TRĂNG XÁM - CHƯƠNG 1: NÀNG PHÙ THỦY VÀ CON CÁO ĐỎ

Cập nhật lúc: 2026-01-30 23:32:14
Lượt xem: 5

Sương mù buổi sớm còn kịp tan hết, Eva xổm bên dòng suối để rửa sạch chiếc bẫy thú cô đặt từ đêm qua.

Trên chiếc kẹp sắt dính những vết m.á.u đỏ sẫm khô, nhưng bên trong rỗng tuếch. Lại một nữa, chiếc bẫy của cô chỉ giữ vài sợi lông thú vụn vặt. Eva khẽ thở dài, dìm chiếc kẹp dòng suối lạnh buốt. Tiếng nước róc rách chảy qua kẽ tay, vài con chim cánh xanh đậu cành cây bên bờ, nghiêng đầu cô vẻ trêu chọc.

"Lại là các ngươi phá đám, đúng ?" Cô nhẹ giọng hỏi lũ chim.

Con chim đầu đàn cất tiếng hót lảnh lót như lời thừa nhận. Eva nhịn mà mỉm . Mỗi khi cô đặt bẫy, những sinh vật nhỏ bé bí mật báo tin cho con mồi. Mẹ cô đó là món quà từ Cổ Thần, bởi trong huyết quản của họ chảy dòng m.á.u khiến muôn loài cảm thấy gần gũi.

Cô bỏ chiếc bẫy sạch sẽ sọt.

Năm 16 tuổi, đầu tiên Eva một rừng săn b.ắ.n, thức trắng đêm quỳ tế đàn cầu nguyện. Giờ đây năm năm trôi qua, bà Liana vẫn giữ thói quen cầu nguyện, chỉ là còn quỳ suốt đêm nữa vì đôi đầu gối của bà chẳng thể chịu đựng thêm.

"Eva!" Tiếng của từ phía xa vọng , "Mang theo thịt xông khói nhé! Và nhớ kỹ, đừng về phía Bắc..."

"Con , thưa !" Eva đáp lời. Cô lấy từ trong sọt một miếng thịt xông khói nhỏ gói kỹ trong giấy dầu. Đây là miếng thịt cuối cùng trong nhà.

Ngôi nhà gỗ nhỏ lặng lẽ nơi bìa rừng, ống khói tỏa làn khói trắng thanh mảnh. Liana tựa cửa, tấm áo choàng màu xám nâu bọc c.h.ặ.t lấy hình gầy gò dù trời sang cuối xuân. Bà dõi theo bóng dáng con gái cho đến khi cô khuất hẳn đại ngàn xanh thẳm.

Eva về hướng Nam nửa dặm, nơi một rừng sồi già. Ở đó thường nhiều nấm ngon, độc, và thi thoảng cô còn nhặt trứng gà rừng. Cô bước t.h.ả.m lá khô mềm xốp, nhanh nhẹn như một chú nai nhỏ.

Dưới một gốc sồi già, Eva dừng , đưa tay vuốt ve ba vết khắc song song cây. Những dấu vết giờ mờ nhạt theo thời gian. Đây là dấu ấn của cha cô để từ nhiều năm , khi cái họ "Celesta" của gia đình cô vẫn còn dân làng gọi một cách bình thường, vì trở thành một danh xưng đáng sợ dành cho "phù thủy u ám" như hiện tại.

"Họ chỉ là đang sợ hãi thôi," Mẹ cô luôn mỗi khi lau chùi bức tượng gỗ nhỏ thờ vị thần cổ xưa, "Họ sợ hãi những thứ họ thể hiểu ."

liệu nỗi sợ hãi thể bao biện cho việc xua đuổi một gia đình bìa rừng sâu? Có thể bao biện cho việc phóng hỏa thiêu rụi nhà cửa và sát hại những vô tội ?

Năm đó Eva tám tuổi. Cô nhớ rõ từng chi tiết, chỉ nhớ đêm đó ồn ào và ánh lửa rực sáng cả bầu trời. Mẹ ôm c.h.ặ.t lấy cô trốn hầm chứa thức ăn, đôi bàn tay gầy guộc của bà bịt c.h.ặ.t lấy tai cô. Khi buông tay và qua khe hở của căn hầm, cả cơ thể bà bỗng cứng đờ. Eva cũng , nhưng ấn đầu cô lòng với một sức lực phi thường.

"Đừng , Eva, đừng ." Giọng nghẹn đắng, "Hãy nhớ về dáng vẻ cuối cùng của cha... nhớ lúc ông và hôn lên trán con. Chỉ cần nhớ bấy nhiêu thôi."

Khi lửa tắt và đám đông tản , trời tảng sáng. Ngôi nhà với bức tường vàng ấm áp và giàn hoa tường vi xinh của họ chỉ còn là một đống tro tàn ám khói đen kịt. Không khí nồng nặc mùi khét và một thứ mùi hương lạ lùng khiến buồn nôn.

Bà Martha hàng xóm lén lút như một kẻ trộm, chạy sân và dúi tay Eva một chiếc giỏ đậy vải xanh. Bà dám ngước mắt lên, đôi bàn tay run rẩy bần bật.

"Đi mau, Liana. Hãy rời khỏi làng khi trời sáng hẳn, họ sẽ đấy. Hãy rừng..."

"Nhớ lấy, Eva," Mẹ cô quỳ xuống, nâng lấy khuôn mặt nhỏ bé của cô, ánh mắt bà cương nghị lạ thường, "Chúng phù thủy. Chúng nhà Celesta. Cha con hy sinh để bảo vệ chúng , vì ông sai điều gì, mà vì họ sợ hãi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trang-xam/chuong-1-nang-phu-thuy-va-con-cao-do.html.]

"Sợ hãi điều gì hả ?" Eva tám tuổi ngây thơ hỏi.

Mẹ cô im lặng hồi lâu. "Sợ hãi vì chúng khác biệt. Sợ hãi vì chúng còn nhớ những điều họ lãng quên. Sợ rằng... thế giới ngoài thần Helios , vẫn còn những vị thần khác đáng tôn thờ."

Một cơn gió thổi qua rừng sồi, kéo Eva khỏi dòng hồi ức.

"Đang nghĩ gì ?"

Eva giật , suýt chút nữa vấp làn váy. Một con cáo đỏ đang chễm chệ rễ cây phía cô, chiếc đuôi rực lửa quấn quanh chân.

"Oliver, ngươi nên lên tiếng khi xuất hiện chứ," Cô vỗ vỗ n.g.ự.c trấn tĩnh.

"Ta lên tiếng mà, tại ngươi thấy thôi," Con cáo đáp bằng một giọng nhẹ. Chỉ Eva mới hiểu ngôn ngữ của nó.

"Lại tâm sự ?" Oliver dậy, vươn vai một cái thật dài.

"Chỉ là đang nghĩ xem hôm nay sẽ bắt gì thôi," Eva lảng tránh, "Ngươi thấy con thỏ gà rừng nào quanh đây ?"

Đôi tai con cáo khẽ xoay chuyển. "Phía Bắc dòng suối hang thỏ. mà..." Nó do dự, "Mẹ ngươi đúng đấy, đừng về phía Bắc. Ở đó mùi lạ, mùi của kim loại, của da thuộc, và cả..."

"Và cả gì nữa?"

"Sự bất an." Oliver , "Cây cối bất an, cỏ dại bất an, ngay cả đá cũng thấy bất an."

Eva nhíu mày. Trực giác của động vật, đặc biệt là Oliver – một trong những cư dân lâu đời nhất khu rừng – hiếm khi sai lầm.

"Là con ?"

Thư Sách

"Vừa , ," Oliver trả lời lấp lửng, "Mùi hương phức tạp. Có thiện ý, nhưng cũng đầy cảnh giác. Có ánh sáng... và cũng bóng tối."

Lời của nó chẳng khiến cô sáng tỏ thêm chút nào. Eva thở dài, quyết định vẫn ở phía Nam hái nấm.

Chưa đầy một giờ , sọt của Eva đầy ắp những tai nấm xám và nấm kim châm mập mạp. Cô còn may mắn tìm một ổ trứng gà rừng sáu quả, cẩn thận lót cỏ khô để bảo quản. Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, cô nhóm một ngọn lửa nhỏ, xiên miếng thịt xông khói cành cây để nướng.

Mùi thơm của mỡ lợn nhỏ lửa xèo xèo tỏa ngào ngạt. Chẳng mấy chốc, vài con sóc ló đầu từ tán cây, cô đầy thèm . Eva mỉm , bẻ một mẩu thịt nhỏ ném cho chúng: "Chỉ bấy nhiêu thôi nhé, cũng đang đói lắm đây."

Cô chậm rãi nhấm nháp phần thịt còn , thầm tính toán: Nấm thể phơi khô, trứng để dành ăn dần, nếu bắt thêm một con thỏ vài con chim cút thì mấy...

Loading...