TRĂNG XÁM - CHƯƠNG 5: TẾ ĐÀN CỔ THẦN
Cập nhật lúc: 2026-01-30 23:38:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , khi Kyle mở mắt, thứ đầu tiên thấy là những tia nắng sớm xuyên qua khe cửa sổ gỗ, tạo thành những cột sáng nhỏ li ti trong trung, nơi vô hạt bụi đang chậm rãi nhảy múa.
Lửa trong lò sưởi nhóm , quá lớn nhưng đủ để xua tan cái se lạnh của buổi sớm mai vùng đại ngàn.
"Anh tỉnh ?" Giọng của Eva vang lên từ phía bàn gỗ.
Nàng đang đặt vài mẩu bánh mì đen và một bát canh nấm lên bàn. Ánh nắng tạt ngang soi rõ gương mặt nàng, Kyle nhận quầng mắt Eva vệt bóng mờ nhạt. Có lẽ đêm qua nàng ngủ ngon.
"Đầu gối cảm thấy thế nào?" Eva tiến gần, xổm xuống để kiểm tra vết băng bó cho .
"Khá hơn nhiều ," Kyle thành thật đáp. Cơn đau dịu hẳn, dù vết sưng vẫn tan hết .
"Vậy là ." Eva dậy, "Thử lên xem ?"
Kyle chống tay xuống sàn, cẩn thận dậy. Chân trái vẫn còn run, nhưng thể chịu lực. Anh thử bước vài bước, tuy còn khập khiễng nhưng ít nhất thể tự di chuyển.
"Hôm nay nhất đừng quá nhiều," Eva dặn dò, "Mẹ hái t.h.u.ố.c , bà giữa trưa sẽ về. Bà bảo hãy uống hết cái ." Nàng chỉ một bát gỗ nhỏ đựng chất lỏng màu xanh lục đậm.
Kyle bưng bát t.h.u.ố.c lên ngửi, một mùi thảo d.ư.ợ.c nồng đậm trộn lẫn với hương mật ong ngọt ngào tỏa . Anh ngửa cổ uống cạn. Vị t.h.u.ố.c đắng nhưng đọng dư vị ngọt thanh, khiến tinh thần tỉnh táo hơn hẳn.
Cả buổi sáng hôm đó, Kyle quan sát Eva bận rộn. Nàng việc nhanh nhẹn và ngăn nắp: quét dọn, lau bàn, sắp xếp những bó thảo d.ư.ợ.c khô. Không gian nhỏ bé, đơn sơ bỗng trở nên sáng sủa và ấm áp lạ thường bàn tay nàng.
"Thường ngày cô đều những việc ?" Kyle hỏi.
"Rất nhiều việc khác nữa," Eva treo bó cỏ xạ hương lên vách đáp, "Hái t.h.u.ố.c, tìm nấm, săn b.ắ.n — dù thường chẳng bắt gì. còn chăm sóc vườn rau, đôi khi giúp những con thú thương trong rừng xử lý vết thương." Nàng dừng một chút, "Và kể chuyện, học những công thức thảo d.ư.ợ.c cổ xưa cùng... một vài thứ khác."
"Thứ khác?"
Eva , đôi mắt tím sâu thẳm. "Ví dụ như, cách để hiểu rừng rậm, cách để giao tiếp với các sinh linh."
"Cô ma pháp ?" Kyle nhớ cảnh tượng hôm qua, "Làm cách nào cô khiến con Sói Bóng Đêm đó rời ?"
Eva ngừng tay lau bàn, nàng tựa lưng cạnh bàn, Kyle: "Anh tin rằng khu rừng ý thức ?"
"Gì cơ?"
"Ý là, khu rừng chỉ là một tập hợp của cây cối và muông thú," Giọng Eva hạ thấp xuống, đầy vẻ huyền bí, "Nó là một thực thể sống, hô hấp, cảm nhận và ghi nhớ. thể cảm nhận mạch đập của nó." Nàng đưa tay lên một động tác nhấn nhẹ trung, "Hôm qua những gì , chỉ là thỉnh cầu khu rừng hãy bảo con sói rời thôi."
Kyle mà ngây . Đây là kiến thức học ở Kỵ sĩ đoàn, cũng chẳng trong điển tịch của Thánh điện. Điều thật kỳ diệu, và cũng thật hoang đường đối với một chiến binh của giáo hội.
Giữa trưa, bà Liana trở về với chiếc sọt đầy ắp thực vật lạ. Bà dành cả buổi chiều để dạy Kyle cách phân biệt thảo d.ư.ợ.c qua hình dáng lá, mùi hương và cảm giác khi chạm . Kyle học nghiêm túc. Anh nhận kiến thức còn phức tạp và thú vị hơn nhiều so với những gì cha từng ghi chép.
Đến chạng vạng, khi chân của Kyle định hơn, Eva đề nghị dẫn dạo bên dòng suối nhỏ gần nhà.
"Mẹ cô thực sự là một phi thường," Kyle khi cả hai một phiến đá bằng phẳng ven suối.
" ," Eva nhặt một viên sỏi ném xuống nước, những vòng tròn gợn sóng lan , "Mẹ vất vả nhiều , một gồng gánh suốt bấy nhiêu năm..."
"Cha của cô thì ?" Kyle hỏi, ngay lập tức hối hận vì sợ chạm nỗi đau của nàng.
Eva im lặng hồi lâu mới khẽ : "Ông qua đời năm tám tuổi. vẫn còn nhớ ông dạy cách phân biệt tiếng chim hót. Ông mỗi tiếng kêu đều mang một thông điệp riêng: tiếng cảnh báo, tiếng gọi bạn, hoặc chỉ đơn thuần là tiếng hát." Nàng mỉm buồn bã, "Giờ đây thể hiểu chúng, nhưng ông còn ở đây nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trang-xam/chuong-5-te-dan-co-than.html.]
Kyle gì hơn. Anh nghiêng gương mặt Eva, ánh hoàng hôn đọng làn mi nàng. Anh rằng thấu hiểu nỗi đau , nhưng hiểu những vết thương, lời chẳng thể vơi bớt sức nặng.
"Ngày mai, sẽ dẫn tìm tế đàn Cổ Thần," Eva bất ngờ sang , "Có vài địa điểm khả nghi, nhưng hứa chắc chắn sẽ tìm thấy ."
Thư Sách
Ngày thứ ba, khi vết thương cơ bản hồi phục, Eva khoác cung tên dẫn Kyle tiến sâu đại ngàn. Nàng dẫn đường qua những lối mòn ngoằn ngoèo mà trong mắt Kyle, chúng chẳng khác gì bụi rậm.
"Sao cô nhớ đường ?"
"Không là nhớ đường," Eva đẩy một dải dây leo sang bên, "Mà là sự chỉ dẫn của rừng già. Nó sẽ bảo chỗ nào thể , chỗ nào nên tránh."
Thấy Kyle vẻ tin, Eva dừng bước, nhắm mắt . Vài giây , nàng chỉ về phía bên : "Đi lối . Cây cối bên trái báo rằng một con thú lớn qua, sẽ nguy hiểm." Kyle theo và quả nhiên, một lát thấy những dấu chân thú lớn còn mới ở hướng ngược .
"Thật thể tin nổi," thốt lên.
Eva dừng , nắng xuyên qua kẽ lá đậu lên bờ vai nàng. Nàng chìa tay , lòng bàn tay hướng lên . Kyle do dự một chút đặt tay lên tay nàng. Giây phút da thịt chạm , Kyle bỗng thấy một luồng cảm xúc kỳ lạ chạy dọc cơ thể.
Và , tận mắt chứng kiến:
Những nhành tường vi dại gần đó từ từ cong xuống như tỉnh giấc. Một dải thường xuân lặng lẽ bò đến vây quanh chân Kyle. Rồi bướm bay đến — hàng chục con bướm đủ màu sắc, từ trắng tinh khôi đến vàng kim và xanh biếc. Chúng lượn lờ quanh hai , một con bướm nhỏ thậm chí còn đậu ngay mu bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của họ.
"Chúng nhận đấy," Eva thì thầm, mu bàn tay nàng vẫn áp sát tay , "Chỉ cần thực lòng lắng ."
Kyle con bướm, những dây leo đang quấn quýt, và cuối cùng mắt Eva.
"Cô... cô giống như một tinh linh của rừng già ," Kyle chân thành thốt lên.
Sau khi tìm kiếm qua nhiều hang động và thạch trận, cuối cùng khi mặt trời bắt đầu ngả bóng, họ đến một rừng sồi cổ thụ mọc thành vòng tròn hảo. Ở trung tâm là một mảnh đất đầy rêu xanh.
Kyle xuống, gạt lớp rêu phong sang bên. Bên là một phiến đá tròn đường kính hai mét, chạm khắc những hoa văn cổ xưa: trời, cây cối và những ký hiệu huyền bí.
"Chính là nơi ," Eva khẽ , ngón tay mơn trớn những hoa văn, "Tế đàn Cổ Thần."
Kyle cảm thấy tim đập nhanh hơn. Anh tìm thấy nó, tâm nguyện của cha thành. kỳ lạ , vì hưng phấn, cảm thấy một sự bình yên và tôn nghiêm kỳ lạ. Nơi lãng quên vẫn đây, vẹn nguyên sự bảo bọc của đại ngàn.
"Cảm ơn cô, Eva. Thực sự cảm ơn cô."
Eva lắc đầu: "Là tìm thấy nó. Hoặc lẽ, nó cho phép tìm thấy."
Họ bên tế đàn một lúc lâu ánh hoàng hôn vàng ruộm. Kyle khép cuốn sổ tay của cha , lòng nhẹ nhõm.
"Eva ," Kyle lên tiếng, giọng khàn.
"Sao ?"
"Sau khi trở về vương đô... thể thăm hai con cô ?"
Eva sững một chút, nàng nở một nụ rạng rỡ nhất mà Kyle từng thấy. Đôi mắt nàng cong như vầng trăng khuyết:
"Tất nhiên là . Chỉ cần ngại Sói Bóng Đêm đuổi theo một nữa thôi."
Kyle cũng bật : "Lần , sẽ mang theo v.ũ k.h.í xịn hơn."