Trinh Tiết Của Trúc Mã - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:06:27
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sống trong cảnh áp lực nghẹt thở đó, cộng thêm việc liên tục cản trở lén lút hẹn hò với nữ chính, Chu Thời Quyện mới nảy sinh lòng oán hận , cuối cùng quyết định triệt đường sống của .

 

Hơn nữa dạo gần đây, do hoang tưởng .

 

luôn cảm giác Chu Thời Quyện ngày càng bất mãn với hơn.

 

Những ánh mắt lén lút dò xét mang theo vẻ u ám, hằn học và đầy oán hận.

 

Vậy nên lúc nữ chính Thẩm Mạt Đường lén lút chạy tới tìm Chu Thời Quyện, vờ như thấy nhưng thực chất mở sẵn máy ghi âm.

 

Thẩm Mạt Đường sán gần Chu Thời Quyện.

 

Chu Thời Quyện lập tức lùi giữ cách, lạnh lùng chằm chằm Thẩm Mạt Đường.

 

Thẩm Mạt Đường sượng trân, lôi một ly sữa, giọng điệu nũng nịu đầy ấm ức:

 

“A Quyện, mời tớ thì tớ đành mời , đến nỗi ngay cả chút thành ý cũng thèm nhận chứ.”

 

Mọi đều là bạn học với , mà gia đình Thẩm Mạt Đường, trắng thì cũng chút quen qua với nhà họ Chu.

 

Chu Thời Quyện khựng một chút, lên tiếng giải thích: “Không nể mặt , mà là do Tống Tiểu Vi dạo đang chiến tranh lạnh với tớ, phiền phức c.h.ế.t .”

 

Nghe giọng điệu của vẻ não nề, sầu t.h.ả.m lắm.

 

Thẩm Mạt Đường c.ắ.n c.ắ.n môi , ân cần thăm hỏi: “Cô đối xử với tệ lắm ?”

 

Câu đ.á.n.h trúng tim đen, lập tức mở van xả lũ cho Chu Thời Quyện.

 

Chu Thời Quyện day day trán, bắt đầu tuôn một tràng những lời than trách phận, oán thán ngớt:

 

“Tống Tiểu Vi đúng là cái đồ biến thái thèm khát sự chiếm hữu, ngày nào cô cũng thèm nhỏ dãi cái thể của tớ, quản thúc sự trong trắng của tớ. Dạo yêu cầu ngày càng quá đáng, bất luận tớ thế nào cô cũng lòng, cứ bạo lực lạnh với tớ suốt. những gì tớ còn đủ ? Tớ dám mở mồm chuyện với con gái, dám hở tay hở chân, ngày nào cũng bịt khẩu trang đội mũ kín mít, thức đêm thức hôm tham gia mấy cái lớp đào tạo “nam đức”, tớ còn lén lên mạng mua cả khóa trinh tiết cho nam giới nữa chứ.”

 

“Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, chịu thẳng tớ sai ở thì thôi cũng chẳng thèm dùng mấy món đồ ho như roi da, nến sáp để nhắc nhở tớ nữa, thế còn tịch thu mất cái khuyên n.g.ự.c đính đá quý mà tớ thích nhất. Cậu xem, ép tớ c.h.ế.t !”

 

“Cô chắc mẩm tớ dám phản kháng, trong mắt cô , tớ ngay cả một con ch.ó cũng bằng.”

 

Khóe mắt Chu Thời Quyện đỏ hoe, đến lúc cảm xúc dâng trào, từ trong cổ họng còn phát những tiếng nấc nghẹn ngào y như một ông chồng đầy oán hận.

 

Thẩm Mạt Đường câm nín một cách kỳ quặc, lẳng lặng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hít sâu một cố nặn một nụ :

 

“Chu Thời Quyện, bây giờ là thời đại mới , những việc Tống Tiểu Vi với đều là bóc lột áp bức, tàn dư của chế độ phong kiến, sai trái.”

 

“Cậu thể phản kháng , cam chịu sự ức h.i.ế.p của cô nữa.”

 

Chu Thời Quyện ngơ ngác ngước mắt lên , như thể đây là đầu tiên những lời lẽ như .

 

Bình luận chạy lướt qua màn hình vun v.út.

 

“Trời đất ơi, đúng chuẩn nữ chính mang hệ cứu rỗi , chúng cứu !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trinh-tiet-cua-truc-ma/chuong-4.html.]

“Cảm động quá, nam chính sống đến năm mười tám tuổi cuối cùng cũng thức tỉnh , thể vùng lên phản kháng sự áp bức biến thái của nữ phụ ác độc. Nam chính cũng bắt đầu từ lúc thật sự tỉnh ngộ, cự tuyệt thói quản thúc trinh tiết của nữ phụ ác độc, cuối cùng tay trừng trị nữ phụ ác độc vì thói chứng nào tật nấy.”

 

Thẩm Mạt Đường thương xót nắm lấy tay Chu Thời Quyện, giọng điệu đầy vẻ khích lệ:

 

“A Quyện, vùng lên phản kháng Tống Tiểu Vi ? Dõng dạc cho cô , là một con , ch.ó của cô nữa!”

 

Chu Thời Quyện chút do dự chần chừ.

 

Thẩm Mạt Đường hạ giọng thì thầm thăm dò: “Tống Tiểu Vi ức h.i.ế.p như , ... lẽ ch.ó cho cô thật ?”

 

8

 

Cả trường ai mà chẳng , điều khiến Chu Thời Quyện phiền phức nhất chính là ngày ngày cô thanh mai trúc mã là đây quản giáo.

 

Anh từng buông lời cay độc rằng:

 

Nếu thể thoát khỏi sự kiểm soát của , thà c.h.ế.t còn hơn.

 

Chính vì chẳng chút do dự mà lên tiếng chế giễu Thẩm Mạt Đường:

 

“Buồn thật, cô thấy giống loại thích ngược đãi lắm ? Cô đúng, bây giờ là thời đại mới , Tống Tiểu Vi quyền quản trinh tiết của , phản kháng.”

 

Thế nhưng lời thốt khỏi miệng, Chu Thời Quyện lập tức đổi giọng, thấm thía sâu sắc, vô cùng khổ não:

 

Thẩm Mạt Đường, cô tính chiếm hữu đối với mạnh. Nếu phản kháng, cô tuyệt đối sẽ đồng ý, chừng còn trừng phạt , tát , bóp cổ , dùng xích sắt xích tầng hầm nữa kìa.”

 

Sắc mặt Chu Thời Quyện rầu rĩ đau khổ nhưng âm cuối ngày càng trở nên phấn khích, cơ thể còn run rẩy.

 

Thẩm Mạt Đường ẩn ý đó.

 

khẩy một tiếng, đè nén sự oán độc đáy mắt, đắc ý : “Chuyện của Tống Tiểu Vi cứ để khuyên nhủ, cô dám tranh giành với .”

 

Thẩm Mạt Đường dẫn theo một Chu Thời Quyện đang ôm hy vọng tràn trề tìm .

 

từ cao xuống, lời lẽ đường hoàng chính trực khuyên nhủ :

 

“Tống Tiểu Vi, cô tư cách để sai sử hô hào Chu Thời Quyện, là một con , món đồ vật của cô.”

 

Chu Thời Quyện hờ hững gật đầu: “Tống Tiểu Vi, Thẩm Mạt Đường , bây giờ là thời đại mới, em quyền quản cơ thể . em cam lòng nhưng nếu em ngoan ngoãn một chút...”

 

“Được.”

 

nhạt giọng ngắt lời Chu Thời Quyện.

 

Chu Thời Quyện và Thẩm Mạt Đường đồng loạt sượng trân.

 

Không ai rằng trong lòng đang nội thương.

 

Không ngờ cái chuyện đau đầu vắt óc suy nghĩ bao lâu nay, Thẩm Mạt Đường dăm ba câu giải quyết êm .

 

 

 

Loading...