Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-01-20 00:06:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là một định sẵn phận liên hôn, trong thâm tâm An Lị luôn khao khát sự tự chủ.
"An Lị, hôm nay em tìm chị việc gì ?" Tô Tầm hỏi.
Trần An Lị đáp: "Em đến Đông Châu tìm chị."
Tô Tầm : "Vẫn là ăn ? Đến chơi thì , nhưng chuyện buôn bán em thực sự cần nóng vội. Thời tiết hiện giờ cũng thích hợp lắm."
Trần An Lị quả quyết: "Chị Tầm Tầm chịu khổ , em cũng thể."
Qua điện thoại, Tô Tầm khẽ thở dài: "An Lị, chị nghĩ em ham thích chuyện đến thế. em chị nhớ tới bản đây. Chị cũng từng khao khát một việc gì đó để chứng minh năng lực, hy vọng khác công nhận. Tuy hiện tại xã hội hô hào bình đẳng, nhưng thực tế phụ nữ con đường sự nghiệp dễ xem nhẹ. Những giao tiếp với chị, phần lớn chỉ đặt chị phạm vi đối tượng liên hôn, chứ một đối tác hợp tác trong tương lai."
Lời thực sự chạm trúng tâm tư của Trần An Lị. Vành mắt cô bé đỏ hoe, sống mũi cay cay. Khuôn mặt xinh như b.úp bê Tây Dương giờ trông càng thêm đáng thương.
Cô quyền tự chủ, nhưng luyến tiếc điều kiện sống ưu việt hiện tại. Nếu phục tùng sự sắp đặt của gia đình, cô sẽ chẳng gì trong tay.
Đột nhiên, Tô Tầm chuyển hướng câu chuyện: "Điều đó quan trọng. Chúng thể dùng hành động và năng lực để buộc họ coi chúng là đối tác, thậm chí là đối thủ cạnh tranh. Hãy cho họ địa vị của chúng trong sự nghiệp là bình đẳng, khiến tất cả thẳng năng lực của chúng ."
"An Lị, cho chị , em thực sự thành công ?"
"Em !" Cảm xúc của cô gái nhỏ khơi dậy.
Tô Tầm : "Được , nếu như , chị sẵn lòng giúp em."
An Lị kích động vô cùng: "Tuyệt quá!"
" em cần tự nỗ lực, chứ như em , chỉ cần bỏ tiền là xong," Tô Tầm nghiêm túc.
An Lị bắt đầu lo lắng: " em hiểu nhiều."
Tô Tầm trấn an: "Không , em thể học, chị thể dạy. Bài học đầu tiên chị dạy em là: hãy đoàn kết sức mạnh xung quanh . Vốn liếng của một em đủ, sức mạnh cũng hạn. Dù em đến Đông Châu, cũng sẽ coi trọng, càng nhận ưu đãi ."
An Lị hỏi: "Vậy em nên thế nào?"
Tô Tầm gợi ý: "An Lị, em hãy tự suy nghĩ xem. Hiện giờ em thể gì?"
An Lị vốn ngốc, thậm chí còn chút thông minh vặt. Sau khi Tô Tầm chỉ điểm, cô bé liền hiểu ý ngay.
Một cô thì nên chuyện. Gia đình cô cũng sẽ vì cô mà đầu tư một nơi vô danh như Đông Châu.
Vậy thì đối tượng mà cô thể đoàn kết, tự nhiên chính là những giống như cô. Những trong tay chút tiền tiêu vặt rủng rỉnh, nhưng bản năng lực gì lớn lao.
Nói cách khác, cô tìm cách kéo đám " ấm cô chiêu" vô dụng lên cùng một con thuyền.
Tình huống vẻ tệ hại thật!
lẽ đây cũng là thử thách dành cho cô.
"Em hiểu , chị Tầm Tầm!"
Tô Tầm : "Vậy chị chờ mong tin tức thành công của em."
Cúp điện thoại, tâm trạng cả hai đều . Một đạt mong , một tìm đúng mục tiêu.
An Lị tự nhiên đem chuyện kể với cha là Tổng giám đốc Trần. Tất nhiên cô gì về việc chứng minh bản , mà chỉ tiếp tục thắt c.h.ặ.t quan hệ với Tô Tầm. Trong bạn bè chơi cùng hiện tại, đa phần gia đình họ liên hệ ăn c.h.ặ.t chẽ với nhà họ Trần. Ngược , nhà Tô Tầm đầu tư khá nhiều, chút liên hệ sẵn.
Tổng giám đốc Trần : "An Lị, chuyện con cho . Những lời cô với con cũng chính là yêu cầu dành cho con. Nếu chỉ một con, cô sẽ coi trọng. nếu con nhiều bên cạnh, cô mới nguyện ý thâm giao."
Chinh chiến thương trường nhiều năm, ông Trần hiểu rõ chỉ lợi ích đủ lớn mới thể ràng buộc con với . Nếu , ai rảnh rỗi mà để ý đến đám trẻ con . Chỉ một mối quan hệ với Trần gia đủ để Tô Tầm lãng phí thời gian ứng phó. nếu đủ nhiều , chuyện sẽ khác.
Gia đình Tô Tầm ở nước ngoài sống khép kín, công việc kinh doanh đều do đại diện xử lý. Hiện tại Tô Tầm tự ăn, cô cần mở rộng mạng lưới quan hệ. Đó mới là lý do cô chịu kết giao với An Lị.
Điều thực dụng, nhưng cũng chân thực, càng cảm thấy chắc chắn.
Đôi bên cùng lợi thôi. Chỉ cần sợi dây lợi ích , tình cảm sẽ dần dần vun đắp. Cho nên ông ủng hộ con gái tiếp xúc với Tô Tầm.
Không chỉ vì tài nguyên của Tô gia, mà còn vì nguồn vốn của họ. Làm đầu tư thì bao giờ chê dòng tiền lưu động cả.
Thư Sách
Lỡ công việc kinh doanh gặp vấn đề cần tìm rót vốn, chẳng đây là mối quan hệ sẵn ? Ngày thường thắp hương, nước đến chân mới nhảy thì cách của thông minh.
Mỗi đều toan tính riêng, nhưng mục đích hiển nhiên là nhất trí.
An Lị liền tổ chức một buổi tụ tập nhỏ tại nhà, triệu tập đám thế hệ thứ hai (F2) , nỗ lực thuyết phục những gia nhập cùng .
Cô khác với Tô Tầm, nhà họ Trần quen rộng, hơn nữa thông qua nhiều kênh khác , sớm nắm rõ tình hình gia thế của đám bạn .
Trong bạn chơi cùng, là con út, là con cháu dòng thứ, cũng là con một nhưng vì tuổi còn nhỏ nên tạm thời thể kế thừa gia nghiệp, khi cũng thuê quản lý.
Thế nên việc thuyết phục họ đối với An Lị gì quá khó khăn.
So với sự bận rộn của An Lị, Tô Tầm trở nên nhàn nhã.
Về chuyện "lừa dối" Trần An Lị, cô chẳng chút áp lực đạo đức nào. Mọi đều mục đích riêng mà. Dù Tô Tầm cũng sẽ để họ chịu thiệt.
Những tài nguyên như mà rèn luyện thì phí phạm quá.
Mấy ngày tiếp theo, Tô Tầm liên lạc với Trần An Lị. Dục tốc bất đạt, vả cô cũng thực sự vội.
Hiện giờ cô cũng chẳng thiết tha ngoài, thời tiết lạnh lẽo thế , thể ở trong nhà thì tội gì . Có thể kiếm tiền một cách nhẹ nhàng, hà tất khổ bản ?
Hơn nữa, "giá trị chán ghét" bắt đầu tăng !
Nhìn những điểm lác đác tăng lên hệ thống, Tô Tầm bật ha hả.
Trong khi đó, dân thị trấn Bình An thì nổi.
Thật sự nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-62.html.]
Đối với nhiều trưởng thành ở đây, chuyện học là ký ức xa lơ xa lắc. Ngoại trừ những tham gia lớp xóa mù chữ thời trẻ, đa chỉ học hết tiểu học, học sinh trung học hiếm.
Học sinh trung học thị trấn tuy nhiều hơn một chút, nhưng tổng thể cũng chẳng đáng là bao.
Do đó, khi thông tin về tư cách đăng ký tham gia tập huấn phát về các thôn, tiếng oán than dậy đất khắp nơi.
" giờ chữ bẻ đôi còn , thi thố cái nỗi gì?"
"Cái lớp tập huấn chắc chắn như vịt sấm. Hồi học cứ thấy chữ là ch.óng mặt."
"Thế thì khó quá, nhỡ đến lúc đó qua bài kiểm tra thì ngay cả báo danh cũng ?"
"Tuyển công nhân ở quê mà nghiêm ngặt thế ? Tuyển dụng thành phố cũng kiểu ?"
"..."
Lần , tuy cán bộ thôn cũng đau đầu nhưng giải thích với bên ngoài cực kỳ hùng hồn.
Bí thư Lý Hữu Đức lúc cách bảo vệ thông gia. "Tuyển dụng thành phố đều yêu cầu bằng cấp cả đấy. Người ít nhất cũng học qua cấp hai. Đó là còn nhờ suất thế cha . Còn tuyển dụng bình thường tuyển từ trung cấp trở lên. Các cơ hội thì nên trộm vui mừng ."
"Chú , vui cái gì mà vui? Nhà chú với Tô gia là thông gia, thôn chẳng chút ưu tiên nào thế?"
Lý Hữu Đức thầm nghĩ trong bụng: Đến còn chẳng miếng nào đây . Tô Tiến Sơn miền Nam mở mang tầm mắt , còn bằng máy bay nữa chứ, nghĩ mà ghen tị c.h.ế.t.
"Đừng nhiều nữa, ai báo danh thì mau đăng ký."
Có tính tình nóng nảy thẳng: "Báo cái gì mà báo, thấy là cố ý hành hạ thì . Hết cái đến cái xong. Giờ còn bắt tập huấn. Rõ ràng là ỷ thế h.i.ế.p ! !"
Thế là thành công cống hiến cho Tô Tầm một điểm giá trị chán ghét.
Sau đó, liền Lý Hữu Đức ghi sổ đen. "Được, đừng báo danh nữa."
Vốn dĩ còn vài định kêu ca, thấy cảnh thì im bặt, dám ho he gì nữa, chỉ dám oán thầm trong bụng. Càng nghẹn càng khó chịu, và thế là âm thầm cống hiến điểm cho Tô Tầm.
Bọn họ thực sự nghi ngờ cái vị sếp gì đó cố tình gây khó dễ. Rõ ràng là tuyển bọn họ công nhân.
Y hệt như thôn Tiểu Hoắc.
Người bà con của Tô gia, thực chất là đang trút giận cho nhà họ Tô.
cũng cảm thấy oan uổng. Chuyện nhà họ Tô năm xưa do họ gây . Mấy năm nay tuy đúng là thích nhà đó, nhưng họ cũng gì quá đáng, cùng lắm là đường gặp chào hỏi, lưng xì xào vài câu chuyện phiếm.
Thậm chí chỉ dám thầm trong nhà, chẳng để ai thấy.
Đừng dân làng nghĩ , ngay cả Lý Hữu Đức cũng chút suy đoán.
Yêu cầu tuyển dụng cứ hết đợt đến đợt khác, đòi hỏi quá nhiều. Trước thị trấn cũng từng tuyển công nhân, như thế . Hồi đó cứ thông báo thi là xong.
Có khi còn do đội sản xuất đề cử. Cứ thi, trúng thì trúng, trúng thì thôi. Ai đời khi tuyển dụng bày vẽ lắm chuyện thế ?
Haizz, là do hiểu thời thế, là yêu cầu thực sự như .
Lý Hữu Đức cũng mặc kệ, chuyện gì cũng liên quan đến nhà ông.
Về đến nhà, ông liền dặn dò con dâu chuẩn tham gia tập huấn. Cháu chắt cứ để bà nhà chăm. Đến lúc con dâu cũng công việc thị trấn, thì gia đình sẽ kém cạnh ai cả.
Từ Tú Lệ những lời , trong lòng cực kỳ vui.
Dạo gần đây tinh thần cô .
Cô luôn chịu sự t.r.a t.ấ.n về mặt tâm lý. Cô vẫn luôn cho rằng là đặc biệt, nếu thì những giấc mơ tiên tri dài dằng dặc như thế. Điều đó chứng minh cô là duy nhất.
Chỉ cần đưa lựa chọn đúng đắn, cô sẽ cuộc sống hạnh phúc.
hiện tại, nên xuất hiện trong mơ xuất hiện. Cái xưởng nên tồn tại trong mơ giờ xây xong.
Lựa chọn của cô ở kiếp dường như hề chính xác.
Nếu những điều đủ chứng minh, thì tình cảnh hiện tại của chồng cô, Lý Minh Khải, càng khẳng định thêm điều đó.
Lý Minh Khải còn lái xe cho Chủ tịch trấn Vương nữa, mà hiện tại đang lái cho Chủ tịch trấn Lâm. vì cái "dớp" từng lái xe cho sếp cũ, nên Chủ tịch trấn Lâm đối xử với lạnh nhạt. Có lẽ ông sẽ đuổi việc , nhưng chuyện trọng dụng là điều thể.
Điều khác với trong giấc mơ. Nó một nữa chứng minh cô chọn sai cuộc sống.
Từ Tú Lệ bắt đầu hoảng loạn. Một vốn dĩ tưởng nắm rõ tương lai trong lòng bàn tay, đột nhiên mất năng lực tiên tri, cảm giác đó thật sự khó thích nghi và đầy sợ hãi.
Cô chẳng còn tâm trí nào khác, trong đầu là nỗi sợ hãi về những điều .
"Tú Lệ, bố đang chuyện với con đấy. Con ?" Lý Hữu Đức hỏi.
Từ Tú Lệ ngẩng đầu bố chồng, một lời, lẳng lặng trong phòng.
Lý Hữu Đức: "..."
Hiện tại Từ Tú Lệ chẳng còn tâm trạng mà để ý đến ông bố chồng bí thư chi bộ thôn nữa.
Trước cô tôn trọng ông vài phần là vì sống cùng chồng, Lý Minh Khải sẽ thành tài, nên tự nhiên cũng nhẫn nhịn cha chồng, đặc biệt là dành sự tôn trọng cho chút văn hóa như Lý Hữu Đức.
giờ đây, khi Lý Minh Khải thiếu vầng hào quang của một thành đạt trong tương lai, sự coi trọng của cô đối với cha chồng cũng theo đó mà phai nhạt.
"Nó... nó thái độ gì thế hả?" Lý Hữu Đức thể tin nổi. Ông giờ vẫn khá coi trọng cô con dâu chút văn hóa, đưa ý kiến . Trong nhà, lời của cô vẫn chút trọng lượng. Kết quả giờ thái độ như ?
Mẹ chồng Lý chêm : " sớm , tính nó kiêu ngạo lắm, coi thường khác."
Lý Hữu Đức trố mắt: "Coi thường ? Nhà họ Từ cái gì mà dám coi thường ?"
"Được , , bớt tranh cãi ." Mẹ chồng Lý thấy chồng chịu ấm ức, trong lòng thấy hả hê. Trước đây khi bà mâu thuẫn với con dâu, Lý Hữu Đức quát nạt bà như . Giờ thì bà cũng tìm cơ hội để trả đũa .
Việc Lý Hữu Đức nghẹn họng, tức nổ phổi.