TRĂNG XÁM - Chương 13: Nghi thức bị gián đoạn

Cập nhật lúc: 2026-01-31 00:35:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt ba ngày qua, nàng gần như hề rời khỏi hang động. Mỗi ngày Lola đều mang tới thức ăn và nước uống, phần lớn là lương khô đơn sơ cùng những bát canh thảo d.ư.ợ.c đặc quánh. Bà rằng thứ canh sẽ giúp nàng tinh lọc cơ thể, chuẩn sẵn sàng để tiếp nhận nguồn sức mạnh mới.

Sau khi dùng những thứ đó, Eva thực sự cảm thấy thể lực đang dần khôi phục, vết thương cũng khép với tốc độ nhanh đến bất thường. Lớp da non mới mọc tái nhợt một cách lạ kỳ, mỏng đến mức thể thấy những mạch m.á.u xanh lờ mờ bên .

nàng để tâm. Toàn bộ tâm trí nàng đều đặt nghi lễ sắp diễn .

Khi hoàng hôn tắt, Lola xuất hiện với một chiếc giỏ phủ kín bởi tấm vải đen. Hôm nay bà cũng đổi trang phục: chiếc váy tím đậm bằng bộ đồ đen tuyền thêu những hoa văn bạc chìm, mái tóc buông xõa xen lẫn vài sợi chỉ bạc lấp lánh.

"Đã chuẩn xong ?" Lola hỏi.

Eva gật đầu. Nàng trút bỏ bộ quần áo vương m.á.u, khoác lên chiếc trường bào màu xám đậm do Lola mang tới. Chiếc áo vặn, chất vải mềm mại nhưng dày dặn, mặc khiến nàng cảm thấy cơ thể như mất nhiệt độ vốn .

"Huyết Nguyệt sẽ ngự trị lúc nửa đêm." Lola lật tấm vải đen, lộ những vật phẩm bên trong: một con d.a.o găm bạc lưỡi cong v.út như trăng khuyết và mỏng tựa cánh ve; một chiếc bát đá đen, vài nhúm thảo d.ư.ợ.c khô cùng một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng tím đen quỷ dị.

"Nghi thức gồm ba bước." Giọng Lola vang vọng trong hang. "Bước đầu tiên, dùng lưỡi d.a.o lấy m.á.u ở n.g.ự.c trái — nơi khởi nguồn của sinh mệnh. Bước thứ hai, nhỏ m.á.u bát đá, hòa cùng bột thảo d.ư.ợ.c chuẩn . Bước thứ ba, uống cạn hỗn hợp đó và lời khấn hiến tế cổ xưa."

Eva chằm chằm con d.a.o: "Uống m.á.u của chính ?"

"Đó là một sự tượng trưng." Lola giải thích. "Ngươi hiến dâng một phần sinh mạng cho Cổ Thần để đổi lấy một phần sức mạnh của ngài. Máu chính là dung môi, là minh chứng cho khế ước."

cầm lọ thủy tinh lên: "Đây là sương sớm chỉ thể thu thập đêm Huyết Nguyệt. Nó sẽ giúp nghi thức diễn thuận lợi và giảm bớt đau đớn cho ngươi."

Eva tiếp nhận lọ thủy tinh, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc lòng bàn tay. Khi mở nút bình, một làn sương tím nhạt mùi tỏa lãng đãng.

"Bây giờ, hãy bố trí pháp trận." Lola lấy một túi nhỏ chứa bột màu đỏ sẫm, bắt đầu rắc lên mặt đất quanh tế đàn những hình thù phức tạp. Những ký tự đó hô ứng với các rãnh khắc bệ đá, tạo thành một kết cấu ma pháp bao trùm bộ gian.

Nhìn Lola thao tác một cách thuần thục và chính xác, Eva bỗng cảm thấy một tia bất an. Thái độ của bà quá đỗi bình tĩnh, như thể thực hiện nghi lễ .

"Bà từng chủ trì nghi thức ?" Eva dò hỏi.

Đôi tay Lola khựng trong giây lát: "Ta chỉ từng thấy mẫu thực hiện. Đó là chuyện của lâu về ." Bà tiếp tục công việc mà Eva. "Đừng lo lắng, nhớ rõ từng bước một. Ta sẽ dẫn dắt ngươi đến với thành công."

Khi nắm bột cuối cùng rơi xuống, pháp trận thành. Lola lùi phía rìa, hiệu cho Eva bước trung tâm bệ đá.

"Giờ thì, chờ đợi Huyết Nguyệt."

Thời gian trôi trong tĩnh lặng. Bên ngoài hang, tiếng thú đêm vang lên lạc lõng, tiếng gió rít qua khe đá như tiếng ai oán. Eva đó, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Một luồng năng lượng mỏng manh từ chân bắt đầu len lỏi, lạnh lẽo và sền sệt như nhựa cây bò lên dọc cổ chân nàng.

Thời khắc nửa đêm tới.

Ánh trăng lọt qua khe hở vòm hang từ màu bạc dần chuyển sang sắc đỏ sẫm. Màu đỏ đậm đặc dần cho đến khi cả hang động chìm trong một quầng sáng huyết sắc quỷ dị.

Huyết Nguyệt lên đỉnh.

"Đến lúc ." Giọng Lola vang lên đầy quyền uy. "Cầm lấy d.a.o."

Eva siết c.h.ặ.t chuôi d.a.o lạnh ngắt.

"Nhắm n.g.ự.c trái, nhưng đừng đ.â.m quá sâu." Lola hướng dẫn. "Ngươi cần đủ m.á.u nhưng tổn thương tim. Hãy dùng tay trái, phía gần trái tim nhất."

Eva theo. Mũi d.a.o tì lên n.g.ự.c, nàng cảm nhận nhịp tim đập thình thịch truyền qua lớp da tới lưỡi thép. Một nhịp, hai nhịp, ba nhịp.

"Đâm !"

Eva nhắm mắt, dứt khoát ấn mạnh.

Cơn đau nhói lên nhưng ngắn ngủi. Máu đỏ sẫm tuôn theo lưỡi d.a.o bạc, nhỏ xuống bệ đá. Kỳ lạ , m.á.u hề loang lổ mà như một lực hút nào đó dẫn dắt, chảy dọc theo các rãnh khắc như một dòng suối đỏ rực, nhanh ch.óng lấp đầy bộ pháp trận.

"Tốt lắm." Lola thốt lên với một sự hưng phấn khó giấu. "Giờ hãy rút d.a.o và nhỏ m.á.u bát đá."

Eva thực hiện theo lời bà . Sau khi rút d.a.o, vết thương n.g.ự.c nàng lập tức khép miệng, chỉ để một vệt sẹo mờ tỏa ánh sáng nhạt. Nàng tiến tới bát đá, nơi Lola nghiền nát thảo d.ư.ợ.c và đổ chất lỏng tím đen . Hỗn hợp xoay vần, hóa thành một loại dịch sệt màu tím đen đậm đặc.

"Uống !" Lola thúc giục. "Sau đó hãy lời khấn."

Eva nâng bát đá lên. Một mùi hương ngọt lịm đến nồng nặc sực mũi khiến nàng buồn nôn, nhưng nàng do dự mà uống cạn. Vị của nó tệ hơn nàng tưởng, ngọt đắng, nóng bỏng như thiêu đốt yết hầu. Chất lỏng dường như xuống dày mà xông thẳng huyết quản, lan tỏa khắp cơ thể.

Một cơn đau thâm trầm nảy sinh từ tận cốt tủy.

Như thứ gì đó đang thức tỉnh bên trong, x.é to.ạc từng thớ thịt, bẻ gãy từng mẩu xương. Eva ngã quỵ xuống, hai tay bám c.h.ặ.t lấy bệ đá.

"Đọc !" Lola quát lên. "Đọc lời khấn mau!"

Eva mấp máy môi nhưng thốt lời. Cơn đau quá dữ dội khiến ý thức nàng dần tan rã. Lola vội vàng xuống bên cạnh, thì thầm tai nàng: "Lấy m.á.u khế ước, lấy trăng chứng nhân, con tự nguyện dâng hiến thể thuần khiết để đổi lấy sức mạnh cổ xưa..."

Eva lặp theo với giọng đứt quãng: "Lấy m.á.u... khế ước... lấy trăng... chứng nhân... con tự nguyện dâng hiến..."

Mỗi lời thốt , cơn đau tăng thêm một bậc. Nàng cảm thấy một thứ gì đó đang rút khỏi cơ thể , đồng thời, một nguồn lực mới đang tràn — lạnh lẽo và vặn vẹo. Pháp trận rực sáng, ánh đỏ bao phủ lấy Eva, thấp thoáng những bóng ma nhảy múa trong quầng sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trang-xam/chuong-13-nghi-thuc-bi-gian-doan.html.]

Lola lùi cảnh tượng mắt, gương mặt lộ vẻ cuồng si: " ... chính là như thế..."

đúng lúc , biến cố xảy .

Một tiếng nổ lớn vang dội từ phía ngoài hang khiến cả mặt đất rung chuyển. Đá vụn rơi xuống từ vòm hang, khói bụi mịt mù. Pháp trận đang rực sáng bỗng chớp tắt liên hồi, mất sự định.

"Không!" Lola thét lên kinh hoàng. "Giữ vững tinh thần! Nghi thức phép gián đoạn!"

Đã quá muộn. Dòng chảy năng lượng xáo trộn, pháp trận bắt đầu vỡ vụn. Quầng sáng bao quanh Eva nổ tung như thủy tinh, mảnh vỡ b.ắ.n tứ phía. Một lực phản chấn cực mạnh hất văng Eva lên trung khi nàng rơi sầm xuống bệ đá. Nàng hộc một ngụm m.á.u tươi, cảm giác xương cốt bên trong gãy vụn.

Nghi thức gián đoạn.

Thư Sách

Nàng sức mạnh, nàng cảm nhận bóng tối đang cuộn trào bên trong mạnh mẽ gấp bội, nhưng nguồn sức mạnh chỉnh, nó vặn vẹo và mất kiểm soát. Nàng trở thành một Ám Thực Nữ Vu, nhưng cũng còn giữ huyết mạch ánh sáng nguyên bản.

Nàng mắc kẹt ở giữa.

Lola lao tới giữ lấy vai nàng. Eva khó nhọc ngẩng đầu. Ánh mắt nàng giờ đây biến đổi: một bên vẫn giữ sắc tím nhạt, bên còn hóa thành màu tím sẫm đặc quánh như hố đen. Mái tóc nàng cũng chia đôi, một nửa giữ màu gốc, một nửa chuyển sang trắng bạc.

Đáng sợ hơn là làn da nàng. Nửa trái vẫn bình thường, nhưng nửa từ mặt đến tay chân đều chằng chịt những hoa văn bạc sẫm li ti, trông như một món đồ sứ vỡ gắn .

"..." Eva cất lời, giọng cũng đổi. Âm sắc trong trẻo ban đầu giờ trộn lẫn với tiếng vang trầm đục, như thể hai đang đồng thanh phát biểu.

Vẻ hoảng hốt mặt Lola dần chuyển sang một thứ cảm xúc phức tạp. Bà lẩm bẩm: "Không chỉnh... nhưng hề thất bại... Nguyệt Thực Nữ Vu."

"Nghĩa là ?" Eva hỏi, sức mạnh mới giúp nàng rõ cả tiếng thì thầm của Lola.

"Nguyệt Thực Nữ Vu." Lola nàng đầy vẻ suy tư. "Vừa thuộc về ánh sáng của Helios, thuần túy là bóng tối. Ngươi là... một sự biến dị ngoài ý ."

Eva gượng dậy. Cơn đau vẫn còn đó nhưng sức mạnh mới đè ép. Nàng đưa bàn tay lên, trong lòng bàn tay lập tức bùng lên ngọn lửa tím đen với lõi màu trắng thuần khiết.

"Mẫu ..." Nàng . "Giờ thể cứu bà ?"

Lola im lặng một lát: "Ngươi cần học cách kiểm soát nó, cần rèn luyện nhiều hơn."

" thời gian!" Eva phẫn nộ quát. "Mỗi giây ở trong ngục là một giây nguy hiểm! cứu bà ngay lập tức!"

"Ngươi bây giờ chỉ nộp mạng!" Lola giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng. "Giáo hội canh phòng nghiêm ngặt, hình dạng của ngươi kịp tiếp cận phát hiện. Ngươi cần một kế hoạch, cần chuẩn —"

Lời bà chợt khựng .

Tại lối hang động, vài bóng đen xuất hiện. Đó là những kẻ mặc áo choàng đen kín mít, che khuất cả gương mặt. Họ lặng lẽ tiến , tổng cộng sáu , bao vây lấy tế đàn.

"Chủ nhân phái chúng tới để tiếp ứng." Kẻ dẫn đầu với giọng khàn đặc như tiếng cọ xát của giấy nhám. "Nghi thức xong ?"

"Không ." Lola đáp. "Có sự quấy nhiễu, nhưng con bé sở hữu sức mạnh Nguyệt Thực."

Kẻ mặc áo đen hướng ánh về phía Eva. Nàng cảm thấy một luồng nhãn quang lạnh lẽo quét qua cơ thể , một sự soi mói đầy khó chịu.

"Thú vị đấy." Hắn . "Mang con bé về. Chủ nhân sẽ quyết định cách xử lý."

"Đợi ." Eva lùi , ngọn lửa tím trắng bùng lên. " với các . sẽ đến vương đô cứu ."

Tên áo đen bật trầm đục: "Ngươi tưởng còn lựa chọn ? Ngươi nhận món quà của bóng tối, giờ ngươi thuộc về nơi đó."

Hắn đưa bàn tay đầy vảy đen với những móng vuốt sắc nhọn . Một lực hút cực mạnh truyền tới, Eva cảm thấy bóng tối bên trong đang rạo rực thoát khỏi tầm kiểm soát để lao về phía .

"Không!" Nàng nghiến răng chống cự. Sự xung đột giữa hai nguồn lực khiến nàng đau đớn như xé xác.

Tên áo đen dường như ngờ tới sự kháng cự , hừ lạnh một tiếng lùi nửa bước: "Có thể chống sự hiệu triệu... đúng là cơ thể Nguyệt Thực khác."

Lola đột ngột lên tiếng: "Hãy để con bé vương đô."

Mọi ánh đều đổ dồn về phía bà .

"Chủ nhân sức mạnh huyết mạch Sellesthap, đúng ?" Lola bình tĩnh . "Vậy hãy để nó . Hãy để nó thử cứu , để nó lún sâu bóng tối trong sự tuyệt vọng. Khi nó sa đọa và còn đường lui... nó sẽ tự tìm đến chúng ."

Kẻ áo đen im lặng một lúc gật đầu: "Được."

Hắn phất tay, sáu cái bóng đen lập tức lùi bóng tối và biến mất dấu vết.

Hang động trở sự yên tĩnh, chỉ còn ánh trăng Huyết Nguyệt chiếu xuống cơ thể nửa sáng nửa tối của Eva, tạo nên những bóng hình quỷ dị.

Lola sang nàng: "Giờ ngươi hiểu chứ? Ngươi còn đường lui nữa. Dù ngươi , bóng tối cũng sẽ bám theo ngươi."

Eva cúi đôi bàn tay — một bên bình thường, một bên chằng chịt hoa văn bạc. Nàng cảm nhận rõ hai nguồn lực đang va chạm, tìm kiếm sự cân bằng trong cơ thể.

" quan tâm." Cuối cùng nàng ngẩng đầu, đôi mắt dị sắc ánh lên vẻ quyết tuyệt ánh trăng đỏ. "Chỉ cần cứu , quan tâm sẽ trở thành thứ gì."

Nàng bước xuống tế đàn, hướng về lối với những bước chân còn đôi chút loạng choạng. Bóng của nàng trải dài mặt đất, vặn vẹo thành một hình thù kỳ quái — một nửa là , một nửa là một thứ gì đó thể gọi tên.

Loading...