Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 58:"""""

Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:01:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Được đãi ngộ như , trong lòng ai nấy đều cảm thấy vững và yên tâm hơn hẳn.

Đến đây , cũng dốc hết sức lực mà học tập.

Mỗi ngày, Tô Tiến Sơn còn triệu tập cả gia đình họp để tổng kết. Giống hệt như hồi ông còn Đại đội trưởng đội sản xuất.

Ai nghiêm túc học tập sẽ phê bình ngay.

chẳng ai là nghiêm túc cả.

Đối với họ, đây là cơ hội ngàn năm một để đổi vận mệnh.

Đã nếm trải bao nhiêu khổ cực, đến bước đường cùng, ai mà trân trọng cơ hội cơ chứ?

Cho nên ai cũng liều mạng học, liều mạng hỏi.

Tô Tiến Sơn đôi khi tan sẽ dẫn nhà dạo quanh khu vực gần đó, dám xa. Chỉ để xem các nhà máy ở đây hoạt động thế nào.

Xem xong, cả nhà đều trầm ngâm.

Họ cảm thấy Tô Tầm hy sinh quá nhiều vì họ.

Người sáng suốt đều nhận , mở xưởng ở đây mới là nhất.

Nào là giao thông thuận lợi, chính sách ưu đãi, còn chuỗi cung ứng chỉnh. Những điều Tô Tiến Sơn học ở đây mới là cần thiết cho việc mở xưởng.

Tô Tầm vì họ mà nhất quyết từ bỏ những ưu thế , chọn về trấn Bình An. Tuy là vì quan hệ của ông chú Tô Phúc Sinh, nhưng chắc chắn cũng phần giúp họ xả giận.

Cố tình mở xưởng ở quê, cố tình để những kẻ từng coi thường nhà họ Tô tận mắt chứng kiến nhà họ Tô rạng rỡ thế nào.

Tô Tiến Sơn : "Chúng nỗ lực, cho xưởng lớn mạnh, thể chuyển đến đây đấy. Mọi xem ở đây náo nhiệt kìa. Mỗi ngày tan tầm, bao nhiêu là . Ăn cơm ở đây cũng chẳng cần phiếu. Mua đồ gì cũng tiện."

"Ở đây còn ấm áp nữa chứ, ở quê chắc giờ mặc áo bông to sù sụ , ở đây vẫn mặc áo đơn."

Cát Hồng Hoa kéo kéo bộ đồng phục công nhân .

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, bà như trẻ cả chục tuổi, tóc bôi dầu bóng mượt, chải chuốt gọn gàng. Hàng ngày việc trong bếp đều đội mũ sạch sẽ.

Cứ nghĩ đến việc cũng chủ quản nhà ăn, tâm trạng bà phơi phới.

Tô Hướng Nam : "Đợi về kể cho chị cả , đảm bảo họ ghen tị c.h.ế.t mất."

"Chỉ là lắm chuyện." Tô Tiến Sơn vỗ đầu con trai.

Tô Hướng Nam hì hì.

Đi dạo một vòng xong, trở xưởng, ngang qua cổng lớn thì thấy xe của ông chủ Johan từ trong xưởng .

Phó tổng Phan vẫn ở cổng vẫy tay chào tạm biệt nhiệt tình.

Johan thấy nhà họ Tô, cố ý dừng xe, hạ kính xuống chào: "Hello..."

Sau đó là một tràng tiếng nước ngoài hiểu gì.

Người nhà họ Tô đương nhiên hiểu, chỉ liên tục đáp : "Hello, Hello."

Johan ha hả lái xe .

Tô Tiến Sơn tinh mắt, phát hiện cô gái ghế phụ bên cạnh đổi khác . Mấu chốt là còn công khai, chẳng thèm giấu giếm gì.

Phó tổng Phan cũng thấy , liền tới: "Mọi ăn cơm ?"

Tô Tiến Sơn vội đáp: "Ăn ạ, tan buổi chiều là ăn luôn. Chúng dạo một chút cho tiêu cơm, lát nữa ca tối tiếp tục học."

Phó tổng Phan : "Không cần liều mạng thế , chỉ đến thực tập thôi mà, cần tăng ca."

"Có cơ hội học hỏi nhiều thì thể lãng phí thời gian . Dù về sớm cũng chẳng ngủ . thể phụ lòng chiếu cố của Phó tổng Phan."

Phó tổng Phan hài lòng.

Ông vốn còn lo lắng họ hàng nhà Tô tổng ở vùng quê xa xôi, sẽ lỗ mãng hiểu chuyện, gây thêm phiền phức cho .

Không ngờ họ điều.

Điều khiến ông nảy sinh chút cảm giác chán ghét nào. Tuy giúp đỡ Tô tổng là chuyện nên , nhưng quá trình giúp đỡ vui vẻ cũng quan trọng.

Hàn huyên xong, gia đình nhà họ Tô ai về vị trí nấy để tiếp tục học việc.

Tô Bảo Linh cảm thấy vui vẻ ở vị trí việc của . Mọi cô đến học việc nên đều đối xử hòa nhã. Hơn nữa trong mắt khác, cô là họ hàng của bạn ông chủ Bố, tầng quan hệ , dễ tính, nên càng chẳng ai dám trêu chọc cô.

Ông chủ Bố chính là Johan Brown, vì họ Brown (Bố Lãng), nên lưng gọi là ông chủ Bố.

Nhờ sự nhiệt tình của , Tô Bảo Linh thích bầu khí ở đây.

Ban đầu cô còn lo lắng khác sẽ soi mói chuyện cô lớn tuổi yêu, hỏi han ngọn ngành, cô nên kể chuyện quá khứ của .

lạ chẳng ai hỏi cả.

Bởi vì công nhân trong xưởng tầm tuổi cô nhiều, hơn nữa tuổi độc là chuyện bình thường, trong mắt họ, đây mới là tuổi đôi mươi phơi phới mà. Còn trẻ chán.

Có công việc định, ký túc xá để ở. Mỗi tháng lĩnh lương đều đặn. Ai mà vội vàng chuyện yêu đương chứ.

Mọi sự tự tin, nên đối với chuyện yêu đương cũng quá gấp gáp. Có gặp tình yêu thì kết hôn sớm, gặp cũng chẳng vội. Dù trong xưởng đông , tìm hiểu cũng tiện.

Hơn nữa thời gian tăng ca nhiều, ai cũng mệt nhoài, lấy tâm trí mà để ý chuyện bao đồng.

Họ chỉ thấy chuyện hăm mấy tuổi chồng là bình thường, mà chuyện yêu đương chia tay cũng là chuyện thường ngày ở huyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-58.html.]

Tóm , Tô Bảo Linh phát hiện , tư tưởng của ở đây khác biệt. Chuyện cô cho là tày trời thì trong mắt khác chẳng gì lạ lẫm.

Mới đến vài ngày, Tô Bảo Linh rốt cuộc những thực sự để ý , bèn nén lòng thử kể chuyện quá khứ của như một câu chuyện phiếm, tìm cơ hội : "Ở quê một ..."

Cô kể những lời đồn đại về . Rốt cuộc sự thật thế nào ai cũng , nhưng thứ ám ảnh cô luôn là những lời đồn.

Lớp trưởng phân xưởng xong ha hả: "Thế thì ? Chẳng qua là thích một đàn ông, yêu đương với . Dùng lợi ích để đổi lấy sự đồng ý, tố cáo chứ gì? Lần tay tổ trưởng bên cũng dùng lợi ích dụ dỗ nữ công nhân yêu đương, tố lên quản lý, mất chức tổ trưởng luôn. vẫn bình thường đấy thôi, ?"

Lại kéo tay Tô Bảo Linh hỏi: "Người đàn ông đó trai ? Nếu để ý chứ?"

Tô Bảo Linh nhớ : "Cũng tàm tạm." Giờ cô nghĩ đến cái mặt Tề Lỗi là thấy buồn nôn.

"Chắc chắn là cũng đấy. Cô bảo xem đàn ông trai, phụ nữ thích chẳng bình thường , gì mà mất mặt? Ông chủ Bố nhà bạn gái như áo, cũng nhạo ông . Cô bao nhiêu ghen tị với ông ."

"Cưỡng ép cưỡng ép gì, cũng trói lôi lên giường." Một kết hôn mạnh dạn phát biểu.

Lại nam công nhân cảm thán: " mà giàu như ông chủ Bố, cũng tìm bạn gái xinh . Cô bảo cái cô con gái đội trưởng gì đó , cho cùng là do bố cô chức đủ to, chứ thử đổi thành con gái thị trưởng xem, xem thằng còn dám tố cáo . Đảm bảo ngoan ngoãn dọn dẹp sạch sẽ để ở rể chứ."

Tô Bảo Linh: "..."

Dưới sự tác động của những luồng tư tưởng mới mẻ, suy nghĩ của cũng dần đổi. Trong mắt nhiều , nhà điều kiện, kinh tế dư dả, tìm một ưng ý là chuyện hết sức bình thường.

Bất kể điều đó đúng đắn theo chuẩn mực thông thường , tóm những xung quanh Tô Bảo Linh hiện tại đều cảm thấy chuyện đó bình thường.

Kể cả là tin giật gân thì cũng chỉ bàn tán sôi nổi hai ngày đầu. Vài ngày là quên ngay. Ai mà nhắc mãi.

Tóm là hiện giờ Tô Bảo Linh ảnh hưởng bởi những , cũng dần dần cảm thấy chuyện của thực sự chẳng là gì cả.

Những ở quê cứ nhắc nhắc , chẳng qua là vì họ ít kiến thức, tầm hạn hẹp. Suốt ngày rảnh rỗi sinh nông nổi, chỉ nhai nhai mấy chuyện xưa cũ rích.

Người hiểu rộng như cô, nhất nên chấp nhặt với họ.

Trong phút chốc, những thấy hổ, cô còn nhen nhóm một chút cảm giác ưu việt.

...

Tô Tầm bắt đầu tìm nhà ở Hải Thành.

Không chỉ mua biệt thự kiểu Tây, mà còn hy vọng sân vườn, đỗ xe cho tiện.

Nhà như khó tìm.

Cũng may đám bạn mới quen giúp đỡ để ý, cộng thêm Chủ nhiệm Ngô đ.á.n.h tiếng với bên Cục Quản lý nhà đất. Thế là nguồn nhà cũng nhiều lên.

Tô Tầm xem vài căn, thật lòng, đối với từng ở biệt thự cao cấp như cô thì căn nào cô cũng thích.

Cảm thấy sống trong đó chắc chắn sẽ hạnh phúc.

xem nhiều , môi giới phân tích điểm điểm , cô cũng dần hiểu đôi chút.

Biết rằng thể chỉ vẻ bề ngoài đẽ của biệt thự. Còn xem xét từ nhiều khía cạnh khác.

Xem nhiều ắt sẽ chọn lựa thế nào.

Cuối cùng cô chấm một căn biệt thự kiểu Tây ở quận Hoàng Phố, sân nhỏ, trồng hoa uống tiện. Bên ngoài sân chỗ đỗ xe chuyên dụng. Nhà sân thượng, mời bạn bè tụ tập tiệc tùng gì đó cũng thành vấn đề.

Chỉ là giá đắt một chút, 2 vạn 5 ngàn đô la. Vì chủ nhà chuẩn nước ngoài định cư, hy vọng Tô Tầm thể thanh toán bằng đô la tài khoản nước ngoài của họ.

Không sai, thời điểm một căn nhà còn đắt bằng một chiếc ô tô nhập khẩu.

giá trong mắt đắt .

Thư Sách

Bởi vì lúc một căn tứ hợp viện ở thủ đô cũng chỉ cần hơn một vạn là mua .

Đương nhiên, cũng thể so sánh như , ví dụ như căn tứ hợp viện giá một vạn thể vị trí , bên trong xuống cấp nghiêm trọng chẳng hạn.

Hơn nữa cũng kỳ lạ, Tô Tầm phát hiện , thể do nhu cầu thị trường hiện tại, đơn giá biệt thự kiểu Tây thế mà thua kém đơn giá căn hộ chung cư cũ gần đó.

Cô đoán lẽ là do phổ biến mua nổi biệt thự, mà nhu cầu về chung cư lớn.

Đơn giá căn biệt thự tuy rẻ, nhưng vị trí . Hơn nữa môi trường . Quan trọng nhất là nội thất bên trong bảo quản đặc biệt . Tô Tầm cần sửa sang gì nhiều. Cho nên tóm hời.

Nhìn căn nhà , giá , Tô Tầm nhớ đến chuyện quét sạch hàng ở Cửa hàng Hữu nghị tiêu tốn mất mấy vạn tệ hôm .

Lúc , cô chợt nhận , hóa lúc đó mua nhiều thật. Thảo nào nhân viên Cửa hàng Hữu nghị nhiệt tình thế, Giám đốc Tằng đích sắp xếp xe đưa đón, còn nhanh ch.óng kinh động đến cả Chủ nhiệm Ngô của Văn phòng Ngoại sự.

Số trang sức cô đang đeo cũng chẳng rẻ chút nào!

Vẫn là do tiền đến nhanh, đến dễ, khiến cô hiện tại dù cố gắng tiết kiệm, nhưng vẫn vô thức tiêu tiền như nước. Tùy tiện tiêu vài vạn tệ mà chớp mắt. Chỉ riêng tiền mua trang sức suýt chút nữa bằng tiền mua một căn biệt thự .

Đương nhiên, cho cùng, vẫn là do giá nhà hiện tại quá rẻ.

cũng chỉ rẻ trong một hai năm nay thôi. Vài năm nữa, kinh tế phát triển, coi trọng nơi nhiều lên. Người mua nhà chắc chắn cũng tăng. Dù Tô Tầm trong tương lai, nhà ở đây tiền cũng chắc mua .

Vì thế Tô Tầm gần như do dự, chốt luôn.

Đến cả mặc cả cũng thèm.

Người bán nhà coi như bỏ lỡ cả trăm triệu trong tương lai , còn mặc cả với gì, dù cô lương tâm thì cũng thấy áy náy. Chỉ cần 250 ghét cô, là tương đương với việc tặng cho cô một căn biệt thự sân vườn . Cô còn tham lam gì nữa?

Căn nhà là do Bao Phi Dương giới thiệu.

Thấy Tô Tầm thích, lập tức ngỏ ý tặng cho Tô Tầm.

Tô Tầm: "..."

Tuy Tô Tầm động lòng. nghĩ đến xe của cũng là tặng, giờ nhà cũng để khác tặng nốt. Chuyện thì mất mặt quá.

Loading...