TRIỀN CHI - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-28 20:00:46
Lượt xem: 152
1
Năm tám tuổi, phụ đầu tiên dẫn cung.
Ông đưa mở mang tầm mắt.
Ta cứ tưởng là xem gánh hát, dạo Ngự hoa viên, ăn bánh ngọt trong cung.
Kết quả, phụ ném bãi diễn võ, còn thì chạy đ.á.n.h cờ với Hoàng đế bá bá.
“Chi Chi, con ở đây xem các tướng sĩ luyện tập, phụ một lát về.”
Ta: ?
Ta mới tám tuổi, tám mươi tuổi.
Ông bắt xem một đám thúc thúc mồ hôi nhễ nhại hò hét ha hây?
Ta xổm nửa canh giờ.
Chân tê rần, bụng cũng đói meo.
Nhân lúc nha để ý, lẻn đến một cây hợp hoan thật lớn.
Phía cây là một khung cửa sổ.
Bên trong một tiểu ca ca xinh đang chữ.
Huynh mặc trường bào màu nguyệt bạch, tóc buộc chỉnh tề, nghiêng mặt trắng như một khối ngọc dương chi.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống , quanh như phủ một tầng kim quang.
Đẹp đến cực điểm.
Ta đến ngẩn , bánh hoa quế trong tay cũng quên ăn.
Huynh bỗng ngẩng đầu, bốn mắt .
Ta giật b.ắ.n , bánh hoa quế “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
“Ng… ngươi khỏe chứ.”
Ta lắp bắp: “Ta… chỉ ngang qua thôi…”
Huynh đặt b.út xuống, đẩy cửa sổ , từ cao xuống .
Ánh mắt , nhỉ.
Giống như đang một con chuột nhỏ lạc nhầm đây.
“Ngươi là con nhà ai?”
Huynh hỏi, giọng trong trẻo lanh lảnh, nhưng mang theo một vẻ kiêu quý.
“Phụ là Thừa tướng.”
Ta ưỡn n.g.ự.c, cố gắng tìm thể diện: “Ta tên là Thẩm Dư Chi.”
“Thẩm Dư Chi.”
Huynh lặp một , bỗng bật :
“Chẳng trách béo thế, thì là nữ nhi của Thẩm tướng.”
“Nghe Thẩm tướng mỗi ngày khi hạ triều đều đến thành Đông mua hai cân bánh hoa quế.”
“Thì là mang về nhà nuôi nữ nhi.”
Ta cúi đầu tròn vo của , vóc dáng gầy gò của .
Tức đến mức vành mắt đỏ hoe.
“Ta béo! Ta… đây là… là đẫy đà!”
“Ồ.”
Huynh nhướng mày, chẳng để tâm: “Gà lôi béo cũng đẫy đà mà.”
Ta “oa” một tiếng toáng lên.
Đó là đầu tiên gặp Tạ Hành.
Mở màn bằng một trận lóc ầm ĩ, kết thúc bằng việc nhét cho một que kẹo hồ lô.
Que kẹo hồ lô đó vốn đặt bệ cửa sổ của , là quá ngọt, thích ăn.
“Đừng nữa.”
Huynh nhíu mày, nhét kẹo hồ lô miệng :
“Béo thì béo , cho khác .”
Người thật đáng ghét.
Ta sụt sịt c.ắ.n kẹo hồ lô, trong lòng nghĩ .
kẹo hồ lô thật sự ngọt.
2
Năm chín tuổi, đêm Nguyên Tiêu, phụ dẫn lên phố xem hoa đăng.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo phụ , sợ dòng chen lấn lạc mất.
càng sợ điều gì, điều đó càng xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trien-chi/1.html.]
Chỉ trong một cái đầu, phụ thấy bóng dáng nữa.
Ta giữa biển , xung quanh những gương mặt xa lạ, sợ đến run lẩy bẩy.
Muốn gọi cũng gọi nổi, cũng dám , sợ dẫn dụ bọn buôn .
Trời càng lúc càng tối, hoa đăng phố càng lúc càng sáng.
Ta co gầm cầu, ôm đầu gối, sụt sùi nghĩ: Xong , sắp biến thành tiểu khất cái mất thôi.
lúc , thấy tiếng bước chân.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Thẩm Chi Chi?”
Thẩm Chi Chi.
Chỉ một sẽ gọi như .
Ta ngẩng đầu, liền thấy Tạ Hành ngoài gầm cầu, khoác đại áo lông cáo đen, trong tay xách một chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ.
Sau lưng là mấy thị vệ, mỗi cầm một chiếc hoa đăng, soi sáng cả gầm cầu.
Gương mặt nghiêm túc phối với chiếc đèn l.ồ.ng đáng yêu trong tay, trông phần buồn .
Hắn thấy , rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Ngay đó sầm mặt: “Ngươi trốn ở đây?”
Ta mím môi, nước mắt lưng tròng:
“Ta… tìm thấy phụ nữa…”
Hắn bước , xổm mặt , dùng tay áo lau bụi mặt .
“Khóc cái gì.”
Hắn , nhưng giọng mềm hơn bình thường: “Cô chẳng tìm ngươi ?”
Ta chẳng khách sáo chút nào, kéo tay áo lau một cái nước mũi.
Mặc kệ mặt đen , tò mò hỏi:
“Tạ Hành, ngươi tìm bằng cách nào?”
“Cô thông minh như , đương nhiên đoán .”
Hắn khựng , vành tai đỏ:
“Ngươi ngu như , chắc chắn sẽ trốn chỗ tối.”
Sau mới , khi tin và phụ lạc , nghĩ ngợi liền lén chạy khỏi cung, dẫn theo thị vệ tìm suốt cả ngày trong thành.
Tiệm kẹo hồ lô ở thành Đông, tiệm bánh ngọt ở thành Tây, rừng đào phía Nam thành, bờ hồ phía Bắc thành.
Tất cả những nơi nghĩ thể đến, đều tìm qua một lượt.
Cuối cùng tìm thấy ở gầm cầu , là vì năm tám tuổi từng buột miệng một câu:
“Chỗ tối tối khiến cảm giác an .”
Khi còn nhạo : “Chuột cũng thích chỗ tối tối.”
Hóa đều nhớ cả.
“Đi thôi.”
Hắn kéo tay dậy: “Ta đưa ngươi về nhà.”
Chiếc đèn l.ồ.ng hình thỏ , nhét tay .
Ta xách đèn, lưng , bóng lưng , bỗng nhiên cảm thấy… hình như cũng đáng ghét đến thế.
Đưa đến cổng phủ Thừa tướng, dừng .
“Thẩm Chi Chi,” lưng về phía , giọng trầm trầm, “Sau đừng chạy lung tung nữa.”
“Ừ.”
“Có điều.”
Hắn khựng : “Cho dù ngươi chạy lạc, cũng thể tìm ngươi.”
“Ngươi trốn ở , cũng thể tìm .”
Ta ngơ ngác .
Hắn đầu , ánh trăng rơi gương mặt , như phủ lên một lớp viền bạc.
Hắn , ánh mắt nghiêm túc đến mức khiến tim đập nhanh.
“Nhớ ?”
Ta gật đầu.
Hắn , đưa tay xoa đầu , như đang xoa một con mèo nhỏ.
“Ngoan.”
“Vào , ngươi cửa mới .”