TRIỀN CHI - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-28 20:02:28
Lượt xem: 149
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta giật lấy con diều, bỏ chạy như trốn nạn.
Chạy thật xa , vẫn còn tiếng của , trong trẻo như tuyết tan ngày xuân.
Đêm đó mất ngủ.
Không vì tức giận.
Mà là vì… bỗng nhiên phát hiện, Tạ Hành hình như cũng đáng ghét đến thế.
Ít nhất, đôi mắt .
Khi , đuôi mắt nhướng lên, giống như một con hồ ly giảo hoạt.
6
Sau lễ cập kê, bắt đầu tránh mặt Tạ Hành.
Không vì ghét .
Mà là vì… phát hiện dường như chút thích .
Nhận thức khiến hoảng sợ vô cùng.
Thích Tạ Hành?
Cái tên từ nhỏ bắt nạt , chê , gọi là gà lôi béo đó ?
Nhất định là điên .
Thế nên bắt đầu viện cớ bệnh, giảm bớt cung.
Cho dù bất đắc dĩ , cũng vòng qua Đông cung, sợ chạm mặt .
Vừa chất t.ử của nhũ mẫu kinh dự thi, tạm trú trong phủ.
Hắn tên là Bùi Ngọc, dung mạo ôn nhu thanh tú.
Khác với Tạ Hành, chuyện luôn nhẹ nhàng nhỏ tiếng, khiêm nhường lễ độ.
Hắn dạy đ.á.n.h đàn, mang cho bánh hoa quế ở thành Đông.
Cũng kể cho chuyện thú vị nơi thôn dã.
Qua một thời gian, dần quen với .
Những ngày Tạ Hành, cũng đến nỗi buồn chán.
Chỉ là.
Thỉnh thoảng trong đầu vẫn thoáng qua một bóng dáng trắng ngần như trăng.
Hôm theo mẫu cung dự yến.
Giữa tiệc ngoài y phục, chặn ở góc hành lang.
“Thẩm Chi Chi,”
Tạ Hành dựa cột, trong tay xoay một miếng ngọc bội,
“Ngươi tránh ?”
Không câu hỏi.
Là khẳng định.
Ta cứng miệng: “Không .”
“Vậy ?”
Hắn tiến gần, đôi mắt đen như mực phản chiếu dáng vẻ lúng túng của ,
“Vì sai đưa mời ba , ngươi đều bệnh?”
“Vì sai đưa bánh sang, ngươi đều trả nguyên vẹn?”
“Vì …”
Hắn khựng , giọng trầm xuống, mang theo chút thất bại,
“Vì ngươi thấy là chạy?”
Ta lùi một bước, lưng chạm tường.
“Ta… chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?”
Chỉ là thích ngươi, nên mới sợ.
Sợ ngươi thấu tâm tư.
Sợ đối diện với ngươi thế nào.
Lời lăn một vòng đầu lưỡi, cuối cùng vẫn .
Ta mặt , dám mắt .
Hắn đột nhiên đưa tay, nâng cằm , ép ngẩng đầu.
“Thẩm Chi Chi.”
Giọng nhẹ, nhưng mang theo sức ép thể nghi ngờ,
“Nhìn .”
Ta ép đối diện với .
Trong đáy mắt ánh lửa nhảy lên, như đang kìm nén điều gì đó.
“Ngươi ghét ?” hỏi.
Ta lắc đầu: “Vậy là…”
Hầu kết khẽ chuyển động: “Ngươi sợ ?”
Ta lắc đầu: “Vậy là gì?”
Hắn truy hỏi, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t hơn,
“Nói cho , Chi Chi.”
“Đừng để đoán.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trien-chi/3.html.]
Ta hé miệng, phát nửa tiếng.
lúc , phía xa truyền đến một giọng nam:
“Chi Chi…”
Hắn đột ngột buông , lùi một bước, khôi phục dáng vẻ cao quý lạnh nhạt như cũ.
Là Bùi Ngọc.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Hắn thấy Tạ Hành, thoáng sững .
Sau đó lễ phép chắp tay hành lễ:
“Thảo dân bái kiến Thái t.ử điện hạ.”
Tiếp đó sang , ôn hòa:
“Chi Chi, Thừa tướng bảo gọi cùng về phủ.”
Tạ Hành đến một ánh mắt cũng cho , gần như nghiến răng hai chữ:
“Về, phủ?”
Ánh mắt chăm chăm .
Dường như giây sẽ xé nuốt bụng.
“Thẩm Dư Chi, ngươi nhất nên giải thích cho cô. Hắn là ai?”
7
Rõ ràng chẳng gì cả.
Thế mà chột đến c.h.ế.t.
Tạ Hành cái tên ngoài mặt đắn trong lòng đầy mưu mô thì thôi .
Đến cả Bùi Ngọc cũng ánh mắt mang ý chằm chằm.
Ta thật sự là… tiến thoái lưỡng nan giữa hai nam nhân.
Ấp úng nửa ngày cũng điều gì cho rõ ràng.
May mà Tạ Hành tiếp tục truy hỏi nữa.
“Ngươi .”
Hắn , giọng bình thản.
“Thẩm tướng đang tìm ngươi.”
Ta thở phào một dài, kéo theo Bùi Ngọc bỏ chạy như chạy nạn.
Lúc ngoái đầu .
Ta bỗng cảm thấy vị Thái t.ử điện hạ vốn luôn cao cao tại thượng, thanh lãnh tôn quý .
Bóng lưng , mà lộ vài phần cô đơn.
8
Sau chia tay ở hành lang hôm , Tạ Hành quả nhiên tìm nữa.
Ban đầu thở phào nhẹ nhõm, trong lòng nghĩ tên đó cuối cùng cũng chịu yên .
thời gian dài , thấy trong lòng trống vắng chỗ nào đó.
Bùi Ngọc bận rộn chuẩn cho kỳ thi, lúc rảnh vẫn đến dạy đ.á.n.h đàn.
Mỗi đến tìm , luôn mang theo đủ loại bánh ngọt ngon lành.
Ta lẽ nên vui mới .
mỗi nhận lấy bánh đưa.
Ta luôn nhớ đến năm gốc hợp hoan, thiếu niên nhíu mày nhét miệng xâu kẹo hồ lô .
“Ngọt quá, cô thích ăn.”
Rõ ràng là giọng điệu thiếu kiên nhẫn, mà vành tai đỏ đến nhỏ m.á.u.
Kiêu ngạo đến c.h.ế.t .
“Chi Chi?”
Bùi Ngọc gọi : “Đang nghĩ gì ?”
Ta hồn, lắc đầu: “Không gì.”
Ta cúi đầu bản nhạc, nhưng tâm trí trôi tận .
Giờ Tạ Hành đang gì?
Ở Đông cung sách, ở bãi diễn võ luyện kiếm?
Hắn… từng nhớ đến ?
Ý nghĩ đó lóe lên, liền véo mạnh một cái.
Thẩm Dư Chi, tỉnh táo !
Ta hít sâu một , ép tập trung bản nhạc.
âm đầu tiên bật từ đầu ngón tay sai.
Bàn tay Bùi Ngọc phủ lên mu bàn tay , giọng ôn hòa: “Cổ tay thả lỏng.”
Ta khựng , còn kịp rút tay về.
Bên ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng động lớn.
“Rầm——”
Như thứ gì đó nện tường viện.
Bùi Ngọc nhíu mày dậy: “Để xem.”
Hắn đẩy cửa sổ , bên ngoài một bóng .
Chỉ một viên sỏi vỡ nứt mặt đất, lăn lông lốc đến bên chân .
Ta chằm chằm viên đá , trong lòng bỗng thấy lạnh sống lưng.