Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 52:------

Cập nhật lúc: 2026-01-17 23:13:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nơi sang trọng quá, ở đây thật ?

Tô Tầm và Lý Ngọc Lập nhận điện thoại từ lễ tân liền xuống lầu.

Lý Ngọc Lập vội vàng giúp thủ tục nhận phòng, còn Tô Tầm thì qua trò chuyện với nhà họ Tô.

"Đến đây thì cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Dịch vụ ở đây khá , cần gì thì cứ với nhân viên."

Người nhà họ Tô chỉ gật đầu lia lịa.

Tổng giám đốc Chu cũng từ trong văn phòng bước : "Tô tổng, nhà của cô đến, đường xá xa xôi vất vả, cũng thể ngơ. Tối nay xin phép mời một bữa cơm ngay tại khách sạn . Ăn xong cũng tiện nghỉ ngơi."

Tô Tầm : "Tổng giám đốc Chu khách sáo quá, cần . cũng định mời họ ăn ."

"Ôi dào, cũng chẳng đáng là bao. Nói cũng , chính nhờ họ mà thành phố Đông Châu chúng mới tranh thủ khoản đầu tư của Tô tổng, cũng nên chiêu đãi họ một bữa chứ? Tô tổng hà tất khách sáo?"

Tô Tầm nhẹ: "Vậy xin cung kính bằng tuân mệnh."

Rất nhanh Lý Ngọc Lập xong thủ tục, đó dẫn lên phòng.

Người nhà lão Tô một phen mở rộng tầm mắt.

Hóa đời còn nơi thế . So với cái nhà khách ở huyện lỵ thì đúng là một trời một vực.

Chiếc giường to êm ái, thứ trông thật xa hoa, lộng lẫy.

"Ông nó , ông bảo ở đây một đêm tốn bao nhiêu tiền?"

Tô Tiến Sơn : "Vừa nãy lúc thủ tục, lén , một ngày mười đồng đấy."

Cát Hồng Hoa trợn tròn mắt, đó bắt đầu thấy xót ruột. "Đắt thế mà cho chúng ở... phí phạm quá."

Tô Tiến Sơn thở dài: " cũng chẳng dám bảo ở."

"Haizz, thấy đặt tận ba phòng. Thực chỉ cần hai phòng là đủ . với Bảo Linh một phòng, ông với thằng Hướng Nam một phòng. Thế chẳng tiết kiệm mười đồng ? Tiền của đại chất nữ nhà cũng gió thổi mà đến."

Người từng chịu khổ, thấy cảnh quả thực chịu nổi sự lãng phí. Mười đồng là tiền lớn lắm đấy, nếu là hồi còn ở đội sản xuất, cả tháng trời cũng chắc mười đồng.

" ở mà thấy xót ruột quá." Giọng Cát Hồng Hoa run run.

Tô Tiến Sơn an ủi: "Cứ ở , chắc cũng chẳng ở lâu . Giờ mà trả phòng thì chẳng mất mặt đại chất nữ ? Nó là thể diện như thế, thể nó mất mặt ."

Cát Hồng Hoa đành nén đau lòng chấp nhận.

Với tinh thần để lãng phí, bà sờ nắn, săm soi từng ngóc ngách trong phòng. Muốn ghi nhớ tất cả thứ. Sau khắc sâu trong trí nhớ. Coi đây là kỷ niệm của đời . Thỉnh thoảng lôi gặm nhấm.

Cát Hồng Hoa đời khổ, từ nhỏ rời bỏ quê hương chạy nạn, cửu t.ử nhất sinh mới sống sót. Lưu lạc đến thành phố Đông Châu, chính quyền sắp xếp định cư ở thôn Tiểu Hoắc. Đến tuổi cập kê thì lấy Tô Tiến Sơn, cuộc sống mới bắt đầu khá lên.

cái gọi là "khá lên" , cũng chỉ là cái ăn cái mặc, một mái nhà che mưa che nắng. Đương nhiên điều đó khiến bà thỏa mãn, thậm chí cảm thấy hạnh phúc.

đến hưởng thụ cuộc sống, thì đến khi gặp Tô Tầm, bà mới thực sự nếm trải tư vị .

Hóa con còn thể sống sung sướng đến thế.

Trải nghiệm quả thực quá quý giá.

Ở phòng bên cạnh, Tô Bảo Linh khi ngắm nghía khắp nơi, tâm hồn cũng như chữa lành.

Những nỗi đau quá khứ Lưu Tiểu Phương khơi đó, dường như thực sự trôi qua.

Cuộc sống giờ đây sang trang mới.

Trong những ngày tháng tăm tối , cô mơ cũng dám tưởng tượng sẽ ở trong một khách sạn sang trọng thế .

Không dám nghĩ, mà là thực sự thể tưởng tượng nổi.

Cô phấn khích lăn lộn giường, thử lên chiếc ghế sô pha êm ái. Còn cầm chiếc cốc sứ tinh xảo bàn lên bộ uống nước một cách tao nhã.

Lúc , Tô Hướng Nam gõ cửa phòng cô. Hai em ở phòng đối diện .

Tô Bảo Linh mở cửa, Tô Hướng Nam bước với vẻ mặt ngẩn ngơ: "Tiểu , em bảo đang ?"

Tô Bảo Linh khúc khích, nhéo trai một cái.

Tô Hướng Nam vui đến đỏ hoe mắt: "Anh nghĩ, những ngày tháng khổ cực của sá gì. Nếu chịu khổ để đổi lấy ngày hôm nay, thì thật sự quá xứng đáng! Em bảo xem chuyện cũng thể để chiếm hết đúng ?"

"Nói linh tinh, khổ cực nào cũng nên chịu cả." Tô Bảo Linh chán ghét những ngày tháng cơ cực qua, cô chẳng hề cảm thấy hạnh phúc đ.á.n.h đổi bằng khổ đau. Chẳng lẽ trải qua những chuyện đó thì chị Tầm sẽ xuất hiện ?

"Em đúng. Khổ nào cũng nên chịu. nên chịu thì cũng chịu còn gì? Anh đang nghĩ, nhất định theo đại việc thật . Kiếm thật nhiều tiền. Phấn đấu để con cháu chịu khổ như nữa. Anh sẽ giống như ông chú họ, chịu khổ để kiếm tiền lớn, để thế hệ nở mày nở mặt như đại bây giờ. Em bảo thế ?"

Lại Tô Bảo Linh: "Có gia sản như thế , lời tiếng của khác tính là cái rắm gì!"

Tô Bảo Linh nhắc: "Anh hai tục , bố bảo lên thành phố năng văn minh. Không cho."

"Không nữa nữa, em nhắc nhở chút. Anh cũng tiến bộ mà. Hì hì." Tô Hướng Nam hì hì.

Trước đây còn định kết giao với mấy tên côn đồ trấn, nghĩ bụng bọn họ quan hệ rộng hơn , nhờ đó mà kiếm chút mánh lới ăn buôn bán nhỏ, dần dần cải thiện cuộc sống. Giờ nghĩ thấy hổ quá. Tầm quá hạn hẹp. Cách kiếm tiền duy nhất thể nghĩ cũng chỉ đến thế mà thôi.

Buổi tối, cả nhà họ Tô thưởng thức một bữa tối thịnh soạn tại nhà hàng của khách sạn.

Đồ ăn ở đây ngon tuyệt, ngon hơn hẳn tiệm cơm ở huyện lỵ. Ăn ngon đến mức cả nhà quên cả căng thẳng. Toàn tâm ý chìm đắm trong thế giới ẩm thực.

Tổng giám đốc Chu nhiệt tình trò chuyện với Tô Tiến Sơn, còn mời ông uống rượu.

Là tổng giám đốc khách sạn, Tổng giám đốc Chu đương nhiên giỏi giao tiếp, dễ dàng khuấy động bầu khí. Khiến nhà họ Tô ngày càng thoải mái hơn.

Bữa cơm diễn trong khí vui vẻ, đầm ấm.

Ăn xong, tâm lý tự ti của cũng dần tan biến.

Nhìn xem, thành phố sang trọng lịch sự thế , họ cũng đối xử với khách sáo, lễ phép, nhà quê hiểu mà coi thường, ghét bỏ.

Tất cả đều là nhờ nhà chỗ dựa vững chắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-52.html.]

Nhà lão Tô chỉ cần còn chỗ dựa , thì việc gì cúi đầu ai cả.

Nhìn sự đổi của nhà họ Tô, Tô Tầm hài lòng.

Ngày hôm , Tô Tầm bảo Lý Ngọc Lập đưa nhà họ Tô mua quần áo. Cô cùng.

Bởi vì trong quá trình tiếp xúc với nhà họ Tô, Tô Tầm vẫn giữ một cách nhất định.

Quá mật dễ khiến họ mất cảm giác chừng mực. Hiện tại thì vẻ họ lời răm rắp. nếu quá mật, liệu các bậc trưởng bối bắt đầu cậy quyền lên mặt mặt cô ?

Liệu đám con cháu bắt đầu giở thói nhõng nhẽo, đòi hỏi với cô ?

Tuy quyền chủ động trong tay Tô Tầm, cô thể cắt đứt quan hệ bất cứ lúc nào. vất vả lắm mới dựng lên những "công cụ " , Tô Tầm cũng dễ dàng từ bỏ.

Cho nên cô thà phòng nhiều hơn một chút.

cô cũng quen thiết quá mức với khác.

May mắn là nhà họ Tô cũng thấy vấn đề gì. Cô bỏ tiền bỏ sức giúp đỡ thế , nếu còn hài lòng thì đúng là lòng tham đáy.

Mỗi nhà họ Tô mua hai bộ quần áo phù hợp với khí hậu phương Nam. Vì đang là thời điểm giao mùa nên khá khó mua. Phải dạo vài trung tâm thương mại mới tìm hàng tồn kho. Tuy nhiên đều mãn nguyện. Dù đây cũng là quần áo may sẵn. Không quá chứ họ từng mặc bao giờ. Toàn là tự mua vải về may.

Hơn nữa lúc Tô Tầm tặng vải, quần áo của họ là "mới ba năm, cũ ba năm, vá víu ba năm". Dù may quần áo mới thì cũng là vải thô tự dệt. Đâu mặc quần áo thời trang thế .

Lý Ngọc Lập đưa họ về xong, cầm giấy tờ tùy của họ thủ tục xin phép phương Nam và đặt vé máy bay.

Nhờ chính quyền thành phố Đông Châu bật đèn xanh nên thủ tục giải quyết nhanh. Ngày hôm thể đưa tất cả lên máy bay.

Trên máy bay, nhà lão Tô im thin thít dám cử động.

Đây là máy bay đấy, họ thực sự đang bay trời.

Cảnh tượng chỉ thấy trong phim chiếu bóng đầu làng, giờ phút trở thành hiện thực.

Sự mới lạ và chấn động khiến họ kích động chút gì đó.

Ví dụ như hét lên vài tiếng?

May mà trải nghiệm hai ngày qua rèn luyện cho họ bản lĩnh nhất định. Khi đối mặt với cuộc sống mới mẻ từng trải qua, họ vẫn thể miễn cưỡng giữ sự bình tĩnh.

Chỉ là ai nấy đều đỏ mặt vì phấn khích, dùng ánh mắt giao lưu với .

Tô Hướng Nam: Bố , cảm giác thế nào ạ?

Tô Tiến Sơn: Chẳng cảm giác gì cả, chuyện gì to tát .

Cát Hồng Hoa: Sao cảm giác gì chứ, đang bay lên đây , tim cũng bay lên theo .

Tô Bảo Linh: Đến máy bay còn , ai còn dám coi thường nữa?!

...

Tiễn nhà họ Tô , Lý Ngọc Lập tất bật lo liệu các loại thủ tục khác.

Tô Tầm cũng nhàn rỗi, bên trấn Bình An tuyển xong công nhân xây dựng, chuẩn đầy đủ vật liệu. Sắp sửa chính thức động thổ.

Thư Sách

Họ mời Tô Tầm về tham dự lễ động thổ.

Việc Tô Tầm vốn thể cần đích tham gia. Dù cũng chỉ là một cái xưởng nhỏ.

Tô Tầm thấy mấy ngày nay cũng rảnh rỗi, sắp tới Hải Thành tiêu tiền như nước, nhân tiện về kiếm thêm một mớ giá trị chán ghét cũng . Đã quen với việc ngày nào cũng điểm cộng tài khoản, giờ ngày nào cô thấy quen. Cứ thấy thiếu thiếu cảm giác an .

Ngay cả hệ thống Vạn Người Ghét cũng giục cô.

Đấy, thôn Tiểu Hoắc vắt kiệt , giờ bắt đầu tay với trấn Bình An thôi.

Cô dẫn theo Chu Mục, chiếc xe chuyên dụng mới coóng, thẳng về trấn Bình An.

Chuyến quả nhiên còn khó chịu như , xe giảm xóc .

Tô Tầm dự định vẫn sẽ ở tại thành phố Đông Châu, dù nhà máy bên cô chỉ thỉnh thoảng ghé qua xem xét. Căn bản cần thường trú, nên cô cũng sẽ vì một cái xưởng nhỏ mà ở lì bên .

Đương nhiên ở thành phố Đông Châu vẫn tiện nghi hơn nhiều.

Cho nên sự thoải mái của chiếc xe chuyên dụng quan trọng đối với cô. Sau cô sẽ thường xuyên di chuyển bằng xe.

Lần cô đến trấn Bình An cũng báo cho lãnh đạo bên .

Cho nên Bí thư Điền và Trấn trưởng Lâm đích đón. Tuy nhiên tiếp xúc chính với Tô Tầm vẫn là Trấn trưởng Lâm. Không sai, Phó trấn trưởng Lâm thăng chức thành Trấn trưởng Lâm. Ông vốn dĩ đủ kinh nghiệm và thâm niên công tác. Lần công lớn trong việc thu hút đầu tư. Cho nên lãnh đạo đề bạt ông lên.

Thậm chí Bí thư Điền còn cấp phê bình một trận, cho rằng ông chuẩn. Người năng lực thì đề cử, đề cử như Vương Vĩ Dân.

Còn Vương Vĩ Dân, do năng lực phù hợp với cương vị, giáng chức, điều về Bí thư chi bộ thôn Tiểu Hoắc.

Lãnh đạo suy nghĩ thế : Nếu thiết với thôn Tiểu Hoắc như , thì quản lý nơi đó chắc chắn thành vấn đề. Hãy bắt đầu rèn luyện từ nơi đó . Nâng cao tầm và năng lực quản lý lên hãy chuyện gánh vác trọng trách lớn hơn. Trước mắt, đồng chí Vương Vĩ Dân chỉ thích hợp bí thư một thôn thôi.

Xe của Tô Tầm thẳng đến công trường, lúc xung quanh vây kín dân trấn đến xem náo nhiệt.

Đặc biệt là trẻ con đông.

Bởi vì lễ động thổ sẽ phát kẹo và bánh ngọt.

 

 

 

 

 

 

Loading...