TRĂNG XÁM - Chương 12: Lola?

Cập nhật lúc: 2026-01-31 00:34:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Eva chịu đựng bao nhiêu cú xóc nảy lưng ngựa.

Ý thức của cô khi thì tỉnh táo, khi thì mờ mịt. Lúc tỉnh, cô cảm nhận vết thương ở bụng đang xé rách sâu hơn mỗi nhịp ngựa chạy, m.á.u tươi thấm đẫm chiếc áo choàng mà Kyle dùng để cố định cô. Lúc mê, cô chìm những cơn ác mộng đứt quãng, nơi lặp lặp một hình ảnh duy nhất: Kyle vung kiếm, những mảnh vỡ hắc ám bay tới, và là nỗi đau tận cùng.

Con ngựa cuối cùng cũng dừng một vùng rừng rậm thâm u mà cô từng đặt chân tới.

Ánh sáng nơi vô cùng kỳ lạ. Dù đang là ban ngày, những tán cây vẫn phủ xuống những bóng râm dày đặc và nặng nề đến khó thở. Trong khí phảng phất mùi ẩm mốc, như thể từ lâu sinh vật nào ngang qua đây.

Thư Sách

Eva gian nan trượt xuống từ lưng ngựa, suýt chút nữa là ngã quỵ xuống đất. Cô tựa lưng gốc cây thở dốc, run rẩy kiểm tra vết thương của .

Vết cắt ở bụng sâu, vùng da thịt xung quanh chuyển sang màu đen xám — đó là dấu vết ăn mòn bởi hắc ma pháp Ám Thực. Loại t.h.u.ố.c trị thương thông thường của Kyle chỉ thể cầm m.á.u tạm thời, chứ thể thanh trừ luồng năng lượng tà ác . Cô cảm nhận nó đang thong thả thấm sâu bên trong, giống như một con rắn lạnh lẽo đang trườn bò trong huyết quản.

Nếu xử lý ngay, cô chắc chắn sẽ c.h.ế.t.

Cô lấy lọ t.h.u.ố.c mà Kyle đưa, rắc một ít bột lên vết thương. Thuốc bột chạm da thịt phát tiếng "xèo xèo", mang đến một cơn đau bỏng rát, nhưng tốc độ ăn mòn của bóng tối quả thật chậm .

Vẫn đủ.

Eva nghiến răng xé một mảnh vạt áo để băng bó tạm thời, đó gượng dậy. Cô cần tìm một nơi trú ẩn an , cần thức ăn và nước uống. hết, cô cần đang ở .

Nhìn quanh bốn phía, những hàng cây nơi đây cao lớn dị thường, lớp vỏ màu nâu sẫm gần như đen, lá cây xanh đậm đến u uất. Trên mặt đất hề bụi rậm hoa cỏ, chỉ lớp rêu phong dày cộp, trơn trượt. Đâu đó từ phía xa, tiếng nước chảy róc rách vọng .

Đây khu rừng quen thuộc của cô. Đây là nơi mà ngay cả thú rừng cũng dám bén mảng tới.

Eva hít một thật sâu, bắt đầu bước theo hướng tiếng nước. Mỗi bước chân đều tác động trực tiếp đến vết thương ở bụng, nhưng cô ép bản tiến về phía . Nước nghĩa là sự sống.

Sau chừng nửa canh giờ, tiếng dòng chảy ngày một rõ ròng. Cô gạt lùm dây leo rủ xuống và thấy một con suối nhỏ.

Nước suối màu đỏ sẫm như m.á.u pha loãng, lững lờ trôi ánh sáng mờ ảo. Những viên đá ven suối phủ một lớp rêu đen thẫm, thi thoảng vài bọt khí nổi lên từ đáy nước, khi tan vỡ tỏa mùi rỉ sắt nồng nặc.

Eva do dự. Thứ nước trông giống như thể uống .

cơn khát đang thiêu đốt cổ họng cô do mất m.á.u quá nhiều. Cô xổm xuống, cẩn thận vốc một chút nước lên mũi ngửi thử. Không mùi lạ, chỉ một chút dư vị của kim loại.

Đang lúc cô định liều nếm thử thì một giọng đột nhiên vang lên từ phía :

"Ta khuyên ngươi đừng nên uống thứ đó."

Eva giật xoay , vết thương kéo căng cô đau đến mức hoa mắt ch.óng mặt. Khi tầm định , cô thấy lên tiếng.

Đó là một phụ nữ ngoài ba mươi, mặc váy dài màu tím đậm, khoác áo choàng đen bên ngoài. Mái tóc nâu sẫm của bà b.úi gọn bằng một chiếc trâm bạc, để lộ gương mặt tái nhợt nhưng vô cùng tinh tế. Đặc biệt nhất chính là đôi mắt — nó màu tím nhạt giống hệt Eva, nhưng sâu thẳm và u tối hơn nhiều.

"Bà là ai?" Eva cảnh giác hỏi, tay lén lút chạm chuôi đoản đao bên hông.

"Một thể giúp ngươi." Người phụ nữ mỉm , một nụ trông vẻ ôn hòa nhưng hiểu khiến Eva cảm thấy bất an. "Ta tên là Lola. Ta thấy ngươi thương, và t.h.u.ố.c thường sẽ bao giờ chữa khỏi vết thương ."

"Sao bà ?"

"Bởi vì cũng từng loại sức mạnh tổn thương." Lola tiến gần vài bước nhưng vẫn giữ một cách chừng mực. "Để xem vết thương của ngươi. Có lẽ giúp ."

Eva vẫn lưỡng lự. Cô nên tin lạ, nhất là ở nơi quỷ quái . tình trạng của cô quá tồi tệ, nếu sự giúp đỡ, cô thực sự sẽ bỏ mạng bên bờ suối .

Như sự do dự đó, Lola nhẹ nhàng giơ tay lên. Trong lòng bàn tay bà hiện một vầng sáng màu tím dịu nhẹ.

"Ta cũng giống như ngươi, Eva Sellesthap." Lola , "Trong huyết quản của cũng chảy trôi dòng m.á.u của Cổ Thần."

Eva sững sờ: "Sao bà tên ?"

"Câu chuyện về gia tộc Sellesthap vốn bí mật ở khu rừng ." Lola đáp, "Đặc biệt là với những ... vẫn còn giữ gìn những truyền thống cổ xưa như chúng ."

"Chúng ?"

"Những như . Những kẻ cam tâm từ bỏ sức mạnh huyết mạch, quỳ gối cái gọi là Helios." Lola thu hồi vầng sáng. "Bây giờ ngươi hai lựa chọn: Tin , để xử lý vết thương và chúng sẽ bàn cách cứu mẫu ngươi. Hoặc là từ chối, và cứ thế chảy m.á.u cho đến c.h.ế.t bên dòng suối nguyền rủa ."

Eva mắt Lola. Trong đôi mắt tím ác ý, chỉ một sự thuộc kỳ lạ, như thể bà thấu hiểu nỗi đau mà cô đang gánh chịu.

quá mệt mỏi. Quá đau đớn. Và quá tuyệt vọng.

"Giúp ." Cuối cùng cô thốt , giọng nhỏ đến mức gần như thấy.

Lola mỉm : "Lựa chọn sáng suốt."

Bà đỡ Eva xuống một phiến đá khô ráo ven suối bắt đầu kiểm tra vết thương.

"Đây là Ám Thực, loại độc địa nhất trong hắc ma pháp. Nó sẽ gặm nhấm sinh mạng của ngươi cho đến khi ngươi chỉ còn là một cái xác rỗng." Bà lấy từ trong áo choàng một túi da nhỏ, đổ lòng bàn tay một ít bột màu tím đen. "May là ngươi gặp . Loại thương thế chỉ thể chữa bằng phương pháp cổ xưa."

Bà rắc bột lên vết thương. Ngay lập tức, Eva cảm thấy một cơn đau buốt lạnh, đó là cảm giác tê dại kỳ quái. Sắc đen xung quanh vết mổ bắt đầu tan biến, cơn đau cũng dịu trông thấy.

"Đây là thứ gì?" Eva hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trang-xam/chuong-12-lola.html.]

"Tro tàn thảo mộc, trộn với một vài... thứ khác." Lola chi tiết, bà cẩn thận băng bó . "Tạm thời khống chế , nhưng khỏi hẳn thì cần một nguồn lực mạnh mẽ hơn."

"Sức mạnh gì?"

Lola trả lời ngay. Bà dậy, về phía thâm sâu của khu rừng. "Đi theo . Ta sẽ cho ngươi thấy vài thứ."

Eva do dự một chút bước theo. Vết thương quả thật còn đau nữa, dù cơ thể vẫn còn yếu nhưng ít nhất cô thể .

Lola dẫn cô ngược dòng suối màu đỏ sẫm. Đường ngày càng gian nan, cây cối rậm rạp che khuất tầm , ánh sáng tối dần. Cuối cùng, họ dừng chân một vách đá dựng . Trên vách đá chằng chịt dây leo thẫm màu, nhưng thấp thoáng giữa các khe hở là những đường nét chạm khắc tinh xảo những khối cự thạch.

"Nơi ..." Eva thì thầm.

"Tế đàn Cổ Thần." Lola gạt lớp dây leo dày đặc. "Một trong những tế đàn cổ xưa nhất, xây dựng từ thời gia tộc Sellesthap còn xua đuổi."

Phía lớp dây leo là một lối hẹp. Lola , Eva lẳng lặng theo . Bên trong là một hang động nửa tự nhiên nửa nhân tạo. Vòm hang cao, vài khe nứt để ánh sáng yếu ớt lọt , soi sáng một bệ đá ở trung tâm.

Bệ đá hình tròn, đường kính ba mét, mặt khắc kín những cổ tự và ký hiệu phức tạp. Trên mặt đất xung quanh bệ đá cũng những rãnh khắc tương tự, tạo thành một pháp trận khổng lồ.

Eva tiến gần, ngón tay nhẹ nhàng chạm những rãnh khắc đó. Đá lạnh ngắt, nhưng khi chạm , cô cảm nhận một sự cộng hưởng kỳ dị.

"Đây là pháp trận gì?" Cô hỏi.

"Huyết Nguyệt Hiến Tế Chi Trận." Giọng Lola vang vọng trong hang động. "Vào thời đại tín ngưỡng Cổ Thần còn hưng thịnh, khi thế giới gặp đại nạn, những kẻ huyết mạch thuần khiết nhất sẽ tới đây để hiến tế một phần bản , đổi lấy sức mạnh bảo hộ thế giới."

Eva đầu bà: "Hiến tế một phần bản ? Nghĩa là ?"

"Máu. Sinh mạng. Ký ức. Tình cảm. Bất cứ thứ gì trân quý nhất đối với ngươi đều thể vật tế." Lola bước tới cạnh bệ đá, ngón tay lướt qua tâm điểm pháp trận. "Đổi , Cổ Thần sẽ ban cho ngươi sức mạnh tương ứng. Một nguồn sức mạnh đủ lớn để bất cứ điều gì — ví dụ như cứu một khỏi hầm ngục của Giáo hội."

Tim Eva đập loạn nhịp: "Bà là... dùng thứ thể cứu ? Sao bà bắt?"

"Ngươi cần bận tâm chuyện đó." Lola xoáy mắt cô. "Ngươi chỉ cần rằng hiến tế thứ đủ giá trị thì mới đổi sức mạnh đủ lớn. Và... nghi lễ diễn thời khắc định sẵn. Ba ngày nữa là đêm Huyết Nguyệt. Lúc đó sức mạnh của mặt trăng là lớn nhất, nghi lễ sẽ dễ thành công nhất."

"Huyết Nguyệt?"

"Đêm mà mặt trăng chuyển sang màu đỏ sẫm." Lola giải thích. "Đó là lúc sức mạnh Cổ Thần gần gũi với nhân gian nhất."

Eva đăm đăm pháp trận bệ đá.

"Tại giúp ?" Cô hỏi Lola. "Chúng vốn quen ."

Lola im lặng một hồi lâu. "Bởi vì hai mươi năm , mẫu của cũng Giáo hội mang . Ta thử cách để cứu bà, và cuối cùng tìm thấy nơi ." Bà nở một nụ chua chát. " lúc đó quá sợ hãi, hiến tế đủ chân thành, nên sức mạnh đổi đủ để phá vỡ vòng vây của Giáo hội. Ta trơ mắt thiêu giàn hỏa..."

tiếp nữa.

"Cho nên hiện giờ bà giúp là vì..." Eva tiếp lời.

"Vì thấy một cô gái khác trải qua nỗi đau tương tự." Giọng Lola mang theo sự bi thương chân thật. "Vì huyết mạch Sellesthap quá quý giá, nên tuyệt diệt như thế . Và vì... chúng sẽ thành công."

Eva bước giữa pháp trận, nhắm mắt .

" cần hiến tế thứ gì?" Cô hỏi.

"Điều đó tùy thuộc việc ngươi sẵn lòng đ.á.n.h đổi cái gì." Lola đáp. "Vật tế càng trân quý, sức mạnh càng cường đại. một khi hiến tế, nó sẽ vĩnh viễn biến mất, bao giờ lấy ."

Eva mở mắt đôi bàn tay . Đôi tay từng hái t.h.u.ố.c, từng giương cung, từng nắm lấy bàn tay ấm áp của .

"Nếu hiến tế..." Cô nhẹ giọng hỏi, "những điều nhất trong lòng ..."

Lola mỉm : "Đó là một trong những vật tế quý giá nhất. ngươi chắc chắn chứ?"

"Những điều đó, thực tế tàn khốc , thật quá đỗi yếu ớt. cần sức mạnh. Một nguồn sức mạnh đủ để đối đầu với tất cả."

Lola cô chằm chằm.

"Vậy thì ba ngày nữa, khi Huyết Nguyệt lên cao, chúng gặp tại đây." Lola . "Ta sẽ hướng dẫn ngươi từng bước của nghi lễ. Còn bây giờ, ngươi cần nghỉ ngơi. Phía sâu trong hang một căn phòng nhỏ, sẵn thức ăn và nước uống."

Eva gật đầu, lẳng lặng bước phía trong hang động.

thấy, ngay khi cô lưng , vẻ ôn hòa mặt Lola lập tức biến mất, đó là một nụ lạnh lẽo, tàn nhẫn đến ghê .

Lola tiến cạnh tế đàn, lấy từ trong n.g.ự.c áo một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu tím đen tỏa sáng nhẹ. Bà nhỏ vài giọt tâm pháp trận. Chất lỏng chạm đá, các rãnh khắc bỗng rực lên ánh tím quỷ dị nhanh ch.óng tắt lịm.

"Đêm Huyết Nguyệt, con bé sẽ tự nguyện bước lên đài tế."

Bà cất lọ thủy tinh, liếc về phía Eva biến mất cuối lặng lẽ rời khỏi hang động một tiếng động.

Eva chiếc giường đá đơn sơ sâu trong hang, tay đặt lên vết thương còn đau đớn, đôi mắt đăm đăm lên trần hang tối mịt.

Ba ngày. Chỉ còn ba ngày nữa thôi.

Loading...