngẩng đầu đám hồn ma đang vây quanh vòng lửa.

 

“Ở đây ai cần đổi tên ? Loại cần A Vĩ !”

 

 

Sau một lặng ngắn ngủi, trong phòng khách đồng loạt giơ lên vô cánh tay trắng bệch.

 

Có triển vọng!

 

Liêu Phỉ đ.ấ.m mạnh tay lòng bàn tay, sang thật nhanh kế hoạch của cho Phó Tư Viễn, bảo ở bên cạnh hỗ trợ, chuẩn sẵn sàng tiếp nhận một đống hợp đồng lao động sắp “thả dù” xuống.

 

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, lời của Phó Tư Viễn dội thẳng cho cô một gáo nước lạnh.

 

“Phỉ Phỉ… Lư Nhược, ba nghìn tệ một bản.”

 

Anh Liêu Phỉ đang hăng hái, bụng nhắc nhở.

 

 

Loading...