Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 65:---''''
Cập nhật lúc: 2026-01-20 00:11:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Chu hỏi: "Anh xem em giống đại nha hầu hạ bên chủ trong xã hội cũ ?"
Tổng giám đốc Chu trừng mắt: "Đại nha gì đãi ngộ như thế? Thời đó là đ.á.n.h đòn ngay. Còn máy bay á? Đến xe ngựa còn chẳng , khi chạy bộ theo xe chứ. Lanh lợi lên một chút, ? Cơ hội hiếm lắm đấy. Lỡ như em , Tô tổng nước ngoài mà dẫn em theo thì ? Em xem ?"
Mắt Tiểu Chu sáng rực lên.
Làn sóng cải cách mở cửa mang những tác động mạnh mẽ, điều nhân viên Khách sạn Quốc tế cảm nhận rõ nhất. Cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài càng nhiều, họ càng cảm thấy bên ngoài thật tuyệt vời. Người nước ngoài giàu , vật chất phong phú! Ai cũng nghĩ ngoài chắc chắn sẽ sống sung sướng, phát tài. Thế nên ai nấy đều mong ngóng thế giới bên ngoài.
Trước đó là chuyện xa vời, nhưng giờ cơ hội bất ngờ ập đến ngay mắt.
Mang theo sự mong chờ đó, Tiểu Chu liền đến chỗ Tô Tầm nhận việc.
Lúc , Tổng giám đốc Chu bắt đầu bận rộn chỉ đạo việc. Ông đích giám sát thứ.
Vì Tô Tầm nhắc nhở khách sạn thể "nội gián", ông để ý kỹ nhưng vẫn tìm . Ông nghi ngờ kẻ cố tình chơi , hoặc nhắm Lý Ngọc Lập. vì bắt tận tay, ông chỉ đành tự cẩn thận hơn. Những việc quan trọng ông đều tự để mắt tới.
Đợi sắp xếp công việc cho xong xuôi, ông mới tranh thủ gọi điện báo cáo tin tức cho lãnh đạo.
"Cái gì? Từ Hải Thành nhiều đến ? Đều là con cái nhà đầu tư ?" Phó thị trưởng Lưu lập tức thẳng dậy, giọng cũng phấn chấn hẳn lên.
Tổng giám đốc Chu đáp: " chính miệng Lý Ngọc Lập , cô dặn sắp xếp phòng ốc để xảy sai sót. Chắc chắn dối ."
"Đồng chí Ngọc Lập năng lực việc, chuyện chắc chắn gạt ."
Phó thị trưởng Lưu yên: "Tiểu Chu , giao nhiệm vụ cho đây. Cuối năm việc , giúp Tô tổng tiếp đón khách khứa chu đáo. Ăn uống cứ theo quy cách cao cấp nhất mà . Khoản tiền ... đừng để Tô tổng trả, cứ là chúng mặt cô tiếp đón. Nói về vai trò chủ nhà, ai qua mặt chúng chứ?"
Tổng giám đốc Chu: "..." Tốn kém lắm đấy, xót tiền quá. Lại chẳng kiếm ngoại tệ, đau lòng thật!
cũng chỉ xót xa mất một giây, Tổng giám đốc Chu lập tức đáp: "Lãnh đạo yên tâm, nhớ ."
Phó thị trưởng Lưu dặn dò thêm: "Tiếp tục ngóng tin tức, ví dụ như họ ở mấy ngày, cụ thể khi nào tới. Cậu nhớ bố trí xe đón. Tuy những chỉ là con cái nhà đầu tư, nhưng nhiều cùng đến Đông Châu như , kiểu gì cũng tạo tiếng vang. Chiêu đãi họ cho , sợ cơ hội."
Tổng giám đốc Chu thừa hiểu tầm quan trọng của việc : "Lãnh đạo cứ yên tâm, đảm bảo thành nhiệm vụ!"
Cúp điện thoại, Phó thị trưởng Lưu vẫn hết hồi hộp.
Mở xưởng , đều là mở xưởng, thực nghiệp... Làm thực nghiệp lắm, chúng phát triển chính là cần thực nghiệp. Người thể tồn tại và phát triển trong môi trường nước ngoài, thì chất lượng chắc chắn . Về nước chắc chắn cũng bán chạy. Nếu Đông Châu chúng mở một nhà máy, nhất định sẽ phất lên như diều gặp gió.
Hơn nữa, nhiều đầu tư như , vài chục vạn đô la Mỹ, thậm chí cả trăm vạn ngoại hối, ngày đó còn xa ?
Không ngờ, thật ngờ, Tô tổng quả nhiên thất vọng. Chỉ Hải Thành một chuyến mà kéo bao nhiêu về Đông Châu.
Nếu là ngày xưa, dù ông đích mời, chắc mời từ Hải Thành về.
Xem đây ông coi trọng Tô tổng vẫn đủ.
Tuy trực tiếp bỏ vốn đầu tư, nhưng mối quan hệ với Đông Châu c.h.ặ.t chẽ. Hoàn thể trở thành cầu nối liên kết với các nhà đầu tư khác.
Phải rằng, Đông Châu xét bình diện cả nước cũng là thành phố môi trường đầu tư quá hấp dẫn.
Nếu cách nào thu hút khác đến, thì dựa mà nhà đầu tư vô duyên vô cớ tìm tới?
Nếu chính quyền trực tiếp liên hệ, những đó sẽ đề phòng ngay, nghĩ rằng khác chỉ nhắm túi tiền của họ.
như Tô tổng thì khác, cô và họ mối quan hệ tình cảm, bạn bè.
Cho nên vì nể mặt Tô tổng, họ mới thể ùa về Đông Châu .
Chuyện lớn thế , Phó thị trưởng Lưu cảm thấy thể tự quyết, báo cáo với thị trưởng. Nhiều đến cùng lúc chỉ là vấn đề ăn ở. Họ còn chơi, tham quan khắp nơi. Tất cả đều cần sự sắp xếp an ninh nghiêm ngặt.
Chương 46
Tổng giám đốc Chu vội với Tô Tầm về việc sẽ gánh chịu chi phí .
Ông nghĩ, nếu Tô Tầm công khai chuyện , tức là chính quyền thành phố Đông Châu can thiệp . Nếu ông lén lút báo cáo với lãnh đạo, dễ khiến Tô Tầm phật ý.
Khi đó, nếu ông đề nghị gánh vác chi phí, thể sẽ từ chối thẳng thừng.
Đến lúc đó xen càng khó.
Chi bằng cứ âm thầm việc , đợi đến lúc thanh toán , nhắc đến chuyện gánh vác chi phí sẽ hợp lý hơn.
Trong thời gian , còn thể tùy cơ ứng biến, tìm cơ hội để nhóm đó ấn tượng hơn về thành phố Đông Châu.
Vì thế ông gì cả, chỉ an tâm xử lý công việc. Ông đích kiểm tra từng phòng dọn dẹp, thế những thiết hư hỏng. Chăn ga gối đệm cũng mới bộ. Ông còn chỉ đạo bộ phận thu mua chuẩn sẵn các nguyên liệu tươi ngon và bảo quản cẩn thận.
Tất cả chỉ để chờ đợi sự xuất hiện của nhóm "thế hệ thứ hai" nhà đầu tư .
Trước khi nhóm Trần An Lị đến, Tô Tầm bắt đầu chuyển nhà.
Không thể để đám ấm cô chiêu đó đến nơi mà thấy cô vẫn còn ru rú trong khách sạn . Như thế thì thiếu hẳn khí thế của một chủ nhà.
Họ sẽ nghĩ: Chị bảo chị ở Đông Châu "oách" lắm, thế mà vẫn ở khách sạn ?
Tô Tầm đương nhiên tránh tình huống đó.
Thế là Lý Ngọc Lập và bắt đầu tất bật ngược xuôi.
Họ giúp tìm quét dọn vệ sinh, mua sắm vật tư, sắp xếp nhà cửa.
May mà Tổng giám đốc Chu bố trí hỗ trợ, nếu khối lượng công việc khó mà thành trong thời gian ngắn.
Ngày chuyển nhà, Tổng giám đốc Chu mặt đầy vẻ tiếc nuối, rằng mấy ngày qua tiếp đón Tô tổng thoải mái nhất, trong lòng vô cùng áy náy. Ông còn bảo thời gian sẽ đến thăm, mong Tô Tầm đừng chê bai, vân vân và mây mây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-65.html.]
Đợi Tô Tầm lên xe , ông vẫn ở cửa vẫy tay lưu luyến rời.
Kỹ năng diễn xuất quá đỉnh.
Tô Tầm thầm nghĩ, vẫn ngừng học hỏi thôi. Nhìn xem, ai cũng là "hồ ly" cả. Nếu gặp thật thà, e rằng sẽ tưởng là chân tình thực cảm, xưng gọi với ông mất.
Thực khách sạn cũng chẳng cách ngôi nhà mới bao xa, vì cả hai đều trong cùng một khu vực, nơi môi trường nhất.
Chỉ mất hơn mười phút là đến nơi.
Ngôi nhà khi tu sửa và dọn dẹp lột xác. Lý Ngọc Lập còn theo yêu cầu của Tô Tầm, sưu tầm một đồ trang trí phong cách Trung Hoa để bày biện trong phòng. Trên đồ nội thất bằng gỗ cũng lót đệm êm ái. Lò sưởi âm tường cũng đỏ lửa. Lần bước , thực sự trông giống một mái ấm gia đình.
Tô Tầm hài lòng, trong nhà cảm thấy vô cùng ấm áp. Hiện tại cô thật lòng cảm ơn những kẻ ghét bỏ , chính họ thành tựu nên cô của ngày hôm nay.
Tô Tầm cũng tổ chức tiệc tân gia mời khách. Mới mua cái nhà mà mời mọc ầm ĩ, tưởng chuyện bé xé to.
Dù trong mắt khác, cô mua nhà cũng dễ như mua mớ rau ngoài chợ.
Tuy nhiên, động tĩnh chuyển nhà khá lớn, khó tránh khỏi việc hàng xóm xung quanh đều một hộ mới chuyển đến.
Người sống ở khu cơ bản đều là thông minh. Thấy hàng xóm mới là thực lực, đương nhiên họ tranh thủ thời gian quen. Không nhân lúc mới đến để qua chào hỏi, thì kiếm cơ hội thích hợp?
Tô Tầm cũng cự tuyệt, để ngoài cửa.
Cô thể là một kiêu ngạo, nhưng định một vô lễ. Khi đối đãi với cấp và đối tác, cô chú trọng bề ngoài, khiến thể từ chối yêu cầu của .
đối với những quan hệ lợi ích, cô cũng cố ý cao.
Chỉ là trong quá trình tiếp xúc, cô sẽ phán đoán xem đối phương thích hợp kết giao để đưa thái độ khác . Nói thực tế hơn là "trông mặt mà bắt hình dong". Ví dụ đến chào hỏi xã giao về ngay, mất thời gian của cô. cũng nhiều, đến lì chịu , kéo cô những câu chuyện phiếm chuyện nhà dứt.
Cô tiếp đãi tất cả , tiếp chuyện phiếm.
Thế nên hàng xóm đến uống chén .
Có còn kịp uống, cầm túi quà trái cây khô Tô Tầm chuẩn tiễn khéo về.
Hoắc Triều Dương và Khâu Nhược Vân cũng quan sát mấy ngày nay. Thấy dọn đến, hai vợ chồng bàn bạc ở nhà một hồi, quyết định vẫn nên nhân cơ hội sang thăm dò thực hư.
Cứ đoán già đoán non xem trả thù , chi bằng chủ động sang thám thính thái độ đối phương. Làm gì đạo lý ngàn ngày phòng trộm cướp.
Nói thật, Hoắc Triều Dương đấu đá một mất một còn với nhà họ Tô.
Anh và nhà họ Tô cũng chẳng thâm thù đại hận gì, cũng từng chịu thiệt trong tay họ. Ngược nhà họ Tô mới là bên chịu thiệt.
Cho nên điều Hoắc Triều Dương hy vọng là chung sống hòa bình.
Khâu Nhược Vân đương nhiên cũng cùng suy nghĩ. Tuy cô thấy nhà họ Tô chẳng gì, nhưng đúng là hận thù sâu sắc. Cô còn từng góp phần đưa Tô Hướng Nam lao động cải tạo nữa là. Nói cho cùng, cô mất mát gì.
Nếu đối phương thể bỏ qua chuyện cũ, nước sông phạm nước giếng, thì tự nhiên là vạn sự đại cát.
Chỉ sợ đối phương giống những nhà họ Tô khác, thù tất báo.
Hơn nữa tình hình mắt, khả năng cao là đối phương thuộc dạng như .
Vì thế, hai cố ý ăn mặc chỉnh tề, xách theo quà cáp sang gõ cửa.
Người mở cửa là Tiểu Chu.
Hiện tại cô bé ở đây, đợi đến khi Tô tổng tìm bảo mẫu giúp việc tại gia thì cô mới về nhà. Làm việc cho Tô Tầm, ở trong căn nhà thế , cô bé vui lắm.
Lúc mở cửa, cô bé cũng kìm vẻ mặt tự hào.
Nghe hai là hàng xóm sang thăm, Tiểu Chu quen việc , nhanh nhảu : "Vậy hai vị vui lòng đợi một chút, xem Tô tổng nhà chúng thời gian . Dạo ngài bận rộn lắm."
Đây là sự lanh lợi của Tiểu Chu, cô bé tự chừa cho một đường lui. Tô Tầm ở nhà thì bận. nếu Tô Tầm gặp khách, tự nhiên cô thể là đang bận, tiện tiếp. Khi đó cô thể trực tiếp đưa quà lưu niệm tiễn khách về.
Hai đành đợi bên ngoài.
Khâu Nhược Vân nhỏ: "Kiêu ngạo thật/ Ra vẻ thật."
Cô và Hoắc Triều Dương vất vả kiếm tiền bao năm nay, cũng từng thuê chuyên trách chỉ để mở cửa cho .
Hơn nữa hàng xóm đến tận nơi, dù bận cũng nên đích chào hỏi một câu. Đâu đến mức bận là gặp.
Trong phòng, Tô Tầm Tiểu Chu báo cáo rằng hai ăn mặc lịch sự, khí chất , ăn cũng nhã nhặn. Trông giống . Vì thế cô quyết định gặp mặt.
"Mời họ uống ."
Thế là Hoắc Triều Dương và Khâu Nhược Vân mời trong nhà.
Nội thất căn nhà họ cũng từng xem qua, chỉ là giờ đây rực rỡ hẳn lên, trông khác biệt . Nếu chút quạnh quẽ, thì giờ đây toát lên vẻ phú quý. Đây chính là sự khác biệt giữa nhà ở và nhà bỏ trống.
Ở cửa nhà chính một đàn ông mặc áo khoác lông vũ màu đen đang . Khí chất trông vẻ sắc bén.
Anh chỉ liếc hai một cái như để đ.á.n.h giá, đó liền thu ánh mắt, thèm để ý nữa.
Hai nhớ lời Lưu Tiểu Cường , bà con nhà họ Tô còn thuê cả vệ sĩ, liền đoán chắc là .
Khi bước trong, Tô Tầm dậy. Cô còn kịp mở miệng, hệ thống "vạn ghét" tự giác nhắc nhở: "Ký chủ, đây là nam nữ chính. Nam chính Hoắc Triều Dương, nữ chính Khâu Nhược Vân. Cô chú ý đừng đắc tội họ. Họ khởi nghiệp cũng lợi hại đấy."
Đây là chức năng mà hệ thống mở cho Tô Tầm ở Hải Thành. Mục đích ban đầu là tìm kiếm những nhân vật kiểu "đại nữ chủ" và "đại nam chủ" sự nghiệp để đầu tư.
Đây là cặp nam nữ chính đầu tiên cô gặp kể từ khi kích hoạt chức năng .
Thư Sách
Kết quả thế mà là hai ! Thảo nào Tiểu Chu khen khí chất , tướng mạo . Nam nữ chính thì ? Đến tên tra nam Hách Kiến Văn , gương mặt đó cũng đầy tính lừa gạt mà.