Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 54:------
Cập nhật lúc: 2026-01-17 23:13:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tầm : "Quả thực đơn giản." Chung quy cũng chỉ là vì một chữ "Lợi" mà thôi.
Chẳng câu , chặn đường tài lộc của khác cũng giống như g.i.ế.c cha họ . Điều đó chứng tỏ lợi ích quan trọng như thế nào trong lòng mỗi .
Người thôn Tiểu Hoắc vì đạt lợi ích mà sẵn sàng đạp đổ.
Vậy những kẻ phẩm hạnh ở các thôn khác, chẳng lẽ vì đạt lợi ích mà sang oán hận tước cơ hội của họ ?
Cứ chờ mà xem, đợi đến khi chức vụ của nhà họ Tô công bố, chắc chắn sẽ còn thu về một đợt giá trị chán ghét nữa.
Suy cho cùng, nếu xét nét kỹ càng thì nhà họ Tô cũng đáp ứng đủ tiêu chuẩn tuyển dụng.
Thế mà Tô Tầm chỉ cho họ , còn cho họ cán bộ.
Chuyện chẳng càng khiến bất mãn ?
Từ Đông Châu đến Hải Thành cũng gần, nhưng máy bay thì nhanh.
Theo thông lệ, cô bắt taxi thẳng đến khách sạn nhất. Sau đó hào phóng thuê hẳn hai phòng.
Chỉ khi nghỉ ngơi trong khách sạn, Tô Tầm mới tâm trạng thưởng thức cảnh đêm.
Khách sạn ở quận Hoàng Phố, cảnh quan đường phố bên ngoài . Hải Thành lúc tuy đông đúc tấp nập như tương lai, nhưng qua cũng nhiều. Dòng ngược xuôi tạo nên một khung cảnh náo nhiệt.
Tiếc là nơi mắt thích hợp để cô phát triển.
Đại lão ở đây nhiều quá. Cô ở đây bất kỳ ưu thế nào.
Cho nên mục tiêu Tô Tầm đến đây rõ ràng, chính là mua sắm.
Ăn trưa xong, Tô Tầm cùng Chu Mục đến Cục Công an địa phương đăng ký tạm trú. Hết cách , hiện tại Tô Tầm thẻ cư trú, đến những nơi thế khai báo với công an địa phương một tiếng.
Thực cũng cần nghiêm ngặt như , nhưng Tô Tầm gặp rắc rối, nhất cứ tuân thủ quy tắc.
Xong việc, Tô Tầm thẳng đến Cửa hàng Hữu nghị.
Thời điểm thích sưu tầm đồ cổ chỉ Tô Tầm, còn nhiều nước ngoài đến Trung Quốc thu mua đồ cổ.
Giá trị của đồ cổ lúc vẫn tăng vọt. ảnh hưởng đến việc một tầm xa trông rộng đến đây để săn lùng những món hời.
Có nhu cầu ắt thị trường, một món đồ cổ dân gian phép bán cũng sẽ bày bán trong Cửa hàng Hữu nghị.
Tô Tầm dẫn Chu Mục thẳng trong. Bên hông Chu Mục đeo một cái túi, phồng to tướng, bên trong là phiếu ngoại hối.
Cho nên lúc , vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, ánh mắt sắc bén quan sát khắp nơi.
Hải Thành quả hổ danh là thành phố lớn, Cửa hàng Hữu nghị đông nghịt , quầy nào cũng khách. Ngay cả quầy đồ cổ cũng ít . Họ đang ghé sát mặt kính tủ trưng bày để nghiên cứu kỹ lưỡng. Những xem đồ cổ thế thường một , mà dẫn theo am hiểu trong nghề cùng để tham mưu.
Bàn tán sôi nổi vô cùng.
Tô Tầm bước , thẳng về phía quầy đồ cổ.
Chỉ thấy quầy bày la liệt đồ sứ, tranh chữ, còn một đồ ngọc khác.
Tô Tầm liếc giá cả, niêm yết hề thấp chút nào. Từ vài trăm đến vài vạn tệ đều . Chơi đồ cổ quả nhiên là tiền! Thời buổi lương tháng mấy chục đồng, mà một món đồ cổ thể bán với giá ! Tuy nhiên những thể chơi đồ cổ trong tương lai cũng đều là đại gia cả. Cũng gì lạ. Chỉ là điều giúp Tô Tầm hiểu rõ hơn về thời đại . Tuy giàu như tương lai, nhưng cũng chẳng thiếu giàu ngầm. Không thể ỷ hệ thống mà kiêu ngạo, núi cao còn núi cao hơn.
Tô Tầm hứng thú với đồ cổ ở đây lắm, chỉ chăm chăm các loại trang sức châu báu trong tủ kính.
Muốn ở nhiều châu báu nhất, đương nhiên là Hải Thành. Hải Thành quá nhiều giàu. Mấy thứ mấy năm cũng phép bán công khai. Giờ chính sách đổi, trang sức cổ mới bày bán trở .
Tuy nhiên lúc mua mấy thứ cũng nhiều. Nên giá cả quá cao. Đương nhiên, cái " cao" là đối với Tô Tầm. Một món đồ giá vài ngàn tệ. Đối với Tô Tầm, khi chỉ cần một ngày là kiếm .
đối với gia đình bình thường, mua cái thà mua một căn nhà còn hơn.
So với những món trang sức đá quý ở nước ngoài thổi giá lên tận trời xanh, thì những món tỷ lệ giá trị giá thành (P/P) cực cao.
Tô Tầm cân nhắc điểm nên mới quyết định mua trang sức. So với kim cương đá quý trang sức thiết kế riêng, thì những loại như ngọc trai, phỉ thúy hiện tại giá trị tăng quá cao phù hợp với cô hơn. Những món trang sức cũng , tiềm năng tăng giá trong tương lai lớn. Hơn nữa loại trang sức trong xã hội cũ cũng là vật sở hữu của giới thượng lưu. Tương lai vẫn sẽ là vật yêu thích của các phú hào.
Hiện tại đeo ngoài cũng phù hợp với thiết lập nhân vật của cô.
Còn tại tìm các tay buôn đồ cổ dân gian để mua cho rẻ hơn, thì đương nhiên là sợ mua hàng giả. Cô mấy nhân vật chính trong truyện giám định bảo vật, thể đãi cát tìm vàng. Tình cờ là vớ món hời. Người thường như cô mà dây , cơ bản là lỗ chổng vó.
Tô Tầm ngắm những món trang sức , phát hiện giá niêm yết của chúng thấp hơn nhiều so với đồ cổ. Đặc biệt là các loại trang sức ngọc trai, phỉ thúy.
"Thưa cô, cô mua gì ạ?" Nhân viên Cửa hàng Hữu nghị nở nụ thiện hỏi.
Tô Tầm : "Trang sức, cần loại niên đại quá lâu . mua để đeo chứ để sưu tầm."
Nơi dù cũng là Cửa hàng Hữu nghị lớn nhất Hải Thành, đương nhiên thiếu đồ .
Nghe yêu cầu của Tô Tầm, mắt nhân viên sáng lên, lập tức mang một hộp trang sức.
Mở xem, ánh sáng lấp lánh suýt Tô Tầm lóa mắt.
Nói một câu "châu quang bảo khí" quả ngoa.
Bên trong đa phần là trang sức phỉ thúy, còn cả ngọc Hòa Điền. Kèm theo vài món trang sức ngọc trai. Tất cả đều bày biện ngay ngắn trong từng ô nhỏ. Tỏa sức hút mê đối với Tô Tầm.
Thời kỳ đầu cải cách mở cửa, dân thường nhu cầu mãnh liệt đối với trang sức. Nếu mua thì chủ yếu là vàng bạc.
Người giàu cũng thu gom nhiều. Còn nước ngoài, trừ những kẻ thích săn đồ cổ giá hời, thì mấy mặn mà với loại trang sức .
Dù Tô Tầm bình tĩnh, nhưng lúc tim cũng đập thình thịch. Cô rõ, trong tương lai những miếng ngọc phỉ thúy nước xanh mướt thế sẽ đẩy giá lên cao ngất ngưởng.
Tô Tầm hứng thú với thứ là vì cô từng tiếp xúc với một bà chủ, đeo đầy những món trang sức xanh biếc ch.ói mắt. Lúc đó giám đốc bộ phận của cô thích thú vẻ mặt ngây ngô trải sự đời của đám nhân viên mới, thần bí : "Biết chuỗi hạt bao nhiêu tiền ? Trị giá cả chục triệu tệ đấy."
Tô Tầm lúc đó dọa cho c.h.ế.t khiếp.
Không thể tưởng tượng nổi thế giới của giàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-54.html.]
Không , bây giờ thể tưởng tượng . Sắp sở hữu .
Tô Tầm hỏi: "Đều là hàng thật chứ?"
Nhân viên mỉm : "Vâng, đều đảm bảo hàng thật, chúng đều giấy chứng nhận của đơn vị chính quy."
Tô Tầm cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, đối với Cửa hàng Hữu nghị, cô vẫn khá tin tưởng. Hơn nữa châu báu thật sự cũng dễ phân biệt. Từ khi khách hàng thích châu báu, cô cũng từng tự tìm hiểu sơ qua. Cũng là kẻ ngoại đạo.
Tô Tầm dựa theo thẩm mỹ của , tùy ý chọn vài món.
Có chuỗi hạt phỉ thúy xanh biếc, chiếc vòng tay phỉ thúy trong veo như thủy tinh. Còn mặt dây chuyền, nhẫn.
Cô chọn đồ chỉ một đặc điểm, đó là lấp lánh, sang trọng. Đeo lên nhất định nổi bật. Từ chối sự khiêm tốn.
"Lấy hết mấy món cho ."
Nhân viên vội vàng giúp cô đóng gói, một xuể, nhân viên quầy đồ cổ bên cạnh cũng chạy sang giúp.
Những việc lén Tô Tầm. là mở rộng tầm mắt, mua trang sức mà cứ như mua rau cải trắng ngoài chợ .
Đừng mỗi ngày xem đồ cổ đông đúc, nhưng xem nhiều mua ít. Hơn nữa thường thì để mua một món, ngắm nghía cả buổi, còn tìm giám định, đ.á.n.h giá. Thường mất cả mấy ngày, cảm thấy chắc chắn mới xuống tiền.
Dù cũng là món đồ mấy ngàn, mấy vạn tệ.
Ngay cả những bạn nước ngoài đến Trung Quốc du lịch, cũng ai cũng vung tay chi mấy ngàn mấy vạn một lúc.
Những thường mang tâm lý nhặt của hời. Đừng giá niêm yết của đồ cổ cao ngất ngưởng, nhưng tỷ lệ chốt đơn cao.
Đâu như vị khách mặt , mắt chớp cái nào chọn xong mấy món đồ trị giá cả mấy vạn tệ.
Tô Tầm tình hình , cô thấy đồ cổ đắt như mà nhiều xem thế. Cứ tưởng ở đây một ngày bán mấy đơn hàng giá trị lớn là chuyện bình thường.
Cảm thấy mua thế vẫn còn ít. Rốt cuộc những món cô mua đều là "hàng ngon giá rẻ". Cho nên mặt cũng chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Điều càng cô dáng thiếu tiền. Ngay cả giám đốc Cửa hàng Hữu nghị cũng đích mặt, sắp xếp nhân viên hỗ trợ xuất phiếu, đóng gói. Cấp giấy chứng nhận.
Rất nhanh, Tô Tầm chọn xong. Nhìn những món trang sức còn trong hộp, cô chút động lòng. nghĩ , trang sức quý ở tinh xảo chứ ở lượng. Không cần thiết tiêu tiền hoang phí. Nên đành thôi.
Thực tế, nguyên nhân sâu xa vẫn là do ví tiền hạn.
Đấy, cái túi phồng to của Chu Mục giờ xẹp lép. Đổi là một xấp giấy chứng nhận và đống trang sức trong tay.
Cũng chỉ xót xa vài giây, bỏ ba vạn mua nhiều trang sức thế , Tô Tầm cảm thấy vô cùng hài lòng.
Bảo quản , bán còn kiếm một khoản lớn.
Dáng vẻ tiêu tiền sảng khoái của cô khiến giám đốc Cửa hàng Hữu nghị bước tới đưa danh . Đối phương họ Tằng, Giám đốc Tằng.
Tô Tầm cũng trao đổi một tấm danh với ông , danh của cô đương nhiên dùng tên công ty đầu tư mà hệ thống mở ở Mỹ —— Tổng giám đốc Tập đoàn Đầu tư WRX.
Công ty ở nước ngoài cực kỳ kín tiếng, nhưng trong nghề đều thực lực của nó vô cùng hùng hậu. Dù cũng là công ty "nhà ", nên Tô Tầm lôi dùng chút cũng chẳng đỏ mặt.
Nhìn thấy hai chữ "đầu tư", thần sắc Giám đốc Tằng đổi, hỏi: "Hóa là Tô tổng, Tô tổng đến Trung Quốc chúng để đầu tư ?"
Tô Tầm đáp: "Tìm , tiện thể đầu tư. Hiện tại đầu tư một nhà máy ở quê nhà Đông Châu ."
Câu khiến tim Giám đốc Tằng đập nhanh hơn. Đây là đồng bào hải ngoại thực lực đây.
Tuy Hải Thành thiếu như , nhưng ai chê nhiều tiền bao giờ? Hơn nữa đầu tư một công ty , chứng tỏ ý định phát triển ở mảng .
Giám đốc Tằng lập tức sắp xếp xe chuyên dụng đưa Tô Tầm về. Còn ngỏ ý mời Tô Tầm dùng bữa khi dịp.
Tô Tầm và Chu Mục xe chuyên dụng. Lúc vẻ mặt Chu Mục càng thêm tập trung, luôn cảnh giác quan sát xung quanh. Có ở bên, Tô Tầm cũng thả lỏng, ngắm cảnh đường phố bên ngoài, chuyện với hệ thống Vạn Người Ghét: "Thấy , ngoài ăn, phận là do tự tạo đấy."
Hệ thống Vạn Người Ghét: "Ký chủ, phận của cô là do cấp mà."
Tô Tầm : "Cậu cho tiền ? Tiền của đều là do vất vả kiếm . Rõ ràng là nhiệm vụ của cả hai chúng , nhưng lúc nào cũng chỉ nỗ lực, đôi khi nghĩ thấy tủi lắm. Đặc biệt là lúc nãy mua đồ, để duy trì thiết lập nhân vật, để nghi ngờ. bỏ bao nhiêu tiền để mua một đống đá. Cậu bảo xót ?"
Hệ thống Vạn Người Ghét: " thành nhiệm vụ cần mua đồ."
Tô Tầm : "Cho nên cũng đòi tiền , đều dùng tiền của mà. chuyện cũng là do phận sắp xếp cho tương xứng với tình hình thực tế của , thấy chịu chút trách nhiệm ?"
Hệ thống Vạn Người Ghét theo thói quen dùng chương trình của tính toán một chút. Sau đó đưa kết luận là, 80% liên quan đến nó.
Lúc quả thực suy xét nhiều đến thế.
" thể cấp thêm tiền cho cô." Hệ thống Vạn Người Ghét thành thật .
Tô Tầm thở dài: " , nỡ khó chứ? cũng bồi thường cho chút gì đó, đúng ? Dù chúng cũng là đồng đội, là bạn bè mà."
Hệ thống Vạn Người Ghét: "Cô cần bồi thường gì?"
"Cũng yêu cầu gì to tát, chỉ là khi gặp một , ấn tượng của đối phương về như thế nào, thể cho giá trị chán ghét của họ đối với là bao nhiêu ? Cậu nghĩ xem, nếu đối phương vốn dĩ ghét , chỉ cần dùng chút thủ đoạn, chẳng sẽ dễ dàng kiếm giá trị chán ghét hơn ?"
Hệ thống Vạn Người Ghét lập tức phủ quyết: "Không , nỗi khổ của chủ nhân là quá nhiều yêu thích, ai ghét bỏ chủ nhân. Nếu giúp cô gian lận, dữ liệu thu sẽ chính xác."
Tô Tầm: "..."
May mà còn phương án dự phòng.
Thư Sách
"Vậy... thế , gặp nhân vật chính nào, nhắc nhở một tiếng, cũng đấy, ở thế giới tứ cố vô , cẩn thận đắc tội thì khổ. Nhỡ đắc tội đại nữ chủ đại nam chủ nào đó, thì nguy hiểm lắm. Cậu nhắc , để đường mà tránh (khiêm tốn một chút)."