Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:03:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái mặt mũi của cô bây giờ đáng giá lắm đấy.

Mấy đứa bạn nhỏ vì nể mặt cô mà sẵn sàng bỏ tiền tiêu vặt đầu tư. Tính sơ sơ cũng chẳng vài vạn tệ .

Cho nên Tô Tầm kiên quyết từ chối.

"Lần Johan tặng xe cho , là vì cũng định công ty đầu tư của gia đình xe sẽ tặng cho một chiếc. Giờ tặng nhà cho , mà nhà đầu tư bất động sản ở Trung Quốc, nên chắc chắn thể nhận ."

"Hơn nữa, ở trong căn nhà tặng để tiếp đãi chính , cứ thấy ."

Bao Phi Dương : " cứ nghĩ coi như tặng cô một món quà nhỏ, thì thôi. Sau đồ khác sẽ tặng cô. thực tâm kết bạn với cô. Lần cũng cố ý nẫng tay của cô ."

Tô Tầm vẻ mặt ngây thơ: "Nẫng tay cái gì? hiểu?" Trong lòng thầm nghĩ, tiểu t.ử nhà cũng chơi , bà đây đang tổ chức tiệc, xen cái gì?

Bao Phi Dương: "..."

Hắn gượng: "Ha ha, chỉ thuận miệng bừa thôi, cũng chẳng nhớ nữa."

Tô Tầm bất đắc dĩ : " so với các , tuy học tiếng Trung từ nhỏ, nhưng ông nội cũng ít tiếp xúc với ngoài, nhiều tiếng lóng ông hiểu, tự nhiên cũng dạy . Cho nên chúng chuyện, cứ thẳng thắn một chút thì hơn."

Bao Phi Dương còn gì nữa, chỉ đành gật đầu.

Tô Tầm liếc thanh giá trị chán ghét, ừm, tăng.

Vì thế cô : " đến chuyện kết bạn, cũng sẵn lòng. Nếu kết bạn, cũng chẳng đến mức mua nhà ở đây, đợi đến ngày chuyển , nhất định sẽ gửi thiệp mời cho . Dù căn nhà cũng là do giới thiệu mà."

Bao Phi Dương bàn tay vàng như Tô Tầm, tự nhiên cũng Tô Tầm thật đùa. Tô Tầm tỏ thái độ như , cũng vội vàng đón lấy: "Ha ha ha, sẽ chờ."

Nhờ Bao Phi Dương trung gian, nên bán nhà cũng đợi xong thủ tục mà đưa chìa khóa cho Tô Tầm .

Để Tô Tầm thể sớm dọn dẹp và chuyển ở. Cũng tránh việc ở khách sạn mãi.

thì giữ quan hệ với những phát triển ở nước ngoài cũng chẳng bao giờ thiệt.

Nếu vì đang cần tiền gấp, chủ nhà cũ thậm chí còn định bán cho.

ông đang cần tiền, mà thì thiếu tiền. Món quà tặng cũng chẳng lợi lộc gì lớn, nên mới thôi.

Chỉ là giao nhà , cũng coi như một chút tâm ý.

Tô Tầm cũng chẳng khách sáo. Trực tiếp cầm chìa khóa chuẩn dọn dẹp nhà cửa.

Mấy bạn mới quen của cô cũng nhiệt tình, cô mua nhà liền gọi trong nhà đến giúp dọn dẹp.

Mọi tham quan nhà của Tô Tầm, vì quen biệt thự cao cấp nên cũng chẳng thấy lạ lẫm gì.

Cậu ấm nhà kinh doanh nội thất hỏi: "Chị Tầm Tầm, chị định nội thất ?"

Nội thất tạm thời , trong mắt Tô Tầm thì đồ đạc trong nhà vẫn còn khá . Mua mới chắc bằng.

Mấu chốt là Tô Tầm cũng tiết kiệm chút tiền.

Sau khi nhận tiêu xài hoang phí, cô bắt đầu tự kiểm điểm và luôn nhắc nhở bản . Đây là thời đại lương tháng vài chục đồng, tùy tiện vung tay vài vạn tệ nữa.

Nếu khi đến Hải Thành, cô cố ý về trấn Bình An một vố, thu về kha khá giá trị chán ghét và tiền thưởng, thì túi cô giờ chắc rỗng tuếch .

Tuy nhiên cô thể là vì tiết kiệm tiền : "Định chứ, nhưng ưng đồ nội thất thị trường lắm, đang định mời nhà thiết kế thiết kế riêng một bộ phù hợp với căn nhà . Giờ lười biếng quá, dù tạm thời cũng định ở ngay."

Cậu ấm nhà nội thất lập tức : "Em còn đang định tặng chị một bộ đây. nghĩ , đồ nội thất nhà em vẫn xuất khẩu sang Trung Quốc."

Tô Tầm : "Cảm ơn ý của , mua nội thất sẽ tìm đến nhà các . Đồ nội thất nhà ở nước ngoài nổi tiếng, nhớ khách sạn nhà đầu tư cũng từng hợp tác ."

"Thật ạ? Em cũng . Em với chị Tầm Tầm đúng là duyên." Cậu ấm híp mắt.

Tuy tặng nội thất, nhưng cũng đều chuẩn quà tân gia, ví dụ như đồ trang trí, tranh ảnh...

Dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, còn tổ chức một bữa tiệc nhỏ ấm cúng, coi như tiệc tân gia.

Vốn đề nghị Tô Tầm tổ chức một bữa tiệc lớn, chắc chắn sẽ náo nhiệt. Mọi nhất định sẽ nể mặt, dẫn theo phụ đến tham dự.

Tô Tầm tính toán thiệt hơn từ chối.

Chủ yếu là cô thấy cần thiết. Mời một bữa cơm cũng chẳng đổi tài nguyên gì từ họ.

Mọi cần là sự trao đổi lợi ích, mà Tô Tầm hiện tại trong tay chẳng lợi ích gì để trao đổi. Cho nên giờ mời mấy con cáo già đó ăn cơm là vụ ăn lỗ vốn.

Vì thế cô bình thản từ chối: "Chỉ mua một căn nhà nhỏ thế mà mời ăn cơm thì long trọng quá."

Lời thông cảm.

Nhà ai mua nhà mà chẳng mua vài căn. nên cứ mua một căn là mời khách một . Thế thì tiệc tùng nhà rẻ rúng quá. Sau mời nữa chẳng thèm đến.

Thư Sách

Lý Ngọc Lập xong thủ tục liền mang theo giấy tờ, tức tốc bay đến Hải Thành.

Cô cảm thấy hiện tại thật sự tiền đồ. Ra ngoài xe chuyên dụng đưa đón thì cũng là máy bay.

Bởi vì sếp của cô, Tô tổng, coi trọng thời gian.

Căn bản đợi cô tàu hỏa mấy ngày trời mới tới nơi.

Chỉ hận thể b.úng tay cái là cô xuất hiện ngay mặt.

Thế mới , theo một sếp quan trọng nhường nào.

Ngay cả sếp cũ của cô là Tổng giám đốc Chu cũng ghen tị đỏ mắt. Hỏi cô máy bay cảm giác thế nào.

Tóm hiện giờ Lý Ngọc Lập vô cùng nở mày nở mặt.

Mãi đến khi đến ngôi nhà mới của Tô Tầm, thấy một dàn xe con đậu cửa, cô mới thật sự là ếch đáy giếng.

Đi theo Tô tổng việc, máy bay là cái gì ?

Nhìn xem, khách khứa đến chơi xe con cả đấy.

Toàn là xe nhập khẩu thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-59.html.]

Cô gõ cửa, mở cửa là quen - Chu Mục. Cô lập tức yên tâm. May mà quen, thì cô còn tưởng gõ nhầm cửa.

Chu Mục mở cửa xong, mặt cảm xúc tiếp tục trong phòng khách, mắt quan sát xung quanh.

Tuy trong nhà , nhưng nhỡ Tô tổng vấp ngã thì .

Tô Tầm đang vây quanh trò chuyện rôm rả.

Vẫn là chuyện cũ nhắc , rủ Tô Tầm cùng ăn buôn bán.

Mấy về nhà xong, cũng mù quáng đòi theo đầu tư ngay. Mà đem chuyện kể với nhà.

Phụ xong, mấy đứa trẻ ranh rủ đầu tư ăn? Chỉ bỏ chút tiền tiêu vặt, thì đương nhiên ủng hộ .

Còn hơn là tụ tập chơi bời lêu lổng, học thói hư tật .

Lúc ở nước ngoài, họ cứ nơm nớp lo con cái đua đòi theo đám bạn , suốt ngày lái siêu xe đua tốc độ. Hoặc tham gia mấy bữa tiệc thác loạn.

Về nước xong, quả nhiên ngoan ngoãn hơn hẳn.

Vẫn là môi trường trong nước thuần phác hơn.

về nước cũng là để khảo sát thị trường, con cháu trong nhà tâm tư thì quá .

Thế là họ thả cho con cái chơi.

Lúc mới chuyện nhắc hôm nay. Bọn họ đương nhiên thể tự tổ chức, nhưng chẳng ai cầm đầu. Bởi vì nếu lỗ vốn thì đắc tội với cả đám.

Tiền tiêu vặt cũng là tiền mà. Làm mất tiền tiêu vặt của , mặt thế nào? Đến lúc đó khéo còn phụ mắng cho.

Cho nên vẫn trông chờ sự giúp đỡ của Tô Tầm.

Tô Tầm cũng đầu tư ăn, am hiểu môi trường đầu tư trong nước. Hơn nữa cô độ tự do cao, nhà quản thúc nhiều. Loại thích hợp mũi chịu sào nhất.

Lần Bao Phi Dương tranh giành nữa, tự nhiên cũng , Tô Tầm cũng hy vọng xây dựng các mối quan hệ. Bởi vì nhà Tô Tầm tuy đầu tư nhiều, nhưng do quanh năm giao du với ngoài, nên ở nước ngoài thực mấy gia tộc thiết.

Bao Phi Dương cho rằng, điều là do ông nội Tô Tầm xuất từ tầng lớp lao động Hoa, bẩm sinh hợp với tầng lớp tư bản của họ, nên mới nhiều năm giao du. Tô Tầm là thế hệ thứ ba của nhà họ Tô, tư tưởng tất nhiên đổi, ý hòa nhập.

Vậy thì cũng nên hỏng mối quan hệ , đắc tội với Tô Tầm gì. Bản là con thứ trong gia tộc, tội gì đối đầu với con gái độc nhất nhà ?

Tô Tầm cũng vội, nhà máy của cô còn đang xây dở, chính cô còn bắt tay . Chưa vội dắt đám trẻ đầu tư.

Hơn nữa nếu đồng ý quá dễ dàng, khác sinh nghi.

Đám thanh niên đừng lúc gọi "chị Tầm Tầm" ngọt xớt, trong lòng tính toán cái gì ai mà .

Tô Tầm thể coi thường họ ?

Vài chục năm nữa, đến thời đại cô từng sống, đám thanh niên chừng đều trở thành trùm tư bản cả .

Bố bán hàng rong ngoài đường, con cái còn học lỏm buôn bán từ sớm.

Huống chi là những gia tộc mấy đời kinh doanh ?

Tô Tầm tỏ mấy mặn mà: "Các tìm Bao Phi Dương , đây là đề xuất của mà."

Bao Phi Dương: "..."

Hắn xua tay: " dự án nào phù hợp với họ, hơn nữa cũng chẳng nắm chắc phần thắng 100%. còn đang nghĩ nếu cô dự án nào ho, cũng theo đầu tư một ít đây."

An Lị ôm cánh tay Tô Tầm nài nỉ: "Chị cho bọn em chơi cùng với. Bọn em chỉ góp tiền thôi, đảm bảo chỉ tay năm ngón. Bọn em đều phận lắm."

Tô Tầm : "Thật cũng vấn đề tiền nong, cũng chẳng thiếu chút tiền , chủ yếu là cảm thấy tư tưởng của các đủ chín chắn. Đầu tư cứ ném tiền là xong. Các học cách khảo sát thị trường. Phải nghiêm túc đối đãi với dự án đầu tư. Đây mới là tư duy của một ăn. Cho dù các tin tưởng , cũng thể tùy tiện như ."

Sau đó cô nghiêm túc : " hiện giờ ở Trung Quốc là để gây dựng sự nghiệp, rèn luyện bản đàng hoàng. Chứ chơi trò gia đình."

"Nếu các chỉ vì thấy vui mà như , thì chắc chắn thể đồng ý. Đây là vô trách nhiệm với cả hai bên. Với là lãng phí thời gian, với các là dung túng cho thói quen ."

Lý Ngọc Lập bên cạnh mà tim đập chân run.

Đây là thế giới của giàu ?

Những trẻ măng như , còn đang học ? Sao nhiều tiền thế?

Lại còn quấn lấy Tô tổng đòi đầu tư. Tô tổng còn chảnh chọe thèm.

Nghĩ lúc , để khoản đầu tư của Tô tổng, lãnh đạo thành phố Đông Châu tốn bao tâm huyết.

Giờ đổi là Tô tổng, dâng tiền tận miệng còn thèm nhận.

Bên , An Lị bắt đầu thề thốt, bản tuyệt đối chơi bời. Cô thực sự thử sức với môi trường đầu tư ở đây. Cũng tự học cách kiếm tiền.

Những khác cũng lập tức hùa theo. Cam đoan nghiêm túc.

Tô Tầm thấy từ chối mãi xong, đành bất đắc dĩ : "Thế , khi xong thủ tục mua nhà, cũng sắp về Đông Châu, các theo về đó khảo sát thị trường một chút. Nếu thấy phù hợp, chúng hãy bàn tiếp."

"Hả, còn Đông Châu nữa á."

Mọi rời khỏi Hải Thành, cảm thấy xa xôi. Vừa về nước là họ ở lì Hải Thành. Ở đây chơi còn .

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...