Tô Thanh Hòa ăn ngấu nghiến xong xuôi tiếp tục d.ư.ợ.c thiện.
Bên ngoài, Tôn Hiểu Phương và Diêu Lượng thấy nhà Tô Thanh Hòa cứ bốc khói nghi ngút. Tôn Hiểu Phương cẩn thận thò đầu cửa: "Bác sĩ Tô, em ?"
"Vào , chị đang đồ ăn đây." Tô Thanh Hòa .
Thấy Tôn Hiểu Phương , cô chỉ bát canh trứng gà đặt bên cạnh: "Cô ăn chút , phụ nữ ăn lợi lắm đấy."
Tôn Hiểu Phương ngửi thấy mùi thơm từ sớm , nuốt nước miếng: "Bác sĩ Tô, chị vẫn ăn cơm ạ?"
"Ăn , đang nghiên cứu d.ư.ợ.c thiện thôi. Bình thường thời gian, hôm nay nghỉ nên tranh thủ luyện tập nhiều chút. Cô mau ăn , trời nóng thế chị ăn hết để hỏng mất."
Tôn Hiểu Phương lúc mới ngại ngùng bưng một bát lên, từ từ nếm một miếng. Cảm giác ngọt ngào, tuy chút mùi t.h.u.ố.c, nhưng ăn thấy thơm.
Tô Thanh Hòa : "Đừng khách sáo, ăn nhiều chút. Giúp chị ăn hết là nhất. Thời tiết nóng quá để ."
Tôn Hiểu Phương mấy bát để bàn, cảm thấy cũng nên ăn mảnh, vội vàng chạy gọi Diêu Lượng .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hai cùng vui vẻ ăn đồ Tô Thanh Hòa . Cảm thấy nhiệm vụ đúng là quá may mắn, thế mà gặp bác sĩ Tô y thuật cao siêu nấu ăn.
Ăn xong một bát, Tôn Hiểu Phương xắn tay áo định qua giúp Tô Thanh Hòa việc: "Bác sĩ Tô, để em giúp chị nhé."
Tô Thanh Hòa đầu cũng ngoảnh , vội xua tay: "Không cần cần, từng bước đều tự tay , mới thể nắm vững ."
Tôn Hiểu Phương đành rảnh rỗi bên cạnh, chuyện với Tô Thanh Hòa: "Bác sĩ Tô, món d.ư.ợ.c thiện chị là gì thế ạ? Có công hiệu gì ?"
"Canh trứng gà, dùng để an thai. Các đồng chí nữ cũng thể ăn, lợi đấy."
"Khụ khụ khụ..."
Bên cạnh Diêu Lượng sặc đến mức thở nổi.
Tô Thanh Hòa , thấy Diêu Lượng ăn xong một bát. Lập tức hổ trợn tròn mắt, cô gượng gạo : "Không , nam đồng chí ăn cũng ."
Bận rộn suốt hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng cải tiến thành công món canh trứng gà.
"Ting... Chúc mừng ký chủ thành món d.ư.ợ.c thiện canh trứng gà, sắc hương vị đầy đủ, d.ư.ợ.c hiệu rõ rệt, thành nhiệm vụ nâng cấp 'Ăn', thưởng một bộ Bách khoa thư về d.ư.ợ.c thiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-494.html.]
Nghe thấy âm thanh, Tô Thanh Hòa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm phịch xuống ghế.
Bên ngoài, Diêu Lượng và Tôn Hiểu Phương vẫn đang canh gác ở cửa.
Tôn Hiểu Phương Diêu Lượng, cứ nhịn che miệng . Diêu Lượng nhíu mày đen mặt.
Thấy Diêu Lượng sắp nổi giận, Tôn Hiểu Phương vội chui nhà: "Bác sĩ Tô, bây giờ các dì đều về , là em chuyển qua ở cùng chị nhé?"
Tô Thanh Hòa , lắc đầu: "Không cần , buổi tối cần chăm sóc. Hơn nữa buổi tối học tập, khác ở đây, thể sẽ thoải mái."
Có một điệp viên 007 ở bên cạnh, buổi tối cô mà việc riêng ?
Tôn Hiểu Phương cũng thêm nữa, cấp , đến lúc cần thiết, những việc khiến mục tiêu bảo vệ vui.
Buổi tối, Tô Thanh Hòa đóng cửa nghỉ sớm. Sau đó lôi vải vóc bắt đầu may quần áo.
Chỉ cần giải quyết xong nhiệm vụ "Mặc", là cô thể học y thuật Đông y cao siêu hơn . Nghĩ thôi thấy phấn khích đến mất ngủ.
"Bảo bối, thương con lắm đấy, vì quần áo cho con mà quên ăn quên ngủ ." Tô Thanh Hòa cầm kim chỉ, xoa bụng .
Đứa bé động tĩnh gì, chắc là ngủ .
Mấy ngày tiếp theo, Tô Thanh Hòa ban ngày tự học Đông y, buổi tối may quần áo để nâng cấp. Ngay cả lúc , cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi sách Đông y.
Trong Bệnh viện quân y Tây Nam sách y học cũng ít, những cuốn sách Đông y trong đó đều Tô Thanh Hòa tìm hết, mười mấy cuốn chất bàn, dáng vẻ đến quên ăn quên ngủ.
Các bác sĩ thực tập cũng thấy trực quan hơn thái độ học tập của bác sĩ Tô huyền thoại.
Thảo nào bác sĩ Tô giỏi như , xem học đến mức sắp tẩu hỏa nhập ma , xem thiên tài chỉ đơn thuần là thiên phú bản , mà còn tinh thần khắc khổ nữa.
Chủ nhiệm Chu thấy cô bây giờ một lòng lao Đông y, chút lo lắng: "Tiểu Tô , dạo em vất vả quá. Hay là khoan hãy học..."
Tô Thanh Hòa đột nhiên chằm chằm mặt ông : "Chủ nhiệm, dạo thầy ngủ ngon , mỗi ngày mất ngủ đa mộng, ngủ mà như ngủ. Hơn nữa sáng nào cũng tỉnh sớm."
Chủ nhiệm Chu sững sờ: " , em ?"