Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 533: Vay tiền

Cập nhật lúc: 2026-04-02 14:51:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chúng đều từng trải qua như thế cả, cháu thể tin, nhưng lòng kính sợ với những phong tục tập quán ." Bà nội Lục thừa hiểu tính nết của Lục Cảnh Hựu nên càng nhấn mạnh: "Không cho hai đứa gặp mặt nghĩa là cấm liên lạc. Có việc gì cháu cứ gọi điện thoại, hoặc nhờ bà Tống chuyển lời cũng , tóm ở quê kiêng kỵ việc gặp mặt sát ngày cưới."

"Nếu gặp thì sẽ thế nào ạ?" Lục Cảnh Hựu từng qua cái lệ . Đã là phong tục thì chắc hẳn căn nguyên của nó.

"Các cụ xưa bảo sắp kết hôn tự mang hỉ khí, nếu cưới gặp quá thường xuyên sẽ dẫn đến hỉ khí xung khắc, ảnh hưởng đến vận thế hôn nhân." Bà nội Lục giải thích: "Dù chẳng cơ sở khoa học nào, nhưng thà tin là còn hơn , cháu ạ."

"Bà nội, ở huyện Giao nhà Tiêu Tiêu tục ạ." Lục Cảnh Hựu biện bạch: "Chứng tỏ đây chỉ là lời đồn thôi."

"Mỗi nơi mỗi tục, cháu thể cứ cái , mà xem cái đang chứ." Bà nội Lục dù cũng là tuổi, nhận thức về những việc thâm căn cố đế: "Dù là phong tục mê tín, mục đích của chúng chẳng đều các cháu sống hơn ?"

"Vâng, cháu lời bà." Lục Cảnh Hựu ngoài miệng thì đồng ý, thấy cần thiết tranh cãi với bà cụ vì chuyện nhỏ . Anh mà gặp Tô Tiêu Tiêu thì thiếu gì cách.

"Tranh thủ mấy ngày , cháu qua bên Cẩm Viên nhiều một chút, xem việc gì cần giúp thì , tiện thể với con bé về phong tục bên để nó hiểu." Thấy cháu trai lời, bà nội Lục hài lòng: "Mẹ vợ cháu một lo toan đủ thứ cũng chẳng dễ dàng gì. Bà bảo những gì cần cho đám cưới cứ để nhà lo, nhưng bà chịu, cứ nhất quyết tự chuẩn phần nhà gái. Xem tự trọng và cứng cỏi."

"Cháu ngay đây ạ." Lục Cảnh Hựu dậy thẳng sang Cẩm Viên.

Tô Tiêu Tiêu vẫn tan , bà Trần Quế Lan đang ở phòng khách thêu lót giày. Thấy Lục Cảnh Hựu đến, bà mừng: "Mẹ đang tính bảo Tiêu Tiêu hỏi xem con giày cỡ bao nhiêu thì con tới. Mẹ cho mỗi đứa hai đôi lót giày để ngày cưới."

"Mẹ vất vả quá ạ." Lục Cảnh Hựu báo cỡ giày của , cầm đôi lót giày xong cho Tô Tiêu Tiêu lên ngắm nghía, ngớt lời khen vợ khéo tay. Đó là họa tiết "Hoa khai phú quý", ý nghĩa mắt.

"Mẹ cũng chẳng gì cho các con, các con chê là vui ." Trần Quế Lan con rể, càng càng thấy thương: "Con xem tivi nghỉ ngơi một lát, nấu cơm ngay đây, Tiêu Tiêu sắp về ."

"Để con chơi với ." Lục Cảnh Hựu cũng thích tính cách của bà Trần Quế Lan, hiền lành, chút gai góc, luôn nghĩ cho khác, ở gần bà thấy thoải mái.

"Không cần , con cứ nghỉ , cả ngày mệt ." Trần Quế Lan dứt khoát đóng cửa bếp , cho Lục Cảnh Hựu nhúng tay .

Lục Cảnh Hựu đành ở phòng khách xem tivi. Trên đường tới gọi cho Tô Tiêu Tiêu, cô bảo đang gặp khách hàng, lát nữa sẽ về ngay.

Anh thói quen xem phim truyền hình, xem bản tin tài chính một lúc thì tắt tivi. Thấy cuộc gọi nhỡ từ Tần Tu Minh, liền gọi hỏi xem chuyện gì.

Tần Tu Minh đang cần gấp mười vạn tệ (100.000 tệ), vay Lục Cảnh Hựu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-lai-thap-nien-90-toi-chi-muon-kiem-tien/chuong-533-vay-tien.html.]

"Chú cần nhiều tiền thế để gì?" Lục Cảnh Hựu hỏi. Trước khi Dương Châu, Tần Tu Minh với họ rằng học đại học ở đó, bạn bè thiết đều phát triển ở Dương Châu nên đó lập nghiệp.

Ban đầu ông nội Lục đồng ý, Thủ đô phát triển. Lục Cảnh Hựu cũng hứa khi công ty thanh lý xong sẽ sắp xếp công việc cho . Tần Tu Minh bảo quãng thời gian ở Thủ đô sống vui vẻ, xa cho khuây khỏa, còn hứa sẽ định kỳ về thăm ông bà và bố. Ông nội Lục đành chiều theo. Khi , hai ông bà cũng cho tiền sinh hoạt phí, cụ thể bao nhiêu thì Lục Cảnh Hựu hỏi.

"Anh cả, yên tâm, em đầu tư linh tinh nữa . Em rút kinh nghiệm từ bố em , em chỉ thực tế thôi." Tần Tu Minh thái độ , giọng điệu khẩn thiết: "Hiện tại em góp vốn công ty trang trí nội thất của bạn cùng lớp, cùng mảng xây dựng."

"Chú gửi giấy phép kinh doanh và chứng chỉ hành nghề của công ty đó qua đây cho . Sau khi kiểm tra kỹ càng, thấy thì sẽ chuyển tiền cho chú." Lục Cảnh Hựu thản nhiên : "Tu Minh, góp vốn cửa hàng thực tế cũng gọi là đầu tư, mà chú thì chẳng kinh nghiệm gì về mảng trang trí cả. Anh khuyên chú nên suy nghĩ ."

Năm ngoái hai cha con họ đầu tư vàng kỳ hạn, đến tiền gốc còn chẳng thu hồi nổi. Anh còn chẳng nhắc chuyện đó.

"Anh cả, trong mắt , em việc gì cũng thành ?" Tần Tu Minh bắt đầu bất mãn, giọng điệu cố tỏ bình tĩnh: "Anh yên tâm, em lỗ thì em cũng sẽ trả tiền cho . Em là vay, chứ xin."

"Nếu chú thì chú nên bù khoản tiền lỗ của công ty ." Giọng Lục Cảnh Hựu còn bình tĩnh hơn: "Chú tưởng tiền trong nhà là cái hố đáy để các chú lấp ? Anh cho chú , gia đình hiện tại nợ nần chồng chất, gia sản trống rỗng ."

Ông nội vất vả mấy chục năm, một sớm trở trắng tay. Trống rỗng là thật. Hiện tại thứ duy nhất còn giá trị trong nhà chính là căn nhà cũ thôi.

"Anh cả, em oán hận với em và bố em, nhưng nợ thì ngày một ngày hai mà trả hết ngay ." Tần Tu Minh cảm thấy Lục Cảnh Hựu thật lạnh lùng và ích kỷ, như thể việc tập đoàn Gia Hòa phá sản chẳng liên quan gì đến : "Công ty là của chung, nếu truy cứu trách nhiệm thì đó là trách nhiệm chung của ."

Ý của là nếu Lục Cảnh Hựu chỉ chăm chăm lo cho dự án thành phố điện ảnh của riêng , thì Gia Hòa đời nào phá sản chỉ vì hai đầu tư thất bại của bố . Công ty vốn trì trệ, cha con họ cũng vì dòng tiền vòng nhanh mới chọn đầu tư, mà đầu tư thì rủi ro, dựa mà đổ hết phá sản lên đầu bố ? Lục Gia Hòa những năm qua chẳng đóng góp gì cho công ty nhưng vẫn hưởng cổ tức đều đặn, còn bố vất vả mưu tính thì trở thành tội nhân!

"Trách nhiệm bọn gánh, cũng gánh nổi." Lục Cảnh Hựu đặt thẳng điện thoại lên bàn , bật loa ngoài: "Lúc đầu bố chú đầu tư phim ảnh đồng ý nhưng ông ; đầu tư vàng kỳ hạn bảo bán cắt lỗ ông cũng ; còn vụ án đồ mỹ nghệ thì chúng gì, giờ chú bảo là trách nhiệm chung của tất cả chúng ?"

Tô Tiêu Tiêu bước cửa thấy tiếng Lục Cảnh Hựu cãi vã qua điện thoại. Biết là đang chuyện với Tần Tu Minh, cô lên tiếng, quần áo xong liền xuống cạnh .

Chỉ đầu dây bên Tần Tu Minh : "Anh cả, cứ thẳng là cho em vay tiền cho xong, việc gì vòng vo tam quốc như thế. Em hiểu , căn bản là tin tưởng em. Vậy em cũng luôn cho , em cũng tin nữa."

Lục Cảnh Hựu im lặng lắng . Tần Tu Minh tiếp: "Vả em cũng điều tra rõ , vụ t.a.i n.ạ.n xe của em căn bản là ngoài ý , mà là cố tình sắp đặt. Còn là ai thì trong lòng tự hiểu rõ."

Lục Cảnh Hựu đến đó thì dứt khoát ngắt điện thoại.

 

 

Loading...